“Phật t.ử?!” Ôn Ninh kinh ngạc, đây Phật t.ử cũng thích xem náo nhiệt chứ?
“Không .” Lúc Vô Âm hiểu ý tứ của Ôn Ninh, trả lời, “Chỉ là cũng chút chuyện cần tìm Ôn lão tổ, khéo tiện đường mà thôi.” Tuy là hiện tại y cũng giúp đỡ một chút việc vặt cho Tân Nguyệt tông, nhưng ít nhất cũng trả công, ở Tân nguyệt vô tích sự mà nhận sự chiếu cố một cách uổng phí, nhưng ít nhiều trong lòng vẫn là chút băn khoăn.
Y tìm Ôn Hiệp chính là vì chuyện giải d.ư.ợ.c của hoan tình cổ.
Mấy ngày nay Vô Âm tính toán rõ ràng, nếu thu thập d.ư.ợ.c liệu thì cổ độc trong y sẽ xâm nhập đại não, trong lúc sống mà c.h.ế.t cũng xong thì vẫn nhờ đến Ôn lão tổ tay.
Không y sợ việc sống , c.h.ế.t xong chịu đau đớn, mà là y sợ cổ độc ảnh hưởng dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, trở thành một kẻ điên thể khống chế , hại đến vô tội.
Ôn Ninh gật đầu, “Chúng cùng thôi.”
Vô Âm yếu ớt, gật đầu.
Trân Châu:.....
Nếu nam nhân mắt là một hòa thượng, thì chừng nàng còn cảm thấy chính là viên minh châu sáng ch.ói lọi.
Lại còn gọi nàng là Trân Châu nữa chứ.
Ôn Ninh theo Trân Châu, phía dường như còn thêm một chiếc đuôi chính là Vô Âm đang nhanh chậm theo ở phía đến đại điện. Đám tiểu bối chật ních ở xung quanh đại điện để xem náo nhiệt, thấy Ôn ninh và Trân Châu đang tới thì chủ động nhường vị trí đầu tiên cho tiểu sư thúc nhà , đó đám vây tròn ngăn cách Vô Âm ở bên ngoài.
Vô Âm:.....
Không, y xa lánh.
Hẳn là ....?
“Có chuyện gì ?” Ôn Ninh nhỏ giọng hỏi Hổ Phách ở bên cạnh, Hổ Phách cầm một nắm hạt dưa bóc vỏ ở tay xem kịch vui, Ôn Ninh hỏi liền đưa tay , “Sư thúc tổ, ăn cùng ?”
Ôn Ninh thức thời, liền cầm mấy hạt lên nhấm nháp, “Có chuyện gì ?” Nàng hỏi nữa.
“Là của Tiêu Dao cung.” Hổ Phách đè thấp thanh âm, nhỏ giọng trả lời, chỉ sợ khác sẽ .
Tiêu Dao cung....
Cái tên chút quen tai.
Ôn Ninh nhất thời nghĩ , liền đưa mắt về phía đại điện.
Sắc mặt của nam t.ử trẻ tuổi ở ghế dành cho khách chút tái nhợt, luôn cúi đầu ho khan, hình như là nội thương nặng. Tuy là sắc mặt tái nhợt nhưng qua thì vẻ là một nho nhã, khoác một chiếc trường bào màu trắng, hàng lông mày đen như mực vẽ, nhất là đôi mắt . Tuy là bệnh tật nho nhã, nhưng cũng thể che tài năng chỉ những trẻ tuổi mới .
Bộ dạng của cực kỳ tuấn tú, mái tóc đen nhánh như sa tanh óng ả, ngay cả nhiều nữ tu đều nhịn mà hâm mộ, đố kị một phen. Hơn nữa dung mạo như ngọc, phấn mà trắng càng khiến dung mạo trở nên xuất trần hơn.
Ôn Ninh vị công t.ử liền Vô Âm đang vất vả chen lên phía .
Ôn Ninh:....
Ân, hòa thượng cũng là , cũng sẽ thích xem náo nhiệt, thể bỏ qua, thể bỏ qua.
“Là Đạm Đài Minh của Tiêu Dao cung.” Ngược Vô Âm nhận vị nam t.ử trẻ tuổi ở ghế khách , “Xem , nội thương nhẹ.” Nếu , với của cải hậu hĩnh của Tiêu Dao cung, bọn họ cũng cần cầu tới Tân Nguyệt tông.
Cái tên ....càng càng thấy quen tai.
Ôn Ninh cúi đầu, trầm tư suy nghĩ, “Phật t.ử ?”
“......” Vô Âm mà , một tia hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-21-sau-khi-thanh-tang-trung-co-2.html.]
Hổ Phách ghé sát tới bên cạnh Ôn Ninh, nhỏ giọng với nàng, “Cái tên thứ hai.”
“Tên thứ hai gì ?” Ôn Ninh kinh ngạc, thanh âm chút lớn, lẽ quấy rầy tới vị khách quý nên mới ngẩng đầu liếc sang bên một cái.
Ôn Ninh:.....
Tiểu cô nương lặng lẽ thu .
“Chính là...vị trí thứ hai trong bảng xếp hạng ‘Những nam nhân mà nữ tu X nhất’ đó.” Trân Châu càng nhỏ giọng giải thích với Ôn Ninh, đó lén lút sang Vô Âm một cái.
Vô Âm:.....
Đại hòa thượng cái gì cũng thể , đại hòa thượng chỉ thể duy trì nụ lạnh nhạt ưu nhã jpg
Ôn Ninh:.....
A, nàng nhớ , Phật t.ử là ở vị trí thứ nhất.
Nghĩ đến đây, ánh mắt của nàng qua đại hòa thượng chút phức tạp, thầm nghĩ y hòa thượng cũng dễ dàng gì.
mà....
Nàng từng xem qua cái gì mà ‘Những nam nhân mà nữ tu X nhất’, tại ấn tượng với cái tên Đạm Đài Minh chứ? Tiểu cô nương cúi đầu trầm tư suy nghĩ cả nửa ngày, thấy Hổ Phách ở bên cạnh , “Thật đáng thương mà, một kim đan hậu kỳ nguyên kỳ đ.á.n.h cho t.h.ả.m hại, sư tổ cũng nhất định thể giúp , chỉ sợ là phế .”
A!
Trong nháy mắt tiểu cô nương như xối một xô nước lạnh liền nghĩ .
Minh...Đây là...một trong những... nam chủ ?
Sau khi nhớ đối phương là ai, Ôn Ninh chỉ cảm thấy khắp đều thoải mái, trong đầu lập tức tràn ngập đủ loại miêu tả kỹ càng tỉ mỉ về vị Đạm đài ở trong sách.
Ôn Ninh:......
Ôn Ninh: QAQ
Ôn Ninh vươn tay, kéo tay áo của Vô Âm, “Phật t.ử.” Thanh âm của tiểu cô nương chút mềm mại, nghẹn ngào.
Vô Âm phần kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi, “Sao ?”
Vẻ mặt của Ôn Ninh thê lương, “Phật t.ử, ngài niệm kinh cho để tẩy não .”
Vô Âm: “Tại ?”
Ôn Ninh:.....
“Đừng hỏi.” QAQ
Đừng hỏi, càng hỏi càng khiến đầu óc của trở nên ô uế hơn mà thôi.
Tác giả suy nghĩ của : Tiểu cô nương: Ta khổ quá mà QAQ
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])