Sau khi tôi photoshop chân của đỉnh lưu thành chân Corgi - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-05-09 19:03:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mí mắt Tân Kỳ giật giật, chẳng bài tình ca đồng quê hành hạ lỗ tai chút nào.
Khốn nỗi bác tài xế đắm chìm trong nghệ thuật của chính thể tự dứt , cũng chẳng thể nhảy xuống xe, chỉ đành thôi .”
Tuyết ngoài cửa sổ chẳng từ bao giờ biến thành cơn mưa lác đác và những hạt băng, đập kính chắn gió, đột ngột hòa tiếng hát đó, mà thấy não nề.
Một lúc lâu , Tân Kỳ cầm điện thoại lên, đưa một quyết định nào đó.
Từ nay về , sẽ còn bất kỳ giao thiệp nào với cô nữa.
Nếu cô thích , thậm chí còn ghét , ghét đến mức ngay cả khi đang sốt, vẫn kiên trì chỉnh một bức ảnh xí của để trút cơn giận trong lòng, và chú thích thêm chữ ‘đồ đại ngốc’.
Thế thì cái đồ đại ngốc như nên điều một chút, đừng phiền thêm nữa, đừng xuất hiện mặt cô nữa.
Anh thích cô đến thế, lẽ nên thành cho cô thôi.
Còn về phần Tân Khai Tâm… cứ nuôi ở chỗ cô , lẽ hơn là theo , đổi họ gọi là Du Khai Tâm .
Tân Kỳ nhấn phần mềm trò chuyện điện thoại, định bụng dặn dò một chút về việc quyền sở hữu của chú ch.ó đó xóa sạch phương thức liên lạc của cô, giống như mười năm , thật xa, nơi mà cô chẳng thể tìm thấy .
Kết quả nhấn khung chat, liền thấy thông báo ‘đang nhập…’ từ phía đối phương.
Tim đập thình thịch, chờ đợi xem phụ nữ đó định gửi cái gì.
Kết quả đợi nửa ngày, thông báo đang nhập biến mất.
Tân Kỳ lạnh, định nhập chữ, liền thấy trạng thái của đối phương biến thành ‘đang nhập…’.
Thế là chờ, mất, , khi lặp lặp mấy như thế, cũng nhịn mà bật vì tức.
Quả nhiên cô chính là mà ông trời phái đến để trừng phạt , yên , tìm một đến để trị .
Cứ như thế giằng co qua một hồi lâu, trong lúc Tân Kỳ tưởng rằng cô định gửi tin nhắn nữa, thì một tin nhắn liền hiện mắt.
【 Đồ vô lương tâm nhỏ bé:
nghĩ nghĩ vẫn rõ với một chút, Cố Vân Trạch chỉ là tiện đường đưa về thành phố Z, thấy hiểu lầm thôi, ở bên cạnh , cũng dự định 】
Tân Kỳ thấy tin nhắn, mặt đen .
Biết thế thì, chẳng nên đợi đối phương mở lời , mà cứ trực tiếp dặn dò xong chuyện con ch.ó, lời tạm biệt luôn cho xong.
Thế là chẳng chẳng rằng trực tiếp nhập khung chat:
【 Tiểu Kỳ:
Hóa là cái tên đó đưa cô về , Tết còn định đưa cô thành phố S nữa ? 】
【 Đồ vô lương tâm nhỏ bé:
vẫn đồng ý mà 】
【 Tiểu Kỳ:
Cô còn đồng ý nữa hả? 】
Câu chuyện ngõ cụt.
【 Đồ vô lương tâm nhỏ bé:
Ồ đúng , chuyện với , tìm thấy cái máy ảnh lấy liền mà tặng ngày xưa , hiểu lầm ?
Thật hề đem tặng khác, luôn giữ định bụng sẽ trả cho 】
Bàn tay đang nhập của Tân Kỳ khựng , cả rơi trạng thái kinh ngạc.
