Phụ nhân họ Thái, cũng giống như phần lớn nữ phàm nhân ở thời đại , đều linh căn, tư chất để tu tiên, thậm chí ngay cả khuê danh của cũng . Chẳng qua là khi gả cho , liền lấy họ của trượng phu để ở lên hình thức, gọi là Vương Thái thị, xuất giá ba năm, trượng phu đoản mệnh của nàng liền qua đời. Sau đó nhà chồng ghét bỏ là chổi nên đuổi khỏi nhà, nàng đổi tên thành Thái thị, nhà đẻ cũng ghét bỏ nàng vì nhà chồng đuổi nên cũng cần nàng nữa.
Nàng chỉ một một , nơi nào để .
“Nhũ mẫu” đây của cô nhi đường, Lý bà thấy nàng đáng thương liền thu nhận và giúp đỡ nàng , cho nàng ở tạm một nhà trong Lam thành, xem như là tuyển chọn tiếp theo đảm nhận công việc tính cách hiền thục.
Việc Ôn Ninh quen với Thái thị là bất ngờ, hôm đó nàng đến Lam thành chữa bệnh từ thiện như thường lệ, khi Lý bà ở cô nhi đường qua đời liền ngày càng sa sút, Thái thị là một góa phụ trẻ tuổi mang theo một đám trẻ con, tính cách của nàng dịu dàng nên khó tránh khỏi việc bắt nạt. Cũng may những hàng xóm ngày thường cũng thương xót cảnh góa con côi nên cũng giúp đỡ nhiều hơn—— khi đứa nhỏ bệnh thì bọn họ cũng giúp gì nhiều.
Thái thị tiền để mời lang y khám bệnh, nên ôm tiểu Tam Nhi đến quán chữa bệnh từ thiện của Ôn Ninh, đó dập đầu ba cái với nàng.
Không Ôn Ninh từng gặp qua bệnh như , nhưng nàng nhớ như in lời của Thái thị, đúng hơn là nhớ những cầu nàng đều như : “Xin lang y hãy cứu con của , kiếp dân phụ nguyện trâu ngựa, nhất định sẽ báo đáp .”
Bệnh của tiểu Tam Nhi nghiêm trọng lắm, chỉ là sốt cao và ho khan của đứa trẻ bình thường, Ôn Ninh bắt mạch, châm cứu, đó kê đơn t.h.u.ố.c đưa cho Thái thị. Thái thị ôm đứa nhỏ dập đầu với Ôn Ninh, tiểu cô nương nếu để nàng dập đầu thì tâm sẽ an nên cũng đỡ nàng mà chỉ nhẹ giọng , “Không cần trâu ngựa, nếu phu nhân thể giúp việc gì thì sẽ lập tức tới tìm ngươi.”
Từ đó, Ôn Ninh thỉnh thoảng sẽ đến thăm cô nhi đường. Lần đến, Thái thị nhớ trong tay nàng ôm một tiểu cô nương hai ba tuổi, hình như là gia đình ruồng bỏ, là một đứa trẻ bỏ rơi.
Đứa nhỏ linh căn, thể mang sơn môn, càng thể t.ử lẫn lộn ở bên ngoài. Ôn tiên t.ử để cô bé cô nhi đường nhờ Thái thị chăm sóc.
Thái thị nghĩ, ý của Ôn tiên t.ử lẽ là, “Nếu chuyện gì mà ngươi thể giúp thì liền tới tìm ngươi.”
“Ôn tiên t.ử!” Bọn nhỏ sớm nhịn , mặc dù chúng đang cầm sách tay nhưng ánh mắt về phía Ôn Ninh. Vừa thấy Thái nhũ mẫu với , chúng liền nàng cho phép chúng bỏ sách xuống, chạy tới ôm Ôn tiên t.ử nên lập tức ném “tam tự kinh”, “Luận ngữ” và “Kinh thi” ở tay xuống, đó chạy như bay tới nắm tay chạy xung quanh Ôn Ninh, “Tiên t.ử, tiên t.ử, tới , mấy ngày nay con nhớ c.h.ế.t mất!”
