Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 164: Có Đôi Khi Em Cũng Không Cần Phải Mạnh Mẽ Như Vậy
Cập nhật lúc: 2026-02-01 17:11:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông thấy thế xổm xuống, vươn tay .
Dây đỏ rơi trong lòng bàn tay .
Gió thổi qua, mang theo một mùi hương dành dành thoang thoảng.
Người đàn ông theo bản năng nắm c.h.ặ.t sợi dây đỏ, ngón tay trắng bệch, khẽ run rẩy.
Tô Bình giường, thế nào cũng ngủ nữa.
Khó khăn lắm mới đợi bên ngoài trời sáng, cô vội vàng gõ cửa phòng Lục Tri Nghiên bên cạnh.
Lục Tri Nghiên mở cửa phòng thấy là cô, lập tức hết buồn ngủ.
Vội vàng quấn c.h.ặ.t áo ngủ , vẻ mặt cảnh giác cô.
"Sao em ở nhà ?"
Tô Bình túm lấy cổ áo , giây tiếp theo Lục Tri Nghiên như con chuột túi kinh hãi, nhảy dựng lên cao nửa mét.
"Đừng manh động, ban ngày ban mặt ảnh hưởng ."
Thấy vẻ mặt đề phòng , Tô Bình đưa bệnh viện chụp chiếu xem não bệnh .
Ngày nào cũng như chứng hoang tưởng hại .
"Tranh thủ mặt trời lên, dạo với một chút ."
Ký chủ, lời của cô càng giống não vấn đề hơn đấy.
Hồ Lô Oa bất lực "phun tào" nữa .
Cố tình lời lọt tai Lục Tri Nghiên, là Tô Bình vì ở riêng với mà tìm cớ.
Anh vẻ mặt ghét bỏ thở dài, nghĩ đến lời với , cam chịu về phòng quần áo.
Nhà ai khách chạy đến nhà ngủ, năm giờ sáng gọi dậy dạo ?
Sương mù buổi sáng vẫn tan hết, cảnh tượng ngoài mười mét chìm trong một mảng m.ô.n.g lung, rõ ràng.
Lục Tri Nghiên giữ cách với Tô Bình, bất tri bất giác phát hiện cùng cô càng lúc càng lệch.
Bên hồi nhỏ cho đến gần, âm khí nặng, cho nên đặc biệt tìm ít bùa chú.
Tô Bình mắt thấy cách căn phòng càng ngày càng gần, bỗng nhiên Lục Tri Nghiên bên cạnh vẫn luôn trốn tránh đưa tay kéo lấy cánh tay cô.
" bỗng nhiên mệt, chúng về thôi."
Lục Tri Nghiên rũ mắt xuống, bịa một cái cớ.
Muốn về? Vậy thì .
Tô Bình chỉ căn phòng cách đó xa, .
"Bên chỗ thể nghỉ ngơi ? Chúng qua đó một chút ."
Nói xong liền định xoay về phía đó.
Lại Lục Tri Nghiên nắm c.h.ặ.t lấy.
"Tri Nghiên, thế?"
Tô Bình đưa lưng về phía nhếch môi , giả vờ hiểu đầu hỏi .
Lục Tri Nghiên chỉ đành thật: "Căn phòng phía âm khí nặng quá, cho niêm phong ."
"Âm khí nặng?"
Tô Bình nghiêm túc Lục Tri Nghiên hai giây, biểu cảm mặt giống như đang dối.
Xem quả thực cũng trong đó nhốt một sống.
Lục phu nhân rốt cuộc bí mật gì? Vậy mà ngay cả con trai ruột của cũng giấu.
Lục Tri Nghiên xong liền kéo Tô Bình về.
"Đừng đến gần căn phòng đó, sẽ giận đấy."
Tô Bình khó nữa, theo cùng về đại sảnh.
Vừa thấy Mẹ Lục từ lầu xuống.
Bà Tô Bình và Lục Tri Nghiên từ bên ngoài , ấn đường giật giật, mở miệng.
"Bình Bình, tối qua ngủ ngon , hai đứa về thế?"
Tô Bình gật đầu qua khoác tay bà.
"Không lắm ạ, cháu mơ một giấc mơ, trong mơ một con mèo đen, cháu đuổi theo nó thấy một căn phòng."
"Vừa nãy cháu bảo Tri Nghiên dạo cùng cháu thì thấy căn phòng đó, nhưng sống c.h.ế.t chịu cùng cháu qua đó xem."
Lời , Lục phu nhân và Lục Tri Nghiên đều biến sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-toi-gia-chet-dam-nam-phu-noi-dien-hac-hoa-roi/chuong-164-co-doi-khi-em-cung-khong-can-phai-manh-me-nhu-vay.html.]
