Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 98: Một chiếc bánh màn thầu cứu một mạng người

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:19:13
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe ngựa đang xếp hàng chờ thành, Chiêu Hạ cầm cương ngựa nghiêm túc trả lời câu hỏi của Cố Tuế An: “Những dân tị nạn thông thường sẽ phép thành, lẽ là để họ chờ ở ngoài thành sẽ dẫn đến các thôn làng để khai hoang.”

 

Cố Tuế An gật đầu, đang định thêm điều gì đó thì một tiếng t.h.ả.m thiết và xé lòng vọng đến từ đám dân tị nạn ở phía bên trái: “Nhị Ni! Nhị Ni! Con cố nhịn một chút, ráng nhịn một chút nữa thôi, sắp nhận lương thực ! Ráng nhịn con! Đừng dọa !”

 

Cố Tuế An và Chiêu Hạ theo tiếng sang. Đó là một phụ nữ mặc quần áo rách rưới, mặt mày dính đầy bụi bẩn. Lúc , đó đang đất ôm c.h.ặ.t một bé gái trông chừng ba bốn tuổi và lóc ngừng. Khuôn mặt của những dân tị nạn xung quanh đều tỏ thờ ơ, rõ ràng là chuyện còn hiếm thấy nữa. Chỉ những dân bình thường cổng thành thấy tiếng thì ngước , đa đều lộ vẻ thương xót, nhưng một ai chìa tay giúp đỡ.

 

Chỉ vì nếu cho một ăn thì những dân tị nạn khác cũng sẽ liên tiếp xông lên, thậm chí còn trực tiếp cướp giật. Tuyệt đối đừng đ.á.n.h giá thấp những hành động cực đoan mà một sắp c.h.ế.t đói thể , và cũng đừng thử thách cái ác của bản chất con .

 

mặc dù hiểu rõ những lý lẽ đó, Cố Tuế An vẫn khó tránh khỏi cảm giác đành lòng. Ở thời hiện đại, sinh mệnh con là quan trọng nhất, nếu nơi nào xảy tai ương thì đều sự chi viện từ bốn phương tám phương, đại đa sẽ chìa tay giúp đỡ, ví dụ như động đất dịch bệnh. Cũng chính vì những như mà họ mới thể tiếp tục sống khỏe mạnh và hạnh phúc ánh mặt trời.

 

Có lẽ cảm nhận sự đành lòng của cô nương nhà , Chiêu Hạ lên tiếng hỏi: “Liễu Nương, nàng giúp họ ?” Xung quanh khá nhiều , nên Chiêu Hạ gọi nàng bằng tên giả.

 

Cố Tuế An thở dài: “Ta giúp chứ, cô bé lẽ chỉ cần một cái màn thầu là thể sống sót, nhưng chúng thể sẽ gặp rắc rối.” Một cái màn thầu cứu một mạng , nếu ở thời hiện đại, đừng là một cái màn thầu, mà là năm mươi cái màn thầu, chỉ cần thể cứu một mạng thì cũng nhiều sẵn lòng . Bởi vì sản lượng lương thực thời hiện đại cao, đều thể ăn no, nên lương thực trở thành thứ mà họ thiếu nhất. Tất cả những điều đều cảm ơn giáo sư Viên.

 

(Viên Lão gia – Viên Long Bình: nhà khoa học nông nghiệp Trung Quốc, mệnh danh là “Cha đẻ lúa lai” vì phát triển các giống lúa lai siêu năng suất, giúp giải quyết vấn đề đói nghèo và thiếu lương thực ở Trung Quốc và thế giới.)

 

Và kiến thức nông nghiệp mà nàng học cũng là thành quả nghiên cứu mà giáo sư Viên cùng nhiều bậc tiền bối dốc hết tâm huyết để . Họ truyền bộ kiến thức của cho thế hệ trẻ, chính là hy vọng thế hệ thể nghiên cứu những điều hơn, thể mang phúc lợi cho nhân dân một cách hơn. ‘Giấc mơ tán lúa mà hóng mát’ chính là ước nguyện cả đời của giáo sư Viên.

 

Nghĩ đến đây, trong lòng Cố Tuế An bỗng nhiên sáng tỏ, tâm trạng u ám suốt bấy lâu cũng lên nhiều. Vì nàng tiếp thu sự truyền dạy của giáo sư Viên và nhiều bậc tiền bối, nên nàng cũng nên vứt bỏ tinh thần của họ.

 

Thiên hạ là của chung, nên tư lợi với vạn vật.

 

Cố Tuế An là một phàm tục, lẽ thể những việc lớn lao, nhưng lẽ nàng thể một vài điều trong khả năng của !

 

Lúc , xe ngựa của Cố Tuế An và Chiêu Hạ ngày càng gần cổng thành. Cố Tuế An thấy binh lính cổng thành thì suy nghĩ một lúc, : “Chiêu Hạ, chúng đưa đồ ăn cho binh lính, lén nhét cho họ một chút bạc, để binh lính đưa đồ ăn cho cô bé .”

 

Thực Chiêu Hạ cũng cho cô bé đồ ăn, lúc nhỏ nàng cũng từng lang thang. Nếu nhờ phủ thừa tướng cưu mang, lẽ nàng c.h.ế.t từ lâu giống như cô bé .

 

Nghe Cố Tuế An thì Chiêu Hạ lập tức gật đầu, khuôn mặt vốn biểu cảm của nàng hiện lên một nụ nhẹ.

 

Lúc xe ngựa đến mặt binh lính. Có hai lính vây quanh xe ngựa quan sát từ xuống , vén rèm che lên.

