Hôm nay tiểu cô nương mặc y phục t.ử Trúc Cơ kỳ của Tân Nguyệt tông, mà mặc một chiếc váy dài cúp n.g.ự.c màu hồng cánh sen, n.g.ự.c thêu một bông hoa mẫu đơn rực rỡ, dường như đang đung đưa theo làn gió, chiếc cổ trắng như tuyết đeo một chuỗi phù dung ngọc trong suốt long lanh, b.úi tóc tiên đầu, phía cài thêm một chiếc trâm ngân điệp, nàng vẽ lông mày mà trông như nguyên sơn thanh đài, môi điểm son nhưng mềm mại duyên dáng.
Đôi mắt , như một vì .
Ôn Ninh thấy gã chằm chằm như liền vô thức sờ lên mặt.
Hôm nay ngón tay của nàng nhuộm màu, bàn tay trắng nõn thon dài, mới chỉ là động tác đưa tay sờ lên mặt mà giống như ném một hòn đá xuống nước, giống như chờ tôm cá và chim cò giật mà nổi lên mặt nước, Đạm Đài Minh Nguyệt đột nhiên di chuyển tầm mắt, “Mạo phạm Ôn cô nương .”
“A —— A.” Ôn Ninh thu tay , lắc đầu, “Không .”
Đạm Đài Minh Nguyệt vẫn Ôn Ninh, chỉ như là thành nhiệm vụ mà , “Hôm đó ở Linh hồ, cố tình tham lam ngắm Ôn cô nương, vẫn xin Ôn cô nương chớ cho rằng là một tên cuồng đồ vô sỉ.” Nói xong, gã xoay ngự kiếm bay như là đang chạy trốn.
“Wow! Huynh bay kìa!” Đám tiểu t.ử ôm bát cơm chen chúc chạy đây, tròn mắt Đạm Đài Minh Nguyệt ngự kiếm rời ở phía xa, “Tiên t.ử, tiên t.ử, vị cũng là một tiên nhân ?”
Ôn Ninh trả lời chúng, chỉ âm thầm nghi ngờ chính gặp Đạm Đài Minh Nguyệt ở Linh hồ khi nào.
Tiểu cô nương với dáng vẻ trầm tư suy nghĩ rơi tầm mắt của Vô Âm, khiến y khỏi thở dài, “Chắc là Đạm Đài thí chủ hiểu lầm thôi.” Y , “Không cần để ở trong lòng, thí chủ thấy nên đối xử với thế nào thì đối xử thế đó.”
Ôn Ninh gật đầu, “Ân, Phật t.ử rửa tay nào.” Nàng để chuyện của Đạm Đài Minh Nguyệt đầu.
Đại hòa thượng vươn tay , Ôn Ninh ngoan ngoãn đổ gáo nước rửa sạch vết bẩn tay của y.
Vô Âm ít khi để mắt đến tướng mạo và y phục của khác, chỉ vì xuất gia, đa phần đều cho rằng vẻ bề ngoài của một quá quan trọng, bọn họ chú trọng tu dưỡng nội tâm nhiều hơn.
Y ít khi bằng con mắt của một thường —— Hoặc là , với ánh mắt của một nam nhân để Ôn Ninh, nếu hỏi y cảm thấy tiểu cô nương là một như thế nào thì y nhất định sẽ trả lời đối phương bằng một câu “Nàng là một mỹ nhân” ngay từ đầu tiên như .
Sau khi bàn ăn, và cả đường trở về Linh Dược Phong, Vô Âm đều im lặng gì, như là đang suy nghĩ chuyện gì đó quan trọng.
Ôn Ninh cũng quen với việc y đột nhiên lời nào giống như đang tu luyện thuật cấm thanh , nàng ngân nga hát trong nhà tranh nhỏ, đó lấy mầm cây chút héo úa ở trong túi trữ vật , thật cẩn thận cho trong bồn, còn hai cái gậy bằng cọng rơm cho nó.
