SAU KHI THẤT TÌNH TÔI LẤY CHỒNG ĐỂ HƯỞNG TIỀN THƯỞNG THEO CHÍNH SÁCH - CHƯƠNG 4
Cập nhật lúc: 2026-04-30 16:29:38
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh lướt ánh mắt nhạt nhòa qua Lộc Minh, “Hơn nữa hôm nay nhân vật chính là hai , và Khanh Khanh sẽ giật spotlight .”
Nhìn dáng vẻ tình ý của Trần Dục và , khóe mắt liếc thấy mặt Lộc Minh và Lâm Uyển lập tức tối sầm , trong lòng chợt thấy hả hê vô cùng.
Khai tiệc ăn vài miếng, Lộc Minh bưng ly rượu tới.
Đôi mắt dán c.h.ặ.t : “Khanh Khanh, đây là , kính em một ly, chúc em tìm hơn.”
vênh mặt đắc ý: “Không cần chúc, tìm . Sao nào, trai hơn chứ gì?”
Lộc Minh xong, vẻ ghen tức mặt sắp tràn cả ngoài.
“Khanh Khanh, em vẫn thích đùa như xưa. Chúng chẳng mới chia tay ? Em yêu ?”
mỉa mai đáp: “Chúng chia tay gần một tháng , vả , chẳng cũng kết hôn ?”
định nâng ly lên uống, Trần Dục một bước cầm lấy ly nước hoa quả của đưa tới: “Dạ dày cô , uống .”
“Anh Lộc, tân hôn vui vẻ.”
Lộc Minh hai tiếng “Anh Lộc” của cho nghẹn họng, đành hậm hực bỏ .
Bàn bên cạnh, mấy bạn cũ bắt đầu xì xào to nhỏ, bảo “ đàn ông cùng Miêu Khanh Khanh khí chất mạnh mẽ quá”.
nhịn lén véo đùi Trần Dục một cái: “Khá lắm Thiếu tá, diễn xuất đỉnh đó.”
Anh cúi đầu bóc tôm cho , khóe miệng cong lên: “Đối phó với tình địch thì cần diễn.”
Đang chuyện, Lâm Uyển mặc váy cưới tới kính rượu.
Lúc tà váy quét qua ghế của , cô “vô tình” hất vang đỏ lên chiếc váy trắng của .
“Ôi trời ơi xin Khanh Khanh nhé!” Cô giả vờ rút khăn giấy , “Đều tại hậu đậu quá.”
còn kịp nổi đóa, Trần Dục rút khăn ướt tới, nửa nửa quỳ giúp lau chân váy.
Anh lau chậm, ngón tay chạm đầu gối bỗng khựng , nơi đó chính là vết sẹo do ngã hồi cấp ba để .
Khi ngước lên, ánh mắt lạnh như băng.
“Cô Lâm, kính rượu thì cứ kính rượu, lê váy cưới chui xuống gầm ghế nhà gì, sợ cô đang nóng lòng trèo cao ?”
Xung quanh liên tục vang lên tiếng hít hà, mặt Lâm Uyển đỏ lựng lên như gan lợn: “Anh ăn kiểu gì thế!”
“ ăn xưa nay luôn thẳng thắn.”
Trần Dục dậy, lấy từ trong túi xách một chiếc túi gấp gọn đưa cho , “Vào nhà vệ sinh nhé? Anh nhờ mang một chiếc váy dự phòng đến .”
Lúc mới phát hiện thế mà mang theo cả túi dự phòng khẩn cấp.
Bên trong chỉ váy, mà còn kem chống nắng, urgo, thậm chí cả một thỏi son hiệu dùng.
Lúc nhà vệ sinh váy, thấy bên ngoài Lâm Uyển đang cãi với Lộc Minh.
“Anh xem cô dắt ai đến? Cố ý đến phá đám chứ gì!”
“Em bớt vài câu !” Lộc Minh hạ giọng, “Gã đó là dễ chọc …”
soi gương chỉnh cổ chiếc váy mới, bỗng thấy màn kịch nực đáng thương.
Lúc vặn đụng mặt Lộc Minh đang định nhà vệ sinh nam để bình tĩnh , thấy mắt sáng rực lên.
“Khanh Khanh, chúng thể chuyện đàng hoàng ? Anh em vẫn còn yêu , nếu em chẳng dẫn một đàn ông đến để chọc tức .”
“Lộc Minh,” thở dài, “Anh cho rõ , kết hôn , bên cạnh đáng lẽ là ai.”
Trần Dục từ lúc nào phía , tay cầm chiếc áo khoác vest khoác lên vai .
Anh thèm Lộc Minh, chỉ cúi đầu hỏi :
“Có lạnh ? Muốn về ?”
Trong khoảnh khắc , đột nhiên buông bỏ , nhón chân hôn nhẹ lên má Trần Dục một cái.
Giọng lớn nhưng đủ để Lộc Minh thấy:
“Không lạnh, kịch còn xem hết cơ mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-that-tinh-toi-lay-chong-de-huong-tien-thuong-theo-chinh-sach/chuong-4.html.]
