Chương 4
Chúng cùng mặt hồ ngẩn .
Lộ Triệt đang nghĩ gì, .
thì nghĩ, với Lộ Triệt cũng khá giống .
Nghĩ như khỏi thương thêm một chút.
Bà ngoại lúc vẫn đang nhảy quảng trường.
cứ đó cùng Lộ Triệt.
hình như Lộ Triệt hiểu lầm điều gì đó.
Không lâu , bất lực thở dài, nên hỏi :
“Nhà ở ?”
ngạc nhiên .
Lộ Triệt :
“Không định cưu mang tớ ? Đi thôi.”
lúc bà ngoại cũng nhảy xong.
Bà tới gần, hỏi :
“Đây là bạn học của cháu ?”
trả lời ngắn gọn, nhanh gọn:
“Vâng, là vô gia cư.”
Bà ngoại: “!”
Lộ Triệt lúc đổi ý cũng kịp nữa.
Dưới ánh mắt quan tâm của bà, lúng túng theo về nhà.
Thật sự lúng túng.
Đến mức bắt đầu lén lút bấu ngón tay.
Trông cũng ít mong manh .
Bà ngoại đó bảo quản gia chuẩn phòng khách.
Lại dặn đầu bếp chút đồ ăn khuya.
Sắp xếp xong xuôi, sợ Lộ Triệt thấy gò bó, bà liền về phòng.
Lộ Triệt bàn đầy món ăn, câm nín hồi lâu mới :
“Tiểu thư, tớ ăn .”
xuống đối diện .
“Thiếu gia, lúc về tớ còn thấy bụng kêu.”
Lộ Triệt gì nữa, cúi đầu ăn.
chống cằm .
Tư thế ăn của Lộ Triệt , gọn gàng dứt khoát.
Mắt rũ xuống, mái tóc dài buông nhẹ trán.
Dưới ánh đèn vàng ấm trong phòng ăn, cả toát lên chút u uất.
:
“Cậu trông như sắp vỡ .”
Lộ Triệt đáp:
“Tớ chỉ là ăn nổi thôi.”
“Cậu ăn ít thế mà dáng vẫn đầy đặn và .”
“Nếu tối nào tớ cũng ăn kiểu , chắc dáng sẽ .”
Chúng mấy câu nhảm nhí.
Trước khi phòng, Lộ Triệt với một tiếng cảm ơn.
…
Tối hôm đó, lập tức nhờ điều tra Lộ Triệt.
Cậu là con trai cả của một doanh nhân nổi tiếng.
Đáng nhất là ba . Sau khi tay trắng gây dựng khoản tiền đầu tiên, ông lập tức ly hôn vợ cũ, bám theo nhà giàu, cưới một cô bạch phú mỹ, sống phóng khoáng một thời gian dài.
gần đây, việc ăn của nhà họ Lộ gặp chút trục trặc.
Ba lập tức nhớ nghề cũ.
Lộ Triệt là con trai của ông với vợ , ngoại hình , hồi nhỏ còn từng thợ săn nhí để ý.
Thế là ông dẫn con trai dự mấy buổi tiệc rượu.
Lộ Triệt vẫn đủ tuổi.
Ba chuyển mục tiêu sang Nghiêm Hoan Hoan, thiên kim nhà họ Nghiêm.
Lộ Triệt giờ vẫn lạnh nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-toi-mat-kha-nang-noi-chuyen/chuong-4.html.]
Ba vui, liền ép buộc ghép đôi.
Vì Lộ Triệt liền bỏ nhà .
Đó là kết luận rút , khi tổng hợp thông tin tra , cộng thêm một chút suy đoán của bản .
Quả nhiên, sáng hôm trong lúc ăn sáng, điện thoại của Lộ Triệt reo liên tục.
Ăn xong, tài xế nhà đưa Lộ Triệt về nhà.
Khi , tài xế nhà hiểu vì , lúc ba Lộ Triệt thấy bước xuống từ xe nhà , mắt ông liền sáng hẳn lên.
Đến thứ Hai học, gò má Lộ Triệt xuất hiện vết bầm xanh, trán còn dán băng gạc.
Chu Ngôn cứ lải nhải trông Lộ Triệt như còn trai hơn, hỏi đ.á.n.h ở , gọi cùng.
xót Lộ Triệt, thấy ồn ào.
kéo tới một phòng học trống.
cau mày:
“Cậu trông thế mà ngoan ngoãn yên cho đ.á.n.h ?”
Giọng Lộ Triệt chút bất lực:
“Cậu thấy tớ trông thế là của tớ ?”
Thật sớm nhận .
Lộ Triệt chỉ là trông hung dữ, lúc biểu cảm thì dọa .
thực tế dễ bắt nạt hơn bất kỳ ai.
chút nghi ngờ, nếu bây giờ đ.ấ.m một cái, còn thể cảm ơn .
chẳng hiểu thấy bực.
cũng nỡ trút giận lên .
Hai chúng cứ thế im lặng.
Rất lâu , Lộ Triệt mới :
“Tớ quen , thật bây giờ cũng , ông đ.á.n.h cũng đau lắm.”
:
“Cậu điên .”
Lộ Triệt , gì.
Khóe mắt xếch lên, con ngươi tối sẫm.
cố từ trong ánh mắt đó một chút tủi .
Ngay khoảnh khắc , đầu nóng lên:
“Cậu với tớ .”
Có lẽ Lộ Triệt tưởng đang đùa, nên khẽ một cái.
nghiêm túc :
“Tớ thật. Nhà tớ giàu, nuôi thêm cũng vấn đề gì. Với , thật chứng mất khả năng chuyện của tớ là giả, tớ chỉ là chuyện thôi.”
Lộ Triệt trông quá bất ngờ:
“Vì ?”
kể:
“Tớ trong nhà tiền trong nhà đều là của tớ. Tớ hỏi ba, ba chỉ là phần lớn thôi. Tớ hỏi , cũng .”
“Khi tớ bỏ nhà , thì vô tình thấy bạn lưng rằng tớ chỉ thích khác nịnh bợ . Tớ đó là nịnh bợ, tớ tưởng đó là thật lòng. Tớ tức quá định đối chất, kết quả cẩn thận vấp ngã, tự ngất xỉu.”
“Tỉnh , thấy là thấy phiền, cũng chẳng chuyện với họ nữa, thế là dứt khoát . Có lượn lờ mặt tớ thì tớ giả vờ đ.á.n.h thủ ngữ, thật tớ .”
Lộ Triệt :
“Tớ .”
“Sao ?”
“Hôm đó về, tớ tra thử, tra suốt cả đêm cũng hiểu gì.”
Mặt nóng lên, giả vờ như thấy, hỏi:
“Vậy với tớ ?”
Cuối cùng, Lộ Triệt :
“Tớ thương hại tớ.”
…
Bị từ chối khéo.
chút chán nản, nhịn kể sơ qua cho Tô Cầm .
Tô Cầm:
“Cậu theo đuổi kiểu ?”
“Ừ.”
“Tớ còn tưởng định b.a.o n.u.ô.i đấy.”