Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 234: Cậu Hy Vọng Tôi Là Ai?
Cập nhật lúc: 2026-02-01 17:12:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
gương mặt đúng là của học tỷ.
Vân Kỳ lạnh lùng cô, chất vấn: "Cô rốt cuộc là ai?"
Tô Bình nuốt nước bọt, cảm thấy tim sắp nhảy ngoài.
Quả nhiên diễn kịch mặt bệnh kiều cần kỹ năng diễn xuất, nếu sẽ lộ sơ hở trong phút chốc.
"Cậu hy vọng là ai?"
Tô Bình , hôn lên môi , thậm chí còn thè lưỡi l.i.ế.m khóe miệng .
"Hay là, đang thông qua gương mặt của để hoài niệm ai đó?"
Vân Kỳ câu , bất giác đưa tay đẩy cô .
Học tỷ như , nhưng gương mặt đúng là của học tỷ.
Tô Bình bất ngờ đẩy bồn rửa tay, khuỷu tay đập tường.
Cô lén xoa chỗ đập, thầm mắng Vân Kỳ một trận.
Người thật đúng là lật mặt như lật bánh tráng, giây còn ngoan ngoãn gọi một cách nịnh nọt, giây trở mặt quen .
Vân Kỳ nghi ngờ cô, dường như điều gì đó từ đôi mắt cô.
rõ ràng trình độ của Tô Bình cao hơn , khi thấy vẻ mặt khác của Tô Bình, mặt Vân Kỳ lập tức đen .
Cậu dám chắc cơ thể tuyệt đối là của học tỷ, nhưng ...
Cậu nay tin ma quỷ, nhưng bây giờ trong lòng nảy sinh một ý nghĩ hoang đường.
Liệu thứ gì đó khác chiếm lấy cơ thể của học tỷ, dùng cơ thể của học tỷ để đùa giỡn bọn họ trong lòng bàn tay?
Tô Bình đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy ánh mắt chút lạnh lẽo.
Không đang lên kế hoạch cho cô c.h.ế.t như thế nào chứ?
Sớm cô diễn quá lố.
Ngoài dự đoán, Vân Kỳ trực tiếp xoay rời , để một Tô Bình bồn rửa tay.
Để tránh khác xông , Tô Bình dứt khoát nhanh ch.óng chỉnh váy áo ngoài.
Kết quả khỏi cửa thấy Đồ Linh cách đó xa với vẻ mặt hóng hớt.
Cô gọi điện xong hề rời .
Hóng chuyện là bản tính của Trung Quốc, cô thấy động tĩnh bên liền vội vàng cúp điện thoại với Thời Tự về phía .
Kết quả là thấy Đồ Hàng Xuyên với vẻ mặt thất thần từ bên trong.
Ai ngờ mấy phút , thấy Vân Kỳ cũng mặt mày hằm hằm từ bên trong.
Đồ Linh Tô Bình với đôi môi sưng đỏ, tóc tai rối, khỏi giơ ngón tay cái lên với cô.
"Vừa em còn gọi chị là chị, bây giờ em mới là chị của chị."
"Chơi trò gì trong phòng tắm với hai trai thế?"
Tô Bình cô chắc chắn hiểu lầm, giải thích nhưng mở lời thế nào.
Cuối cùng dứt khoát giải thích nữa, dù nếu để ấn tượng cho cô , chắc cô cũng sẽ ngăn cản Đồ Hàng Xuyên tiếp cận ?
Ý nghĩ nảy , Đồ Linh ghé gần, hỏi.
"Tính thì em trai chị là thứ mấy ?"
Tô Bình suýt nữa thì sặc nước bọt, lâu gặp, chị Đồ Linh hóng hớt đến ?
Tô Bình lịch sự với cô xuống lầu.
Ngại ?
Đồ Linh vui chịu , nhưng đồng thời nghĩ đến sự cố chấp của Đồ Hàng Xuyên đối với Bình Bình, cô vui nổi.
Cô thể nhận phụ nữ mặt là Bình Bình, tuy giống, nhưng cô thấy Đồ Hàng Xuyên coi cô là thế của Bình Bình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-toi-gia-chet-dam-nam-phu-noi-dien-hac-hoa-roi/chuong-234-cau-hy-vong-toi-la-ai.html.]
Lời của Thời Tự quả thực lý, vì để quên hoặc hoài niệm một mà tìm khác thế .
