Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 99: Hy vọng hắn sẽ cưới thêm vài phi tần
Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:19:14
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiêu Hạ tùy tiện tìm một quán trọ nào đó, mà nghiêm túc hỏi thăm một hồi để quán trọ nào , mới dẫn Cố Tuế An tới. Hiện giờ cô nương đang theo nàng , nên nàng tuyệt đối thể để cô nương chịu khổ!
Quán trọ mà Chiêu Hạ chọn tên là Quán Trọ Hỷ Lai, quán trọ ba tầng, ngoại thất trang trí vô cùng tao nhã và tinh tế.
Vừa dừng xe ngựa , tiểu nhị của quán trọ mặt mày tươi đón tiếp: “Xin hỏi quý khách dùng bữa ở trọ ạ?”
Chiêu Hạ đỡ Cố Tuế An xuống xe ngựa : “Ở trọ.”
Tiểu nhị càng tươi hơn “Dạ , mời hai vị khách quan trong, chiếc xe ngựa xin giao cho tạp dịch của quán trọ chúng dẫn hậu viện để sắp xếp ạ.”
Chiêu Hạ gật đầu. Tiểu nhị dẫn hai trong, : “Chủ quán, hai vị khách quan ở trọ.”
Chủ quán của quán trọ mặc một bộ áo dài màu xanh lục, hình mập, trông hòa nhã. Đôi mắt tinh đ.á.n.h giá cặp đôi đến thuê trọ: hẳn là một cặp vợ chồng. Cả hai đều ăn mặc bình thường, đàn ông trông cũng hết sức phổ thông. Ngược , phụ nữ mặc dù da ngăm đen nhưng vẫn khá thanh tú.
Hai xe ngựa, thì chắc hẳn vẫn chút tài sản. Sau khi quan sát trong chốc lát, chủ quán nắm rõ tình hình. Phòng hạ đẳng và thượng đẳng thì cần giới thiệu nhiều, nhưng ông vẫn theo thủ tục: “Hai vị khách quan, quán trọ chúng bốn loại phòng là phòng tập thể, phòng cỡ Nhân, phòng cỡ Địa và phòng cỡ Thiên. Xin hỏi khách quan thuê loại phòng nào ạ?”
Mặc dù Chiêu Hạ để cô nương ở phòng nhất, nhưng với phận giả hiện tại của họ, phòng cỡ Thiên thì thích hợp lắm. Hai bàn bạn sẽ ở phòng bình thường ngay từ lúc xe ngựa.
“Phòng cỡ Địa thì bao nhiêu tiền bạc một đêm?” Chiêu Hạ hỏi.
Chủ quán : “Phòng cỡ Địa hai trăm văn tiền một đêm, xin hỏi khách quý ở mấy ngày?”
Cố Tuế An ngạc nhiên, ngờ vật giá ở đây rẻ đến thế, thể so sánh với Kinh Đô. Trước đây nàng quả thực sống quá .
Chiêu Hạ đưa thẳng hai lạng bạc qua: “Ở tạm sáu ngày.”
Chủ quán nhận lấy bạc: “Dạ .” Sau đó thối tiền thừa cho Chiêu Hạ, sai dẫn họ lên lầu. Phòng của họ ở tầng hai, dọn dẹp khá sạch sẽ và gọn gàng. Có một cửa sổ phố, bàn gỗ cạnh cửa sổ một bình hoa nhỏ, trong bình cắm vài bông hoa nhỏ màu đỏ, đang khẽ đung đưa theo làn gió nhẹ thổi .
Đợi tiểu nhị ngoài thì Cố Tuế An lập tức úp mặt lên bàn: “Cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi thật .”
“Cô nương, nô tì dặn tiểu nhị chuẩn một ít đồ ăn và nước nóng. Cô nương thể ăn chút gì đó, tắm rửa xong là thể lên giường ngủ một lát .” Chiêu Hạ cất gói hành lý của hai trong tủ.
Cố Tuế An Chiêu Hạ gật đầu: “Chiêu Hạ, ngươi cũng nhé, chúng nghỉ ngơi cùng .”
Chẳng mấy chốc tiểu nhị mang đồ ăn và nước nóng lên. Đồ ăn chủ yếu là món mặn. Mấy tháng nay vì vội vã lên đường nên họ từng ăn ngon như thế . Đáng lẽ thèm ăn, nhưng hiểu Cố Tuế An những món ăn cảm thấy buồn nôn.
Nàng nhíu mày, chỉ nghĩ là do hợp cảnh ở nơi đây. Cuối cùng, phần lớn các món mặn đều bụng Chiêu Hạ, Cố Tuế An chỉ ăn hai món chay mà thôi.
“Cô nương, những món thịt hợp khẩu vị của ? Nô tì bảo chủ quán vài món khác nhé.” Chiêu Hạ thấy hầu hết thức ăn đều do ăn, tưởng rằng cô nương thích những món , nên định bảo chủ quán .
Cố Tuế An lắc đầu ngăn : “Không cần , lẽ là do đổi môi trường đột ngột nên hôm nay ăn thịt.”
Chiêu Hạ sốt ruột: “Để nô tì tìm thầy t.h.u.ố.c kê hai thang t.h.u.ố.c cho cô nương!”
Mí mắt của Cố Tuế An giật nhẹ, nàng uống t.h.u.ố.c mà: “Không cần, cần, lẽ nghỉ ngơi một chút là sẽ thôi. Chiêu Hạ, ngâm .”
Chiêu Hạ cũng hiểu cô nương nhà thích uống t.h.u.ố.c, đành bất đắc dĩ từ bỏ ý định bốc t.h.u.ố.c, tự nhủ rằng nếu ngày mai mà cô nương vẫn như thế , thì nhất định kéo cô nương gặp thầy t.h.u.ố.c mới .
