Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 333: Chị Ơi, Em Biết Chị!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 17:16:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

điện thoại, cô chút buồn chán, tiếng nhạc trong xe mà cơn buồn ngủ ập đến.

 

Con khi buồn chán thì thích ngó lung tung.

 

Tô Bình nghiêng đầu về phía Đồ Hành Xuyên đang im lặng ở bên .

 

Anh đang cúi đầu xem điện thoại, ánh sáng điện thoại chiếu lên khuôn mặt , quả thực là .

 

Cảm nhận ánh mắt của Tô Bình, ngón tay Đồ Hành Xuyên dừng màn hình điện thoại, đầu về phía cô.

 

"Cô cái gì?"

 

Trên mặt Tô Bình hề vẻ lúng túng khi bắt quả tang, ánh mắt dịch sang một bên, rơi chiếc tai đang đeo khuyên tai kim cương xanh của .

 

Anh vẻ thích chiếc khuyên tai kim cương xanh , hoạt động công chúng cũng luôn đeo nó, là câu chuyện gì ?

 

"Khuyên tai của trông cũng đấy, mua ở ?"

 

Hỏi câu xong, Tô Bình thấy khuôn mặt vốn còn thản nhiên của Đồ Hành Xuyên lập tức trầm xuống.

 

Bao gồm cả chị Dụ và trợ lý đang chuyện phiếm ở phía cũng ngừng đối thoại, nhất thời khí chút yên tĩnh quỷ dị, chỉ còn tiếng nhạc tên đang phát trong xe.

 

Tô Bình ý thức thể hỏi vấn đề nên hỏi, nhất thời cũng nên gì.

 

"Cái mua, cũng mua ."

 

Đồ Hành Xuyên câu xong, dứt khoát cũng chơi điện thoại nữa, hạ cửa kính xe xuống cảnh đêm lướt qua bên ngoài đến xuất thần.

 

Tô Bình nửa sườn mặt đang chằm chằm ngoài cửa sổ của , chiếc khuyên tai kim cương xanh đối với chắc chắn là ý nghĩa đặc biệt nào đó.

 

Cô quả thực cũng buột miệng một câu khéo giẫm mìn của , sườn mặt căng cứng của Đồ Hành Xuyên, cô cảm thấy chút gì đó.

 

"Rất , cũng hợp với ."

 

Đồ Hành Xuyên ngờ cô sẽ những lời như , đôi mắt chút bất ngờ d.a.o động.

 

Bởi vì phận diễn viên, ít khen chiếc khuyên tai xanh đeo , thậm chí ít nhãn hàng trang sức tìm đến hy vọng thể đại diện, nhưng đều từ chối.

 

Trong tình huống như mà khen đeo , cô dường như vẫn là đầu tiên.

 

Khen một cách chứa bất kỳ mục đích và tình cảm cá nhân nào, đơn thuần chỉ là khen đeo chiếc khuyên tai để .

 

Trong lòng Tô Bình chỉ nghĩ như , cũng ngờ luôn, thấy Đồ Hành Xuyên nghiêng đầu , há miệng nhưng gì nữa.

 

Không là ảo giác của cô , cô dường như thấy mắt Đồ Hành Xuyên trông chút ươn ướt.

 

Sau đó cô rũ mắt xuống phủ nhận suy đoán của .

 

Chắc là nhầm thôi nhỉ? Đôi khi ánh đèn chiếu mắt, quả thực sẽ sinh một ảo giác.

 

Anh thể chứ?

 

Sau khi xảy khúc nhạc đệm nhỏ đó, Tô Bình cũng về phía nữa, hạ cửa kính xe bên xuống, nhưng gió lạnh bên ngoài lùa , cô lập tức đóng lên.

 

Trên cô chỉ mặc một chiếc váy, trong gió đêm vẫn chút lạnh lẽo.

 

Xe dừng lầu, vì tổ chương trình bao trọn địa điểm từ , lúc cả tòa nhà gần như đều trống , chỉ nhân viên công tác.

 

Còn một fan hâm mộ tin tức bắt đầu vẫy tay về phía bên ở cách đó xa, thấy xe của Đồ Hành Xuyên thì tiếng la hét hề ngừng .

 

Tô Bình định mở cửa xe xuống, chị Dụ đưa mắt hiệu cho trợ lý, trợ lý lập tức hiểu ý tìm một chiếc chăn mỏng tới trùm kín Tô Bình từ đầu đến chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-toi-gia-chet-dam-nam-phu-noi-dien-hac-hoa-roi/chuong-333-chi-oi-em-biet-chi.html.]