 

Chiêu Hạ xuống xe ngựa từ , nàng đưa giấy thông hành trong tay cho lính vẻ là đầu và : “Quan gia, trong xe ngựa là nương t.ử của tiểu nhân, đây là giấy thông hành của tiểu nhân và nương t.ử, mời ngài xem qua ạ.”

 

Người đầu xem giấy thông hành hỏi: “Đến từ huyện Thanh Hà ? Đi xa như , đến Kinh Châu gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-98-mot-chiec-banh-man-thau-cuu-mot-mang-nguoi.html.]

Chiêu Hạ lộ vẻ mặt đau khổ, nàng trả lời: “Tiểu nhân ăn nhỏ thất bại, thể sống nổi ở Thanh Hà nữa, nên đến Kinh Châu nương nhờ họ hàng ạ.”

 

Người đầu Chiêu Hạ khớp với mô tả giấy thông hành, trong xe ngựa qua tấm rèm vén lên. Bên trong là một phụ nữ với làn da ngăm đen, phát hiện vấn đề gì nên gật đầu chuẩn cho qua.

 

Lúc , Chiêu Hạ lặng lẽ kéo đầu sang một bên: “Đại nhân, phu nhân của tiểu nhân lòng , hình như một cô bé trong đám dân tị nạn bên sắp trụ nổi . Đại nhân thể cho chạy một chuyến, đưa chút đồ ăn cho cô bé đó ?” Nói , Chiêu Hạ đưa cho đầu hai chiếc màn thầu bọc trong giấy và ba lạng bạc vụn trong tay.

 

Người đầu Chiêu Hạ, bạc và màn thầu trong tay: “Phu thê ngươi quả là lòng .”

 

Chiêu Hạ liền vội vã hỏi: “Vậy thưa Đại nhân, chuyện …”

 

Người đầu trả bạc và màn thầu trong tay cho nàng : “Yên tâm , nãy vài nhà tìm đến chúng , phái gửi đồ ăn . Không chỉ riêng phu thê nhà ngươi lòng , thấy hai cũng dễ dàng gì, cứ thành .” Nói xong, ông phẩy tay và kiểm tra tiếp theo thành.

 

Sau khi lên xe ngựa, Chiêu Hạ cầm cương kể chuyện cho Cố Tuế An .

 

Cố Tuế An ngây , đó nở nụ : “Trên đời vẫn còn nhiều quá.”

 

Cố Tuế An xong, thì một đội binh lính mặc quân phục màu xanh lam đậm bước khỏi thành. Những binh lính đeo lệnh bài của nha môn thắt lưng, vài lính còn xách theo thùng lớn trong tay. Binh lính đến chỗ dân tị nạn, một lính với hình vạm vỡ, thô kệch, mặt chữ điền ở phía , rõ ràng là đầu của tiểu đội binh lính .

 

Người khuôn mặt chữ điền lớn lên tiếng: “Tất cả mau xếp hàng để lấy cháo , ăn no bụng chúng sẽ dẫn các ngươi đến nơi khai hoang. Ta ! Nghiêm túc xếp hàng đừng gây rối, mỗi chỉ một bát, lấy hộ khác, cũng nhường cháo cho khác. Nếu phát hiện thì tất cả đều roi quất!” Nói xong, còn quất mạnh chiếc roi trong tay xuống đất bụi bay mù mịt.

 

Khi chiếc roi quất xuống, mấy dân tị nạn ở hàng đầu run rẩy tránh né, cùng với những dân tị nạn ở phía gật đầu đồng ý.

 

Lúc , xe ngựa của Cố Tuế An và Chiêu Hạ qua cổng thành, và tiếng động phía dần dần còn thấy nữa.

 

“Xem vị Tri phủ Kinh Châu cũng coi là một vị quan , còn cho những dân tị nạn ăn uống mới dẫn họ đến nơi khai hoang. Các quan ở những nơi khác nào màng đến chuyện , điều khớp với những gì nô tì điều tra ban đầu.” Chiêu Hạ tán gẫu . Họ sắp đến một châu phủ xa lạ, nên đương nhiên Chiêu Hạ điều tra một phen.

 

Cố Tuế An tươi : “Thế thì chứng tỏ vận may của chúng cũng khá , chọn đúng nơi . Có một vị quan lo cho dân còn xem là trách nhiệm, thì trị an cũng sẽ hơn nhiều.”

 

Chiêu Hạ gật đầu, cô nương đúng.

 

Xe ngựa chạy trong thành, đường phố đều lát bằng đá xanh. Các cửa hàng ở hai bên phố nơi cực kỳ náo nhiệt, nơi vắng vẻ một bóng . Nơi đây phồn hoa bằng Kinh Đô, thậm chí bằng Phủ Ninh, nhưng một thở cuộc sống khác biệt. Hầu hết những đường đều treo miệng nụ , chỉ hạnh phúc của bách tính nơi đây trông vẻ cao. như lời Chiêu Hạ , lẽ Tri phủ ở đây thực sự là một vị quan , dù vị trí địa lý , giàu , nhưng bách tính vẫn sống .

 

“Liễu Nương, chúng tìm một quán trọ ở tạm . Đã đường lâu , tìm một nơi để nàng nghỉ ngơi , đó hãy tìm nha t.ử để mua một căn nhà.” Chiêu Hạ quanh các quán trọ và lên tiếng.

 

Cố Tuế An gật đầu: “Được, chúng nghỉ ngơi .”

 

 

Loading...