Mầm cây trông vẫn chút ủ rũ, Ôn Ninh liền tưới hương lộ cho nó, truyền cho nó một chút linh khí, cuối cùng trông cũng đến nỗi sắp c.h.ế.t, nhưng cũng nó thể vượt qua cố gắng sinh trưởng khỏe mạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-25-sau-khi-thanh-tang-trung-co-3.html.]
Vô Âm thấy nàng truyền linh khí cho mầm cây như liền đột ngột , “Ôn thí chủ, một chuyện hỏi.”
Ôn Ninh lời đường đột của y cho hoảng sợ liền vỗ nhẹ trái tim nhỏ bé của , “Ngài hỏi ?” Trông nàng thoải mái, vô ưu vô lự, ngược khiến Vô Âm chút khó khăn khi mở lời.
Vì y lựa chọn hỏi một câu hỏi ít thẳng thắn hơn , “Ôn thí chủ, là loại linh căn gì?”
Thể chất và tư chất của mỗi ở Tu Chân giới đều khác , những linh căn khác thì thích hợp với các công pháp khác , và tu luyện những thứ giống , cho dù tu luyện giống thì lôi linh căn và thủy linh căn cũng khác một trời một vực, đa linh căn và đơn linh căn cũng khác , thể coi như là trăm hoa đua nở.
Vô Âm là một thiên linh căn, thể chất thuần dương, lúc đời phạm âm lượn lờ bầu trời của Bùi phủ, đều y là Phật t.ử trời sinh nên mới đưa y Từ Tể tự.
Chuyện của thùng tắm Huyền Dương Mộc đây, Vô Âm cũng thể chất của Ôn Ninh khác thường, nên Ôn lão tổ mới thể tiếc giá nào dùng Càn Khôn nghịch chuyển. Chỉ là lúc đó, Vô Âm cũng nghĩ nhiều.
Bàn tay đang chăm sóc mầm Tiểu Lục Miêu của Ôn Ninh cứng đờ, “Thủy linh căn.” Tiểu cô nương trả lời.
“Đơn linh căn là đa linh căn?” Vô Âm là thủy linh căn liền cảm thấy phần , nên hỏi thêm một câu, vốn dĩ bản thủy linh căn cũng gì đáng ngạc nhiên, nếu như pha lẫn với một linh căn khác, chẳng hạn như lôi linh căn hoặc là mộc linh căn thì Ôn Ninh chính là tu sĩ đa linh căn, thể chất của nàng đương nhiên sẽ hỗn độn, cần đến nước Càn Khôn là chuyện bình thường.
Cuối cùng Ôn Ninh cho tiểu miêu miêu một chút nước, “Phật t.ử,” nàng nhẹ giọng , “Đừng hỏi nữa.” Tiểu cô nương ngẩng đầu lên, cây trâm ngân điệp b.úi tóc tiên khẽ đung đưa, đôi mắt của nàng như ánh chân thành tĩnh lặng.
Ôn Ninh, Ôn Ninh, cũng như tên —— Là một cô nương dịu dàng, nóng lạnh.
“Ta dối Phật t.ử.”
Dự cảm chẳng lành của Vô Âm nghiệm chứng bởi lời của tiểu cô nương.
Thủy đơn linh căn đối với bản tu hành lợi ích gì nhiều, nhưng dễ dàng sinh thiếu nữ thể chất thuần âm.
Trên con đường tu tiên trăm hoa đua nở, ít thủy đơn linh căn cơ hội tu luyện đến Nguyên Anh kỳ trở lên —— Rất lâu , những thiếu nữ kém may mắn cũng chuộc tội quá mức, dầu hết đèn tắt.
Ôn Ninh Ôn Hiệp nhặt về, Ôn Hiệp tiếc thứ vì nàng mà đổi thể chất, đó là may mắn lớn nhất của nàng.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])