Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 475: Cô Ta Đi Chưa?

Cập nhật lúc: 2026-02-01 17:25:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy gã đàn ông khựng , mặt đầy vẻ bực bội về phía đó.

 

“Ai đấy? Phá hỏng chuyện của ông đây!”

 

Ngoài cửa phòng, thiếu niên một tay cầm thẻ phòng dự phòng, cảnh tượng bên trong mà nhướng mày.

 

“Mấy gã đàn ông các bắt nạt một cô gái thế ? Không thấy cô tình nguyện ?”

 

Thấy là nhân viên lễ tân lầu lúc nãy, mấy gã đàn ông đưa mắt , vẻ phẫn nộ mặt càng rõ rệt hơn.

 

“Việc gì đến lượt mày xen ? Nhìn mày mặt b.ún sữa thế , cẩn thận tao chơi luôn cả mày đấy!”

 

Tống Kỳ tuy cao nhưng dáng thanh mảnh, mặt mấy gã đàn ông thô kệch vạm vỡ quả thực trông vẻ gì là đe dọa. Đặc biệt là khi thấy gương mặt , một gã trong đó l.i.ế.m môi, lộ nụ bỉ ổi.

 

Tống Kỳ nghiêng đầu một cái, như thể nghĩ điều gì đó thú vị. Hắn đóng cửa phòng , từng bước bên trong. Rõ ràng mặt đang mang nụ , nhưng hiểu khiến mấy gã đàn ông cảm thấy gai .

 

“Cũng , thời gian chẩn đoán mắc bệnh truyền nhiễm, đang sầu vì ai bầu bạn, nếu các thế thì sẵn lòng tác thành cho các .”

 

Lời của sắc mặt mấy gã trong phòng đổi hẳn, ánh từ bỉ ổi ban đầu chuyển sang kiêng dè.

 

“Nó thật giả đấy?”

 

“Lừa thôi chứ? Sao thể...”

 

Tống Kỳ thản nhiên quan sát thần sắc của bọn chúng, tiếp tục bồi thêm: “Vừa nãy khi lên đây gọi điện báo cảnh sát mua dâm ở đây , tranh thủ lúc cảnh sát tới, chúng kết thúc nhanh thôi.”

 

Hắn như thật, sắc mặt mấy gã đàn ông đổi thêm vài , cuối cùng vội vàng mặc quần áo, chỉ tay mắng c.h.ử.i hậm hực rời .

 

Đợi hết, Tống Kỳ mới thu hồi ánh mắt, rơi phụ nữ đang quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù, trông vô cùng t.h.ả.m hại giường. Nhìn gương mặt cô cách gần, chân mày Tống Kỳ càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

 

Tại trông giống chị đến thế?

 

Hắn bước tới giúp cô cởi trói, kết quả giây tiếp theo từ phía ôm lấy cánh tay. Cảm nhận cơ thể cô đang run rẩy, Tống Kỳ thực sự sợ hãi. sự đụng chạm của lạ khiến thấy khó chịu, theo bản năng liền rút tay .

 

“Cả... cảm ơn .”

 

Nhậm Tố kéo mảnh váy rách nát che n.g.ự.c, sụt sùi . Rõ ràng là một gương mặt gần như y hệt chị , nhưng Tống Kỳ cảm thấy phiền lòng vô cớ.

 

“Tranh thủ lúc bọn chúng kịp phản ứng, mau rời khỏi đây .”

 

Nói xong, bước khỏi phòng, hề ngoái đầu .

 

Nhậm Tố chằm chằm theo bóng lưng biến mất cửa, cảm xúc dần dần bình lặng trở . Lần đúng là cô đại ý, ngờ gan của mấy gã đó lớn như , giữa thanh thiên bạch nhật mà dám dùng cường đạo với cô . Nghĩ đến đây, trong đầu cô khỏi hiện lên gương mặt của Tống Kỳ. Nhìn đầy thở thiếu niên, nhưng dáng vẻ lúc mở cửa phòng in sâu tâm trí cô .

 

Đối với vị nam chính , cô vẫn cảm thấy hài lòng. Là kiểu em trai khác với Đồ Hành Xuyên và Thẩm Gia Dục.

 

Em trai mà phát điên lên thì chắc cũng vẻ riêng của nó nhỉ. Không lúc động tình, mắt đỏ lên ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-toi-gia-chet-dam-nam-phu-noi-dien-hac-hoa-roi/chuong-475-co-ta-di-chua.html.]

