Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 8: Ha Ha, Bị Chính Mình Làm Cho Buồn Cười Chết Mất

Cập nhật lúc: 2026-02-01 16:57:05
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khoảng hai mươi phút , taxi dừng ở địa điểm hẹn.

 

Tống Kỳ Tô Bình khi lên xe thì thèm thẳng , bây giờ tự đẩy cửa xuống xe, chút ngạc nhiên, cô giận ?

 

Tống Nhất Phi đợi ở cửa, thấy hai kẻ tới, chút ngại ngùng: "Hai nhân viên tạm thời việc đến , chỉ đành phiền hai giúp đỡ thế một chút ."

 

Tống Kỳ định về phía cô , giành một bước.

 

"Không phiền phiền, em chơi Mật thất chạy trốn lắm , chỉ là cơ hội chơi thôi."

 

Tô Bình khoác tay Tống Nhất Phi, vẻ mặt vui vẻ.

 

Bị buộc dừng bước, trong lòng Tống Kỳ khó chịu, Tô Bình hừ lạnh một tiếng, âm dương quái khí: "Học tỷ, chúng đến thêm, đến chơi."

 

Tô Bình đầu hung hăng trừng mắt , ai bảo câm !

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên vì tức giận mặt loại buồn nên lời, thậm chí chút đáng yêu, Tống Kỳ nhếch môi.

 

Kịch bản Mật thất chạy trốn xoay quanh câu chuyện về Tôn phủ, Tôn lão gia là đại thiện nhân nổi tiếng trong trấn, nhà một cô con gái tên là Chi Linh, sinh xinh diễm lệ, tựa như tiên t.ử chín tầng trời hạ phàm.

 

dịp đại thọ sáu mươi của Tôn lão gia, mở tiệc chiêu đãi quan khách bốn phương, nhân lúc mấy họ hàng xa ở Tôn phủ, Tôn tiểu thư đột nhiên phát điên!

 

Ban ngày hôn mê bất tỉnh, cứ đến tối liền mặc hỉ phục đỏ thẫm chải đầu gương, tiếng và tiếng truyền từ trong phòng, nhất thời trong phủ lòng hoang mang, đều Tôn phủ tiểu thư thứ sạch sẽ quấn , Tôn lão gia tiếc bỏ ngàn vàng dán cáo thị, hy vọng thể chữa khỏi cho con gái .

 

Có một lão già tự xưng là đạo trưởng danh tìm đến, thấy Tôn gia tiểu thư liền thất kinh biến sắc, miệng lẩm bẩm: "Nhân kiếp , quả kiếp ..."

 

Mọi hiểu, đạo trưởng chỉ để một câu "Người buộc chuông cởi chuông." đó biến mất thấy tăm , phản ứng thì trời tối, hơn nữa giống những ngày , cả Tôn phủ như sương mù dày đặc bao phủ, ngay cả ánh trăng cũng lọt nửa phần.

 

...

 

Tô Bình xem xong bộ kịch bản, nuốt nước miếng.

 

Cho nên phận của cô là vị Tôn phủ tiểu thư điên ?

 

Nhìn sự lo lắng của cô, Tống Nhất Phi lên vỗ vỗ vai cô an ủi: "Bình Bình, em đầu kinh nghiệm, đến lúc đó em chỉ cần giường hỉ đợi chơi vài câu thoại là ."

 

Ánh mắt Tô Bình quét qua vài dòng chữ kịch bản: Tay bóp cổ chơi, gào thét chất vấn tại lâu như đều đến cưới cô...

 

Không chứ, các chơi lớn ?

 

Mật thất kết hợp yếu tố kinh dị kiểu Trung Hoa, rốt cuộc là ai cái kịch bản ? Mạng của NPC là mạng !

 

Tô Bình Tống Kỳ đang dẫn về phía phòng điều khiển, một ý tưởng táo bạo hình thành trong lòng.

 

"Chị Nhất Phi, chị xem khả năng nào vị Tôn phủ tiểu thư nhất định do nữ đóng ?"

 

Bàn tính của cô đ.á.n.h tanh tách, xong cảm nhận một ánh mắt lạnh lẽo rơi .

 

[Ký chủ, phát hiện hắc hóa trị của đối tượng công lược Tống Kỳ xu hướng tăng lên! Xin hãy dừng suy nghĩ của cô !]

 

"Vừa em gì? Chị rõ." Tống Nhất Phi nghiêng qua, hỏi.

 

Lời Tô Bình còn kịp cùng với nước miếng nuốt trở bụng.

 

Ha ha, thật sự là chính cho buồn c.h.ế.t mất.

 

"Không gì, chị Nhất Phi em trang điểm đây..."

 

Tô Bình rũ đầu về phía phòng trang điểm, lúc qua bên cạnh Tống Kỳ bên tai vang lên một tiếng khẽ.

 

Tiếng nhỏ đến mức khó thấy, như lông vũ lướt qua đầu tim, mang đến một trận tê dại và ngứa ngáy.

 

Tiểu biến thái ý gì, nhạo cô?

