Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 25: Sau khi thánh tăng trúng cổ (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-27 07:17:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Vô Âm giúp ba đứa nhỏ chuyển khúc gỗ thì phủi tay, dường như bùn đất từ khúc gỗ mục dính tay của y, Thái thị vội vàng lên, “Hậu viện chỗ rửa tay.” Lam thành bao giờ thiếu nước, nhưng để đề phòng bất cứ tình huống nào, mỗi nhà đều sẽ chuẩn hai thùng nước để rửa tay và nấu nước.
Vô Âm cảm tạ Thái thị, nhưng rửa tay luôn, “Nếu bẩn thì bần tăng liền giúp các vị tiểu thí chủ việc .”
“Phật t.ử....” Ôn Ninh nhịn gọi y , “Ngài sẽ ?” Phần lớn tu sĩ ở Tu Chân giới, trừ việc tu luyện thì ít khi để tâm chuyện khác, Ôn Ninh còn tưởng rằng mười ngón tay của Vô Âm sẽ dính một giọt nước, nhưng ngờ đồ chay mà y nấu ngon, mà Đại hòa thượng đề xuất giúp bọn nhỏ xây chuồng lợn, Ôn Ninh chút.... dám tin.
Vô Âm tiếng.
“Sẽ .” Y thành thật .
Người xuất gia dối, y thì chính là .
“Bất quá, , phàm phu tu Phật, thì ăn, hôm nay Vô Âm việc chăm chỉ nên cứ coi như là đang tu hành .”
“Đại sư phụ lợi hại như , chỉ là xây một cái chuồng lợn mà thôi, thể khó ngài chứ!” Tiểu Tam Nhi bắt đầu ngọt.
Bây giờ ngay cả Ôn Ninh cũng nhịn mà bật , “Ngươi nịnh hót .” Nàng chọc cái trán của tiểu Tam Nhi một cái.
Vô Âm cởi áo cà sa, cẩn thận gấp và đặt sang một bên, đó xắn tay áo thảo luận với đám tiểu t.ử xem nên để chuồng lợn ở , lúc tướng mạo của y còn trẻ, tìm chút cảm giác thận trọng của một vị cao tăng đắc đạo ở y.
Ôn Ninh sang khúc gỗ mục ở bên cạnh, khúc gỗ hẳn là mục từ lâu , bên trong chẳng những rỗng tuếch mà còn một chỗ trũng xuống, chỗ trũng mưa gió cho lấp đầy bùn đất, tự nhiên mọc một tầng rêu xanh, lớp rêu mọc một mầm cây thanh giòn, hai lá chồi nha diệp đung đưa gió, một chút khí phách quật cường nào.
Sau khi thu dọn sạch sẽ khúc gỗ mục thì thể giá đỡ mái che cho chuồng lợn.
Nàng xổm xuống, cùng cẩn thận đào mầm cây lên, đó cẩn thận bọc rễ của nó , đợi đến khi về tông môn liền cấy nó trong chậu hoa.
Thái thị thấy nàng như liền khỏi cảm khái, tiên t.ử rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa nhỏ mà thôi, một đứa nhỏ đương nhiên sẽ tâm tính trẻ con, nàng bước lên hỏi Ôn Ninh, “Tiên t.ử, theo đến phía nhà bếp ? nghĩ đại sư và đám nhóc bận rộn cả nửa ngày, nhất định là đói ...” Nàng rõ mấy tu tiên rốt cuộc ăn cái gì , ngoài việc từ xa thấy các tự kim đan kỳ của Tân Nguyệt tông tuần tra thì nàng chỉ từng tiếp xúc với Ôn Ninh, mà Ôn Ninh thì ăn.
Thái thị là một thông minh, đương nhiên nàng sẽ coi Vô Âm, quen thuộc với Ôn Ninh như là một tăng nhân bình thường, e rằng vị đại sư phụ cũng là một vị thánh tăng đắc đạo chứ.
“A, đúng , ngươi mà thì quên mất.” Ôn Ninh đầu giỏ rau lạnh, cây tề thái và trứng chim ở bên cạnh, “Phật t.ử ăn ngũ huân, cũng ăn trứng chim, phần của y để nấu cho, chỉ là phiền Thái nhũ mẫu nấu nhiều thêm một chút.”
Đương nhiên Thái thị sẽ từ chối, nàng còn đang ước thể giúp Ôn Ninh chứ.