Nhậm Tố nhịn mà nhếch môi, bỗng cảm thấy nếu chỉ công lược một Đồ Hành Xuyên thì đáng tiếc. Trẻ con mới chọn lựa, cô tất cả.

 

Nghĩ đến hành vi của mấy gã đàn ông đối với , nụ môi Nhậm Tố lạnh dần . Nhặt lấy kính râm và khẩu trang rơi đất, cô tìm một chiếc áo choàng tắm trong tủ mặc , bọc kín mít. Mấy gã lúc nãy, cô sẽ bỏ qua cho bất kỳ tên nào.

 

Tống Kỳ trở về tầng một, càng nghĩ càng thấy phiền muộn, bèn nhắn tin cho ông chủ hết hôm nay sẽ đến nữa. Nhắn xong, lúc đồng nghiệp ca ngáp ngắn ngáp dài .

 

Tống Kỳ cất điện thoại, cởi bộ đồng phục việc với đồng nghiệp: “ chút việc gấp, ở đây giao cho nhé.”

 

Vì bình thường bao giờ để việc xong cho khác, đồng nghiệp cũng chỉ gật đầu biểu thị . Tống Kỳ cởi đồng phục ném lên quầy lễ tân, bên trong là một chiếc áo phông trắng tinh. Hắn bỗng nhiên nhanh ch.óng gặp Tô Bình, bước chân bất giác nhanh hơn.

 

Đến khi Nhậm Tố chỉnh đốn bản xuống lầu định trực tiếp cảm ơn Tống Kỳ nữa, thì thứ cô thấy là bóng lưng của một nam sinh lạ lẫm.

 

“Quần áo bẩn , mượn tạm áo choàng tắm của tiệm các nhé.”

 

Nhậm Tố tới quầy thanh toán xong, vờ như tình cờ hỏi nam sinh đang cúi đầu đối chiếu dữ liệu: “Cậu bé lúc nãy ?”

 

Từ khi Tống Kỳ đến đây thêm, nào cũng ít cô gái âm thầm hỏi thăm thông tin về , nam sinh quen , liền trả lời mà ngẩng đầu lên: “Cậu tan .”

 

Tan nhanh thế ? Nhậm Tố chút thất vọng thu hồi ánh mắt.

 

nhanh cô như nhớ điều gì đó mà mỉm , mở điện thoại nam sinh hỏi: “Vừa nãy giúp một việc lớn, đích cảm ơn một chút, phiền cho xin phương thức liên lạc của ?”

 

Nam sinh ngẩn , khó xử: “Chúng quy định, phép cung cấp phương thức liên lạc của nhân viên cho khách.”

 

thấy Tống Kỳ rời khỏi nhóm thêm, nghĩ bụng chắc từ mai cũng đến nữa. Nhậm Tố sự do dự của , bèn giơ một ngón tay lên.

 

Một trăm?

 

Mắt nam sinh sáng lên, vì tiền công một ngày việc ở đây cũng chỉ tầm một trăm tệ.

 

Giây tiếp theo liền phụ nữ mặt : “Một ngàn.”

 

Lập tức nam sinh bủn rủn chân tay, suýt nữa vững mà quỳ xuống đất. Đồng thời trong lòng khỏi ghen tị với Tống Kỳ. bộ da khác, đến việc nhiều theo đuổi, mà còn giàu thế . Chỉ để xin một cái phương thức liên lạc mà sẵn sàng chi một ngàn tệ.

 

“Vậy... thôi .”

 

Nam sinh giả bộ khó xử mở mã nhận tiền, tiếp: “Số điện thoại của chính là WeChat, nhưng chỉ phụ trách cho cô điện thoại thôi, còn việc đồng ý kết bạn thì đảm bảo đấy.”

 

Nhậm Tố vội vàng gật đầu, lưu của Tống Kỳ máy. Cô Tống Kỳ chắc chắn sẽ đồng ý ngay, nhưng vẫn gửi một yêu cầu kết bạn sang. Nếu nam chính mà dễ dàng kết bạn như thế thì chẳng nam chính .

 

sắp đoàn phim , cũng đợi đến khi cô đóng máy trở thì liệu biến cố gì xảy .

 

...

 

Tô Bình và Đồ Hành Xuyên ở trong phòng đợi nửa tiếng đồng hồ, cửa phòng từ bên ngoài gõ vang. Hai , Đồ Hành Xuyên bước tới, qua mắt mèo thấy ngoài là chị Dụ liền mở cửa.

 

Chị Dụ còn kịp bước phòng hỏi: “Hành Xuyên, em xung động quá , cô ?”

 

 

Loading...