Lục Tri Nghiên ngờ não cô suy nghĩ như , đều với cô là thích khác nhắc đến căn phòng đó , cô còn ngay mặt cáo trạng .
Lục phu nhân cũng ngờ Tô Bình mà mơ thấy căn phòng đó, suýt chút nữa duy trì nụ mặt.
Tô Bình quan sát biểu cảm mặt bà, Lục phu nhân chắc chắn trong đó nhốt một .
Thậm chí khả năng lớn đó chính là do bà đích nhốt ở bên trong.
Mẹ Lục vén lọn tóc dính sương của Tô Bình tai: "Căn phòng đó , treo cổ ở đó."
Tô Bình bà , giả vờ lộ biểu cảm kinh ngạc, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay đang ôm bà.
Mẹ Lục hài lòng với phản ứng của cô, tiếp.
"Sau đó thì thường xuyên thấy bên trong truyền tiếng động, bác và ba Tri Nghiên mới mời cao nhân vẽ vài đạo bùa, khóa chỗ đó ."
Lý do thiên y vô phùng.
Nếu tối hôm qua cô tận mắt thấy trong đó nhốt một , cô cũng sắp tin lời giải thích .
Lục Tri Nghiên rõ ràng là tin , ban ngày ban mặt nhún vai, bắt đầu thấy may mắn vì bao giờ đến gần đó.
Nghĩ đến em trai sinh là t.h.a.i c.h.ế.t lưu mà Lục Tri Nghiên từng nhắc tới, Tô Bình bỗng nhiên một ý nghĩ táo bạo.
Lập tức, cô khuôn mặt từ bi hiền hậu của Mẹ Lục bỗng cảm thấy chút xa lạ.
Thậm chí chút dọa .
Vội vàng ăn cơm xong Tô Bình liền bảo Lục Tri Nghiên đưa về nhà.
Lục Tri Nghiên thấy sắc mặt cô vẫn luôn lắm, còn tưởng là chuyện treo cổ dọa sợ.
"Chỉ là một giấc mơ thôi, đừng sợ, cho dù trong đó thật sự cái gì, cũng bùa chú trấn áp , ."
Nghe thấy Lục Tri Nghiên chút gượng gạo an ủi , Tô Bình chút .
cô thể , nếu Lục Tri Nghiên chắc chắn cảm thấy mất mặt.
Tô Bình chỉ thể ngoài cửa sổ, mím c.h.ặ.t môi để tiếng.
Trong mắt Lục Tri Nghiên, là cô để thấy cô đang .
là một phụ nữ mạnh mẽ.
Lục Tri Nghiên ho một tiếng, thấy Tô Bình phản ứng, ho thêm hai tiếng.
Vẫn phản ứng?
Tô Bình thấy như phát bệnh ho điên cuồng như ho cả phổi ngoài, giật nảy vội vàng xoay .
"Anh chứ?"
Cô quên mất sức khỏe , còn sáng sớm tinh mơ gọi dậy kéo dạo.
Cô tội!
Lục Tri Nghiên vẻ mặt lo lắng cho của cô, hừ một tiếng.
"Có đôi khi, em cũng cần mạnh mẽ như ."
Thấy cô phản ứng, Lục Tri Nghiên đỏ mặt tiếp: "Thỉnh thoảng em cũng thể thử dựa một chút mà."
Người em, tiếng đấy ?
Cô mạnh mẽ lúc nào?
Tô Bình tỏ vẻ hiểu, nhưng để giữ thể diện cho , cô chọn gì.
Lục Tri Nghiên chịu buông tha: "Sao gì?"
Tô Bình hít sâu hai , cố gắng giữ nụ .
"Anh mà, chuyện dễ ."
Sợ cẩn thận tổn thương lòng tự trọng mong manh của .
Lục Tri Nghiên nhếch môi .
Hóa là một phụ nữ khẩu thị tâm phi, cũng đáng yêu phết.
Cuối tuần là sinh nhật Lục phu nhân, hôm đó chắc sẽ mời một khách khứa, đoán chừng ai để ý đến căn phòng bên .
Tô Bình định hôm đó sẽ xem trong đó rốt cuộc là ai.
Cô bỗng nhiên nhớ một chuyện.
Cô đều rơi xuống vực lâu như , tại Ba Tô vẫn công bố tin tức cô c.h.ế.t?
Ký chủ, Tô Chí Nam và ba nam phụ giống , chấp nhận sự thật cô c.h.ế.t, tự lừa dối cô du lịch nước ngoài .
Nghĩ đến khuôn mặt của Tô Chí Nam, khóe mắt Tô Bình bỗng nhiên chút ươn ướt.
Hồ Lô Oa, thể báo mộng cho ba ?