“Tiên t.ử, tiên t.ử, mấy ngày nay ạ? Chẳng lẽ là tiên sơn khác ?”
“Tiên t.ử, tiên t.ử, tiên sơn khác trông như thế nào ạ, tiên nhân khác cũng xinh , trượng nghĩa và lương thiện giống như tiên t.ử ạ?” Một tiểu t.ử lớn hơn một chút nắm tay của Ôn Ninh .
“Suỵt——" Câu của bé khiến cho đám nhóc phá lên.
“Tiểu t.ử thối ngươi chỉ lời hoa mỹ với tiên t.ử thôi!”
“Nhóc nịnh hót!”
Tiểu Tam Nhi sợ hãi, chống nạnh, ưỡn n.g.ự.c giống như chú gà trống nhỏ kiêu ngạo, “Lời con đều là thật đó!”
Vô Âm bọn nhỏ đẩy sang một bên:.....
Không, y hề xa lánh.
.................
Cảnh tượng hình như chút quen thuộc.
Vô Âm suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định từ bỏ suy nghĩ.
“Mấy thứ thể mang trong tông môn, nên để đây, ngươi cũng đỡ ngoài mua đồ ăn.” Ôn Ninh chỉ đống rau, củ sen và gà mái bàn ghế đá, còn con lợn nhỏ lăn lóc ở một bên đang phát tiếng kêu rên rỉ.
“Cũng , chỉ cần nuôi gà là sẽ trứng để ăn, nhưng con lợn thì chút khó xử lý....”
“Nhũ mẫu, con lợn đáng yêu quá, chúng nuôi nó ạ.” Bọn nhỏ .
“ nhũ mẫu, chúng sẽ phiên cho lợn ăn cỏ....”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-24-sau-khi-thanh-tang-trung-co-2.html.]
Thái thị thể lay chuyển bọn nhỏ nên đành gật đầu, “Được , nhưng các con giúp xây chuồng lợn.”
“Dạ!” Đám tiểu t.ử reo hò.
Vô Âm một nữa đẩy sang một bên:.......
Thôi , Ôn thí chủ vui vẻ là .
“Nếu xây chuồng lợn, đây cũng sẽ giúp một tay.” Ôn Ninh xắn tay áo, hai tay chống nạnh, “Chỉ là gạch thì....”
“Con , con , Vương lão gia ở ngõ Chu Lộc gần đây mới xây nhà mới, nhất định sẽ gạch!”
“ mà chúng tiền để mua!”
“Vậy chúng việc cho Vương lão gia để kiếm tiền....”
Vô Âm mấy đứa nhỏ thảo luận, ngươi một câu một câu thì khỏi lắc đầu .
Đột nhiên, bọn trẻ tập trung ánh mắt Vô Âm.
Vô Âm:......
“Các vị tiểu thí chủ, gì chỉ giáo ?” Y đành xổm xuống, mấy đứa nhỏ .
“Đại sư phụ, chúng con đến ngõ Chu Lộc để xin một ít gạch....” Một tiểu nha đầu vươn tay, túm lấy áo cà sa của Vô Âm nhưng sợ tay của bẩn. Do dự một lúc, vẫn là Vô Âm nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô bé .
Phật t.ử Vô Âm, mặt mang theo ý thanh khiết và dịu dàng, ngay cả sâu trong đôi mắt cũng một chút hiền từ, “Bần tăng theo .”
Ôn Ninh y, trong lòng đột nhiên cảm thấy ấm áp.
Phật t.ử quá.
Người như , cho dù ông trời bạc đãi y thì nàng cũng thể bạc đãi y .
Tác giả suy nghĩ của : Ân... nhận một lời nhắn, mắng A Ninh là tiểu bạch hoa, ngu ngốc và giả tạo....
: ???
Không, sai chính là , A Ninh, gì thì cứ nhắm jpg (Không )
Cuối cùng, văn tĩnh cũng yên lặng, bạn cũng .
cứ thích cái tiểu bạch hoa, tiểu thánh mẫu đó, c.ắ.n nè.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])