Mặt Lộc Minh hết trắng xanh, hết xanh tím, cuối cùng loạng choạng bỏ .
Trần Dục chằm chằm chỗ hôn, tai đỏ ửng như sắp rỉ m.á.u, giơ tay bóp nhẹ má : “Gan to nhỉ?”
“Học từ Thiếu tá đấy.” khoác tay , “Đi thôi, ăn nhanh là tôm hùm đất cay xé lưỡi giành hết bây giờ.”
Trên đường về, Trần Dục bỗng lên tiếng: “Đừng vì tên cặn bã đó mà đau lòng nữa.”
ngẩn , đó bật : “Qua , đều quan trọng nữa.”
“Lần còn gặp mấy chuyện thế , cần phí lời với bọn họ.” Anh nghiêm túc , “Có ở đây.”
Tim , bắt đầu đập loạn nhịp một cách khó hiểu.
**7.**
Trần Dục dự đám cưới xong, ngày hôm đơn vị, đặc biệt xin nghỉ để ga tàu cao tốc tiễn .
Trần Dục bên cửa sổ xe vẫy tay với : “Đợi về.”
Vài phút , nhắn một tin:[Anh thể ở bên em mỗi ngày, nhưng thể cho em 100% sự chung thủy và trách nhiệm.]
Thời gian đầu mới đơn vị, ngày nào Trần Dục cũng chia sẻ chuyện thú vị với .
Chẳng hạn như lính trẻ hành quân mệt quá nhầm ký túc xá, hoặc đám lính bàn cách tán gái trong phòng. Kết quả lời xúi giục của bạn cùng phòng, cô gái bảo với là, lên mạng bỏ tiền mua khóa học tán gái , ngày nào xem tin nhắn của cũng trầm cảm luôn. Đôi khi là hình ảnh nhà ăn lúc đêm khuya, chụp cho xem cảnh đám lính tranh giành miếng thịt kho tàu cuối cùng.
Cho đến ngày thứ bảy, khung chat đột nhiên dừng ở câu: [Đêm nay nhiệm vụ, em ngủ sớm ].
Ban đầu tưởng là do quy định bảo mật, cho đến ngày thứ mười lăm, Tô Viện Viện cầm điện thoại lao phòng.
Trên màn hình là tin tức mới nhận của đài địa phương:
“Khu vực biên giới bất ngờ xảy sạt lở đất, các chiến sĩ khẩn cấp cứu hộ, hai thương nặng.”
Trong bản tin nhắc đến tên, nhưng ngón tay run rẩy khi lướt qua dòng chữ “hai thương nặng”.
gọi điện cho , tắt máy. Nhắn Wechat, cũng bất kỳ hồi âm nào.
Tô Viện Viện tìm cho điện thoại công khai của đơn vị, trực ban trả lời với giọng lịch sự.
“Xin cô, trong thời gian nhiệm vụ thể nối máy.”
“Vậy Trần Dục thì ? Thiếu tá Trần Dục trong đội ngũ đó ?” hét lên qua ống , nước mắt rơi lã chã xuống bàn phím.
“Mong cô kiên nhẫn chờ thông báo.”
Chờ đợi.
Tên Wechat của là Chờ Đợi, hóa hai chữ nhai trong miệng đắng chát đến thế.
Nhạc chuông điện thoại chợt vang lên, là một lạ, địa chỉ hiển thị ở thành phố bên cạnh.
ngập ngừng bắt máy, trong ống vang lên một giọng nữ hiền từ: “Xin hỏi cô Miêu Khanh Khanh ? Bác là của Trần Dục.”
“Cháu tiện qua đây một chuyến ? Bác và bố Trần Dục chuyện với cháu.”
Điện thoại của “xoạch” một tiếng rơi xuống đất.
**8.**
Nhà họ Trần trong khu tập thể kiểu cũ, tường rào phủ kín dây leo.
Mẹ Trần rót cho cốc hoa cúc, chiếc cốc thủy tinh còn in dòng chữ “Phục vụ nhân dân” phai màu.
“Hai bác mất liên lạc với Trần Dục lâu ,” Bà nhét tay miếng bánh đậu xanh, “Bác và bác trai bàn , gọi cháu qua chơi một lúc.”
Bố Trần chiếc ghế mây đối diện, mặc bộ quân phục cũ giặt đến phai màu, ngón tay miết nhẹ đầu gối.
“Thằng nhóc Trần Dục bướng lắm, hai bác luôn với cháu, nhưng nó cứ ngăn cản, cho hai bác kể.”
Mẹ Trần bỗng thở dài, dậy lấy từ trong tủ một chiếc hộp sắt: “Cô gái , cháu xem cái .”
Bên trong hộp là một xấp giấy thư dày cộp.
“Đây là?” cầm lấy tờ giấy, đầu ngón tay run rẩy.
“Thư tuyệt mệnh.” Giọng bố Trần trầm.