Đó là sự vô trách nhiệm với mối tình cũ, cũng là sự vô trách nhiệm với mối tình mới.
Bất kể ai cuối cùng sự thật cũng sẽ tổn thương.
Tuy cô tại cô gái đột nhiên xuất hiện cũng tên là Tô Bình, nhưng cô thể nhận cô là một cô gái , hy vọng em trai vì sự cố chấp trong lòng mà tổn thương cô .
Thế là cô tiến lên một bước nắm lấy tay Tô Bình.
Lúc Tô Bình nửa cầu thang, rẽ một cái là thể thấy tầng một.
Cổ tay bỗng Đồ Linh nắm lấy, cô ngẩn qua.
"A Xuyên giỏi xử lý chuyện tình cảm, nếu gì cần giúp đỡ, em thể đến Tước Sắc tìm chị."
Cô cũng về chuyện Đồ Hàng Xuyên lúc nhỏ dùng kim khâu xác ch.ó , cô sợ sẽ dùng cách với cô gái mặt.
Dù từ khi Tô Bình qua đời, đứa em trai của cô quả thực bình thường cho lắm.
Tô Bình ấm lòng, tuy ban đầu tiếp xúc với cô là vì Đồ Hàng Xuyên, nhưng đó cô quả thực cũng cô thu hút.
Cô là một chị cả, thật sự .
Tô Bình gật đầu, nở một nụ với cô xoay tiếp tục xuống lầu.
Dưới lầu, ánh mắt của mấy đàn ông lập tức đổ dồn cô.
Tô Bình , hình như trống một chỗ, Vân Kỳ biến mất.
Lẽ nào chấp nhận cảnh tượng nên tức giận bỏ ?
Lục Tri Nghiên bật dậy khỏi ghế, tới nắm lấy tay cô, vẻ mặt tủi .
"Sao chị lâu thế? Em còn tưởng chị biến mất ."
Tô Bình chút nhịn , rõ ràng khôi phục trí nhớ , vẫn còn như trẻ con .
Đồ Hàng Xuyên cảnh tượng mắt chỉ cảm thấy đau lòng, chỉ thể ép đầu .
Bình Bình ghét , thể để cô ghét hơn nữa.
Thẩm Gia Dục thì chằm chằm hai đang nắm tay , Lục Tri Nghiên và Tô Bình xuống nhếch môi .
"Nghe hôn lễ của hai sắp đến , đến lúc đó cơ hội đến chứng kiến một chút nhỉ?"
Tô Bình nụ ý của , luôn cảm thấy ý của ở lời .
Anh là , mà là cố ý cho điều tra thì .
Lời của Thẩm Gia Dục, ánh mắt của lập tức đều đổ dồn hai họ.
Đặc biệt là cảnh tượng ở cửa lúc đầu, ánh mắt Tô Bình đều chút kỳ lạ.
Giống như cô lén lút nuôi trai bao lưng Lục Tri Nghiên, đó trai bao còn khiêu khích tham dự hôn lễ của cô .
Đặc biệt là Đồ Văn, Thẩm Gia Dục , khỏi tò mò về phận của Lục Tri Nghiên.
"Không vị là..."
Người thể lọt mắt xanh của Thẩm Gia Dục, chắc chắn cũng lai lịch nhất định, nhưng ông quen mắt.
Lục Tri Nghiên khẽ gật đầu: "Cha họ Lục."
Họ Lục?
Đồ Văn đầu tiên nghĩ đến Lục gia đột nhiên ở ẩn hai mươi năm , trong lòng khỏi kinh ngạc.
Hai mươi năm vì chuyện song sinh mà Lục phu nhân uất ức thành bệnh, nắm quyền Lục gia dần dần đặt trọng tâm gia đình, những năm bí ẩn.
Mãi đến gần đây mới truyền thông đứa con khác của Lục gia thực c.h.ế.t và đính hôn với cô con gái mồ côi của một ông trùm kinh doanh.
Không ngờ gặp nhà họ Lục ở đây, hơn nữa tuổi của , chắc còn nhỏ hơn Hàng Xuyên một hai tuổi.
Lẽ nào chính là con trai út nhà họ Lục nhận , Lục Tri Nghiên?
Nghĩ đến đây, ánh mắt của ông rơi Tô Bình, dung mạo giống hệt phụ nữ .