Vô Âm và bọn nhỏ bận rộn đến tận giờ ngọ, khi chuồng lợn thiện kha khá liền đem con lợn nhỏ đầy bùn đất đang lăn lộn đất trong. Sau đó liền phát hiện Thái thị và Ôn Ninh dọn lên một bàn thức ăn, tiểu cô nương nháy mắt với đại hòa thượng, chỉ một đôi bát và đôi đũa , “Phật t.ử, ngài ở đây!”
Vô Âm thở dài, “Ôn thí chủ, tiểu tăng tích cốc.” Thật y cảm thấy bất đắc dĩ. Linh khí trong thức ăn của phàm nhân mỏng, cho dù y trúng cổ độc, linh khí ở cũng sẽ cổ trùng hút, cho nên y cần ăn cơm để bổ sung linh khí hao tổn, nhưng những loại rau cũng tác dụng gì, chỉ như là muối bỏ biển mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-25-sau-khi-thanh-tang-trung-co-2.html.]
“Ta .” Ôn Ninh nắm lấy tay áo của y, kéo y xuống bên cạnh bàn ăn, đám tiểu t.ử rửa tay xong, mắt sáng như đang chờ ăn cơm, “Ngài ăn một chút cũng , xem như là tâm ý .”
Vô Âm cũng từ chối nữa, “Vậy tiểu tăng rửa tay cái .” Y xoay , định đến thùng nước để lấy nước rửa tay, thấy tiếng gõ cửa ở cổng cô nhi đường, nên tiện đường mở cửa luôn.
Người ngoài cửa chính là Đạm Đài Minh Nguyệt, cũng đang tạm thời sống ở Tân Nguyệt tông giống như y.
Đạm Đài Minh Nguyệt thấy mở cửa cho gã là Vô Âm thì ngây một lúc.
Lúc gã giải thích với Ôn cô nương, giải thích chuyện xảy ở Linh hồ ngày hôm đó là gã cố ý, nhưng một vòng ở sơn môn của Tân Nguyệt tông, cuối cùng tìm tới Linh Dược Phong là Ôn Ninh xuống núi từ sáng sớm .
Nếu chờ tới lúc Ôn Ninh mới tìm nàng thì Đạm Đài Minh Nguyệt cảm thấy giải thích như cũng trịnh trọng cho lắm, Ôn cô nương là một mỹ nhân, là t.ử mà Ôn lão tổ nuông chiều nhất. Nếu gã xin thì thể hiện mười phần thành ý mới .
Cũng may khó để tìm thấy Ôn Ninh, kỳ thật gã hỏi một vòng ở Lam thành, phàm nhân ở đây cũng nhiệt tình cho gã , nếu tìm “Ninh tiên t.ử”, thì thể đến cô nhi đường ở ngõ Tỳ Bà.
Tìm tới cô nhi đường, gã ngờ gặp Vô Âm ở đây.
Lần cũng , khi Ôn cô nương suýt va gã, cũng là cùng Vô Âm, hai một một , Vô Âm còn lôi kéo nàng một phen.
Nếu Vô Âm là một Phật tu, còn là một Phật tu chính đạo, còn đám nữ tu ở Tu Chân giới là vạn năm lòng gan sắt, là một khối đá hiểu phong tình, khối băng ngàn năm, Đạm Đài Minh Nguyệt gần như nghĩ rằng liệu y là nhập mạc chi tân (*) của tiểu mỹ nhân thủy mặc .
(*) Nghĩa gốc là những quan hệ cận/những tham gia cơ mật.
Vô Âm rũ mắt, “Đạm Đài thí chủ.”
Một tiếng gọi của y kéo Đạm Đài Minh Nguyệt khỏi suy nghĩ của , gã với Vô Âm, “Ôn cô nương ở đây ? Ta việc cần tìm nàng.”
Vô Âm khẽ nhíu mày, y nghiêng , “Ôn thí chủ đúng là ở đây, chỉ là hiện tại tiện chuyện với Đạm Đài thí chủ.”
“Phật t.ử, ai ?” Ôn Ninh thấy Vô Âm rửa tay mãi , sợ đồ ăn nguội liền chủ động múc một gáo nước theo, nhưng thấy Đạm Đài Minh Nguyệt ở cổng đối diện với Vô Âm, ánh mắt của gã lướt qua Vô Âm dừng ở Ôn Ninh.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])