Sau khi nghỉ ngơi một ngày, Cố Tuế An cuối cùng cũng hồi phục chút ít. Lẽ hôm nay ngoài tìm nha t.ử để xem nhà, nhưng oái oăm bên ngoài đột ngột đổ mưa.
Không còn cách nào, đành chờ mưa tạnh mới ngoài .
Cố Tuế An bên cửa sổ, ngẩn ngoài.
Trên phố, mưa phùn giăng lối, đường khá ít, nhưng cũng vài che ô một đường. Từng giọt mưa rơi xuống ở góc mái hiên màu xám xanh, tựa như một tấm rèm châu trong suốt và lấp lánh .
Cũng cha, , đại ca và Nguyên An thế nào , nàng nhớ quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-99-hy-vong-han-se-cuoi-them-vai-phi-tan.html.]
Cũng hy vọng Lý Trọng Yến đừng phát hiện sơ hở, hy vọng cưới thêm vài phi tần quên nàng .
Chiêu Hạ ở phía bên bàn gỗ, thấy cô nương nhà cứ ngoài cửa sổ mãi nên cũng theo. Chẳng gì đặc biệt cả: “Cô nương, đang gì ?”
Cố Tuế An thấy tiếng gọi thì hồn đầu Chiêu Hạ: “Không gì cả. À Chiêu Hạ, chúng còn bao nhiêu bạc?”
Đã quyết định định cư ở Kinh Châu , thì tìm cách kiếm bạc mới , nếu thì sớm muộn gì cũng sẽ ăn hết cả gia sản mất thôi.
Chiêu Hạ tưởng rằng cô nương đang lo lắng đủ tiền, bèn cam đoan chắc chắn: “Cô nương, hiện tại nô tì năm trăm lạng ngân phiếu, trong tiệm bạc còn một ngàn lạng nữa. Tiền bạc của chúng đủ dùng. Cho dù đủ thì nô tì cũng võ công cao cường, thể ngoài nhận việc để nuôi cô nương ạ.”
Cố Tuế An lập tức cảm thấy ấm áp: “Cảm ơn ngươi, Chiêu Hạ, nhưng cần ngươi những việc nguy hiểm để kiếm bạc. Ta sẽ tự nghĩ cách kiếm bạc.”
Chiêu Hạ lộ vẻ mặt kiêu hãnh, : “Sẽ nguy hiểm . Ở đây e rằng khó ai khinh công giỏi hơn nô tì. Nô tì thể nhận một việc dò la tin tức, việc thì nô tì là chuyên gia đấy, vả ai đ.á.n.h cùng thì nô tì sẽ buồn chán. Cô nương cứ yên tâm ạ!”
Cố Tuế An im lặng một lát: “….Được .” Xem Chiêu Hạ yêu thích nghề nghiệp của .
“Chiêu Hạ, chi bằng chúng chọn mua nhà ở trong thôn làng .” Cố Tuế An suy nghĩ một chút tiếp tục .
“Chuyện nhà cửa cứ tuỳ cô nương quyết định là , cô nương thích nơi nào thì chúng mua ở đó.”
Sau đó Cố Tuế An tiếp tục với Chiêu Hạ về ý tưởng của .
Sau buổi trưa, cơn mưa liền tạnh.
Trước khi ngoài, Cố Tuế An và Chiêu Hạ định tìm tiểu nhị của quán trọ để hỏi thăm xem nha hành ở .
(Nha hành là cơ sở môi giới.)
Tiểu nhị đến nha hành thì vội vàng hỏi : “Hai vị mua nhà ?”
Cố Tuế An và gật đầu: “Xin phiền tiểu ca đây giới thiệu giúp chúng nha hành nào thành thật một chút.”
Ánh mắt của tiểu nhị hiện lên ý : “Khống dám giấu giếm khách quan, chủ quán một cháu họ bên ngoại nha nhân, cũng khá là thành thật. Nếu hai vị tin tưởng thì thể giúp hai vị hỏi ý kiến chủ quán.”
( Nha nhân: môi giới.)
Cố Tuế An và Chiêu Hạ , đó Chiêu Hạ : “Vậy thì xin phiền tiểu .”
“Không phiền , phiền .” Tiểu nhị tươi rạng rỡ xong, lập tức tìm chủ quán.
Rất nhanh đó tiểu nhị mang theo tin tức , rằng chủ quán sai gọi cháu họ .
Chiêu Hạ và Cố Tuế An quyết định xuống lầu chờ nha nhân.
Chỉ đầy một nén hương thì một trẻ tuổi mặc áo xám, mày thanh mắt sáng bước , chủ quán dẫn đến mặt Cố Tuế An và Chiêu Hạ.
Chủ quán : “Đây là cháu họ của , họ Điền tên Nghĩa. Hai vị gì cứ hỏi .”
Chủ quán xong, thấy Chiêu Hạ gật đầu thì lập tức rời tiếp tục tiếp đón những khách hàng khác.
Điền Nghĩa xuống đối diện Cố Tuế An và Chiêu Hạ, hỏi: “Hai vị cần mua loại nhà như thế nào ạ?”
Cố Tuế An suy nghĩ một chút hỏi: “Có nhà một cổng ở trong thôn làng ?”
Chiêu Hạ liền vội vã : “Liễu Nương, nhà một cổng quá nhỏ ạ?”.
Cố Tuế An lắc đầu: “Không nhỏ , chỉ hai ở thì cần gì sân vườn quá lớn.”