 

Tô Bình trừng mắt , thấy sắc mặt như thường, chẳng lẽ nhầm?

 

Khoảnh khắc mặc hỉ phục đỏ lên , cái loại cảm giác túc mệnh nên lời , Tô Bình cảm thấy da gà nổi hết cả lên.

 

Tiểu thư thế gia tra nam phản bội, mang theo thù hận trở thành một luồng du hồn phiêu dạt thế gian hơn trăm năm, khó khăn lắm mới đợi đợi, bên cạnh đó giai nhân, bảo nàng hận?

 

Làm xong tạo hình một tiếng trôi qua, bên chơi mật thất bắt đầu chơi .

 

Tô Bình theo lộ trình một căn phòng trang trí cổ kính, giường hỉ màn đỏ buông rủ, hai bên gương trang điểm thắp một cây nến đỏ, ngọn lửa bên trong lay lắt, dường như chỉ một chút tiếng gió cũng sẽ tắt ngấm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-toi-gia-chet-dam-nam-phu-noi-dien-hac-hoa-roi/chuong-8-ha-ha-bi-chinh-minh-lam-cho-buon-cuoi-chet-mat.html.]

Rõ ràng là khung cảnh đại hôn, chẳng những khiến cảm thấy vui mừng, ngược cảm thấy lưng gió lạnh từng trận, cực kỳ rợn .

 

Để mang cho chơi trải nghiệm chìm đắm 100%, trong mật thất bất kể là đạo cụ phục trang của NPC đều đến mức cực hạn, dường như thật sự lạc cảnh giới đó .

 

Tô Bình giường hỉ, trong lòng chút sợ hãi, triệu hồi hệ thống trong thức hải.

 

[Hồ Lô Oa?]

 

[...]

 

Tô Bình từ bỏ, bắt đầu oanh tạc liên .

 

Cuối cùng Hồ Lô Oa chịu nổi nữa.

 

[Ký chủ, nhà cô cảm thấy cô ồn ào ?]

 

Nghe thấy giọng quen thuộc, Tô Bình vẫn cảm thấy trong phòng gió lạnh từng trận, nhịn mở miệng hỏi.

 

[Hồ Lô Oa, ngươi đời thật sự linh hồn ?]

 

[Ký chủ, cô hình như quên mất cô đến đây bằng cách nào .]

 

ha, cô đây chẳng cũng là ? Vậy cô còn sợ cái b.úa!

 

Nghĩ đến đây, Tô Bình dứt khoát đạp đôi giày thêu đỏ chân , xốc chăn lên giường.

 

Tôn chỉ của cô là —— thể tuyệt đối !

 

Có một một điều hòa phòng lạnh thật đấy, Tô Bình cũng ngủ từ lúc nào.

 

Mãi cho đến khi bên ngoài phòng vang lên từng trận tiếng la hét.

 

Đến ?

 

Tô Bình tiếng hét đ.á.n.h thức, lúc mới nhớ còn cốt truyện .

 

Lời thoại là gì nhỉ? C.h.ế.t cha cô hình như quên !

 

[Hồ Lô Oa, bàn tay vàng ?]

 

Cô thật sự quên mất những lời thoại gì , gửi gắm hy vọng cuối cùng Hồ Lô Oa, hy vọng thể bàn tay vàng để xem ký ức.

 

[Ký chủ, cô đang nghĩ gì ? Đây trò chơi lưu file.]

 

Giọng lạnh lùng của Hồ Lô Oa đ.á.n.h cô trở về hiện thực.

 

Tô Bình cố gắng nhớ , trong đầu chỉ nhớ mỗi câu: Bóp cổ...

 

Tạo nghiệp mà! Chỉ đành bước nào tính bước đó .

 

Mãi cho đến khi cô cảm thấy giường cả thế kỷ, mới phát hiện ngoài cửa chút động tĩnh nào.

 

Tình huống gì ?

 

Ngay lúc cô mơ mơ màng màng sắp ngủ nữa, cửa phòng đẩy từ bên ngoài.

 

Đồng thời, trong phòng bắt đầu phát nhạc quỷ dị ai oán, kèm theo tiếng phụ nữ lóc kể lể từng trận.

 

"Tiết Lang, đợi khổ quá..."

 

"Sao nhẫn tâm bỏ một đáy giếng!"

 

Xé gan xé phổi, dường như giọng của phụ nữ nhảy giếng tự t.ử vang ngay bên tai, Tô Bình mà nổi da gà từng trận, hổ là Mật thất chạy trốn nhập vai.

 

Do cô quá nhập tâm cốt truyện, đến mức chơi ngoài cửa lúc nào cũng .

 

Đợi phản ứng , cảm thấy giường bên cạnh lún xuống rõ ràng, chơi lên .

 

, nhiệm vụ đơn tuyến của chơi là một phòng động phòng với Tôn phủ tiểu thư ma nữ nhập xác!

 

Cốt truyện tiếp theo là gì nhỉ?

 

À đúng , bóp cổ!

 

 

Loading...