 

Bên , vì chị Dụ mở cửa xe cho Đồ Hành Xuyên, đèn flash và máy đều chĩa về phía Đồ Hành Xuyên, ngược cũng nhân viên nào chú ý đến bên phía Tô Bình.

 

"Cô Tô, bên phía Xuyên thể còn mất một lúc nữa, chúng lên ."

 

Trợ lý với Tô Bình xong, dẫn cô tòa nhà.

 

Mật thất ở tầng 8, bước thang máy Tô Bình cảm nhận cảm giác sợ hãi ập mặt.

 

Có lẽ là điều hòa mở thấp, Tô Bình thật sự cảm thấy lạnh.

 

Theo thang máy lên, trợ lý mới như đột nhiên nhớ điều gì đó với Tô Bình: " cô Tô, tham gia ghi hình ngoài Xuyên còn mấy nghệ sĩ cùng công ty với Xuyên, đều dễ chung sống, cô cần căng thẳng..."

 

Nói đến đây khựng , bởi vì bỗng nhiên nhớ trong mấy nghệ sĩ còn một khá khó chơi...

 

lúc cửa thang máy mở mặt hai .

 

Nhân viên công tác ở tầng rõ ràng còn nhiều hơn lầu, Tô Bình vẫn là đầu tiên đối mặt với tình huống , sửng sốt một chút thấy lời nhắc nhở của trợ lý mới bước khỏi thang máy.

 

Trợ lý định nhắc nhở cô, bỗng nhiên thấy trợ lý của Hà Nhược Nhược đang cách đó xa.

 

Lời đến bên miệng bỗng nhiên nuốt trở , dù mặt trợ lý nhà mà lén lút khác thì lắm.

 

Tô Bình trợ lý đưa đến khu vực chờ của Đồ Hành Xuyên ở một bên, lúc đẩy cửa thấy cô gái bên trong, ngẩn .

 

Cô gái mặc áo kim sa màu đen, bên là quần short ôm sát, lộ đôi chân dài thẳng tắp.

 

Mái tóc xoăn màu nâu xám, mái bằng, mặt trang điểm kiểu idol ngọt ngào.

 

Nếu ánh mắt cô thực sự chút thiện, thì Tô Bình còn dễ vẻ ngoài của cô lừa gạt.

 

"Chị Nhược Nhược, chị nhầm ? Ở đây là chỗ của Xuyên..."

 

Giây phút trợ lý thấy cô gái trong lòng thầm kêu , đành nở nụ kiên trì chào hỏi.

 

Tuy nhiên lời còn xong Hà Nhược Nhược ngắt lời.

 

" đây là chỗ của Xuyên, chỉ qua chào hỏi một chút."

 

Tô Bình cũng là ảo giác của , cô luôn cảm thấy lúc Hà Nhược Nhược câu , ánh mắt cứ như như rơi mặt cô.

 

Nghe cô , trợ lý cũng tiện thêm gì nữa, chỉ hy vọng vị tiểu tổ tông đừng gây chuyện là .

 

"Đây chính là fan hâm mộ của Xuyên mà các chọn chiều nay ?"

 

Bỗng nhiên Hà Nhược Nhược nghĩ tới cái gì, vẻ mặt thiện tới, đưa tay về phía Tô Bình.

 

Tô Bình thấy cô ngay cái đầu tiên thể cảm nhận sự thích của cô đối với , nghĩ rằng lúc đưa tay về phía chỉ đơn giản là chào hỏi.

 

Nghĩ đến phận tối nay của , mặt Tô Bình vội vàng lộ vẻ mặt thụ sủng nhược kinh, đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Hà Nhược Nhược.

 

"Chị ơi, em chị, phim truyền hình chị đóng , cả nhà em đều thích xem phim của chị!"

 

Mặc dù cô phụ nữ mặt là ai, nhưng cũng ảnh hưởng đến việc cô nịnh nọt .

 

Chỉ là tại từ khi cô xong câu , ánh mắt Hà Nhược Nhược càng ngày càng thiện cảm? Ngay cả nụ mặt cũng mang theo ý ngoài da trong thịt.

 

Khóe mắt Tô Bình chút khó hiểu về phía trợ lý bên cạnh, phát hiện trợ lý đang đỏ mặt, trông giống như đang nhịn .

 

Móng tay trợ lý bấm sâu lòng bàn tay, còn c.ắ.n c.h.ặ.t răng để tiếng, đừng nhắc tới bao nhiêu khó chịu.

 

 

Loading...