Sau khi thành tang thi, tôi gặp lại bạn trai cũ - 8

Cập nhật lúc: 2026-01-29 11:05:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đưa Ứng Tuân trở về căn cứ.

 

Anh chìm trong cơn hôn mê sâu suốt hai ngày ròng rã. Trong căn phòng nhỏ hẹp, mùi t.h.u.ố.c sát trùng lẫn lộn với lạnh của mùa đông, đó, những đường nét thanh tú nhưng xanh xao gương mặt , lòng bộn bề những suy tư thành hình.

 

Khi Ứng Tuân tỉnh , việc đầu tiên là tìm .

 

cầm thỏi chocolate, cúi đầu , lòng thầm chuẩn tinh thần cho vài lời châm chọc sắc sảo – kiểu mà vẫn thường mỗi khi dỗi hờn. , Ứng Tuân chẳng lời nào, vươn đôi tay gầy yếu ôm chầm lấy , ấm mỏng manh vương vất bên tai: "Kỳ Nguyện, mà, nhất định em sẽ đến cứu ."

 

Cổ họng nghẹn đắng, như một khối đá lớn chặn ngang khiến chẳng thể thốt nên lời. Anh vẫn cứ ôm c.h.ặ.t lấy , giọng thầm thì như tự nhủ: "Kỳ Nguyện, em cứu hai ."

 

Sau khi sức khỏe hồi phục đôi chút, Ứng Tuân liền xin việc tại phòng thí nghiệm của giáo sư Đặng. Trước khi bước qua cánh cửa ngăn cách , đột nhiên , thẳng mắt : "Có em tham gia đội Cảm t.ử ?" "Chuyện ..." ngập ngừng. "Đừng lừa . Hai chữ 'Trường Thanh' quân hiệu, vẫn còn nhận ."

 

vô thức đưa tay sờ mũi, né tránh ánh của : "Phải."

 

Ứng Tuân siết c.h.ặ.t nắm tay, sự im lặng kéo dài đến mức khiến ngột nạt. Mãi lâu , mới hỏi khẽ: "Có chỉ cần mạt thế kết thúc, em sẽ còn gặp nguy hiểm như thế nữa, đúng ?" " ." thừa nhận.

 

"Kỳ Nguyện, trong lòng em, đại nghĩa quốc gia luôn quan trọng hơn ? Anh bao giờ hỏi em, nhưng năm đó lúc chạy trốn, em đẩy sang một chiếc xe khác để bảo vệ giáo sư Đặng mà từ bỏ ... em từng hối hận ?"

 

Câu hỏi quá sắc lẹm, nó đ.â.m xuyên qua lớp vỏ bọc kiên cường bấy lâu của , khiến á khẩu. nên gì đây? Rằng từng hối hận vì đó là lựa chọn duy nhất, rằng dằn vặt đến c.h.ế.t sống suốt hai năm qua?

 

"Em hai năm qua sống thế nào ?" Ứng Tuân kể với giọng điệu bình thản đến lạ lùng, nhưng sự bình thản khiến tim đau thắt. chứ, rõ hơn ai hết. Hai năm rong ruổi ngoài , thấy quá nhiều ngã xuống nanh vuốt tang thi, cũng thấy quá nhiều thoát quỷ dữ nhưng c.h.ế.t trong tay đồng loại.

 

chẳng than vãn lấy một câu khổ cực, chỉ nhẹ nhàng : "Anh cứ nghĩ mãi, cổ tay cũng đang đeo sợi dây bình an do chính tay bạn gái kết cho. Cô cả đời chẳng đụng tay việc nữ công gia chánh, vất vả lắm mới một , chắc chắn là đợi khen một câu. Anh còn kịp khen cô mà, thể c.h.ế.t dễ dàng như ."

 

Vì thế, khoảnh khắc đầu tiên khi thấy giữa hầm ngầm tăm tối đó, câu đầu tiên chính là: "Oa, cái kết thật đấy." Y hệt như lời từng dạy năm xưa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thanh-tang-thi-toi-gap-lai-ban-trai-cu/8.html.]

định bước lên phía , nhưng Ứng Tuân tiến phòng thí nghiệm, chỉ để một câu cuối cùng đầy ý vị: "Lần nhớ mua nhiều chocolate một chút, chỗ bấy nhiêu đó dỗ dành ."

 

đem những chuyện kể cho đồng đội , tất nhiên lược bỏ bớt những chi tiết nhạy cảm. Tống Giai Giai chống cằm suy ngẫm: "Cái , cứ thấy chút ' xanh' thế nhỉ?"

 

Thẩm Tích lập tức phản bác: "Đâu ? Ứng Tuân chẳng chỉ đang kể trải nghiệm hai năm qua của thôi ?"

 

Thấy ánh mắt của cả đám đổ dồn về phía , nhấn mạnh: "Không Ứng Tuân! Đã bảo là chuyện của một bạn mà!"

 

Dương Văn Dã gật gù: "Ồ, là Ứng Tuân... , bạn trai của bạn cô lẽ chỉ cô bạn đó dỗ dành nhiều hơn một chút thôi."

 

Cả nhóm tranh luận ngớt, Tống Giai Giai hét lên: "Tin ! tiểu thuyết nhiều lắm !" "Tiểu thuyết của cô 'trong sáng' đấy?" "Sao ! Trời ơi, đứa nào lục ngăn kéo truyện của ?"

 

... Xem trông chờ đám là vô dụng. quyết định sẽ thẳng thắn hơn.

 

Buổi tối khi kết thúc đợt huấn luyện, trực tiếp đến cổng viện nghiên cứu để đón Ứng Tuân tan . Đó là mùa đông năm thứ hai của mạt thế, và hôm , trận tuyết đầu mùa bất chợt rơi xuống, phủ trắng xóa cả đất trời.

 

đợi chân tòa nhà thí nghiệm, chỉ một lát thấy Ứng Tuân chạy . Trên tay là một chiếc ô và một chiếc khăn quàng cổ. Trong phút chốc, hình bóng chồng khít lên ký ức của những năm tháng cũ, rực rỡ và dịu dàng.

 

Ứng Tuân vẫn như xưa, che ô nghiêng hẳn về phía , để một bông tuyết nào chạm vai . Thế nhưng giọng điệu lạnh lùng, mím môi hỏi: "Em đến đây gì?" "Tối nay về nhà ngủ ?" hỏi.

 

Ứng Tuân đáp. đành hạ giọng, vẻ yếu thế: "Lạnh quá, tối nay em ngủ ."

 

Anh , đôi mắt sâu thẳm khẽ d.a.o động, đưa tay siết vòng khăn quàng cổ cho thật kín gió: "Hôm nay cấp yêu cầu mỗi tiểu đội dị năng một nghiên cứu viên kèm. Anh chọn đội của em."

 

"Kỳ Nguyện, từ hôm nay trở , là nghiên cứu viên của em." "Anh sẽ cùng em kết thúc mạt thế ." "Anh thể rời xa em, sẽ mãi mãi ở bên em."

 

Dưới làn tuyết trắng xóa, ấm từ chiếc khăn và lời hứa của như sưởi ấm cả một mùa đông dài đằng đẵng.

Loading...