Một lúc lâu mới trả lời:
【 Tiểu Kỳ:
Cậu với cô chuyện ? 】
【 Đồ vô lương tâm nhỏ bé:
, nghĩ chuyện dù cũng chút liên quan đến , nên giải thích một chút, hy vọng đừng giận cá c.h.é.m thớt lên Cố Vân Trạch nữa, tặng cho 】
Hừ, cái gì mà gọi là giận cá c.h.é.m thớt chứ, cái tên khốn đó từ lâu hiểu lầm nhưng chẳng , cố ý thì là gì?
Uổng công ngày xưa còn coi đối phương là em…
【 Tiểu Kỳ:
Không cần trả cho nữa , đồ tặng thì sẽ thu , cô cứ tùy ý xử lý 】
Sợ cô còn tiếp tục kiên trì, Tân Kỳ vội vàng kết thúc chủ đề.
【 Tiểu Kỳ:
Thôi nhiều nữa, Khai Tâm cứ gửi ở nhà cô một thời gian nữa, chuẩn lên máy bay , gì 】
“Chàng trai , hòa với bạn gái hả.”
Trong gương chiếu hậu, bác tài xế mặt đầy hóng hớt sang, trai ở ghế vốn dĩ còn đang ủ rũ rười rượi, chớp mắt một cái gửi vài tin nhắn, cả khí thế đổi hẳn, khóe mắt còn mang theo nụ kịp thu .
“Quả nhiên chút tình ca là tác dụng nhỉ.”
“Không ạ.”
Dường như tâm trạng lên nên cũng hứng thú trò chuyện, chỉ thấy Tân Kỳ đặt điện thoại xuống cố ý thản nhiên , “Cô chủ động dỗ dành cháu , còn hòa còn xem tâm trạng của cháu .”
“…”
Chậc, đây rõ ràng là bạn gái nắm thóp mà, bác tài xế lắc đầu.
…
Trong phòng Du Duyệt, Khai Tâm và Mỹ Lệ hôm nay đặc biệt hưng phấn, đến giờ ngủ như ngày mà vẫn còn ở đó chạy nhảy nô đùa.
Nghĩ chắc là vì gặp nào đó lâu gặp, nên mới đặc biệt vui vẻ như .
Du Duyệt bất lực, chỉ đành từ phòng khách lấy quả bóng đồ chơi yêu thích nhất của chúng qua, hy vọng chơi xong khi ngủ thể yên tĩnh một chút.
Tuy nhiên cô ngờ tới, chỉ trong thời gian ngắn ngủi thôi, khi cô từ phòng khách , liền thấy một bãi chiến trường lộn xộn.
Chưa đến việc chiếc gối ôm giường cô hai chú ch.ó lôi xuống đất, chúng chẳng còn lôi ở một cái hộp, dùng miệng c.ắ.n xé tung hứng đùa nghịch với , những mảnh giấy vụn rơi vãi đầy sàn.
Đợi đến khi Du Duyệt kỹ , rõ đó là thứ gì thì trời như sụp đổ luôn.
Những mảnh giấy laser màu tím còn sót trong miệng ch.ó, cũng như những mảnh giấy chân, và cả chiếc hộp bao bì c.ắ.n đến biến dạng , đây rõ ràng chính là cái máy ảnh lấy liền mà cô cầm tay định tìm lúc nào đó trả cho Tân Tiểu Kỳ mà!
Thôi xong , bây giờ thì thật sự trả nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-toi-photoshop-chan-cua-dinh-luu-thanh-chan-corgi/chuong-29.html.]
Cô vất vả bảo quản suốt mười năm trời, bao bì ngoại trừ còn sáng bóng như ban đầu thì cơ bản vẫn còn nguyên vẹn, ngay cả giấy gói cũng từng xé .
Bây giờ thì , phá hỏng .
Du Duyệt sải bước xông tới, cướp chiếc hộp bao bì rách nát của máy ảnh lấy liền từ trong miệng ch.ó , đó vô cùng tức giận với hai chú ch.ó:
“Đừng nghịch nữa, hai đứa mau ngủ cho chị!”
Nói đoạn, cô liền nhốt quả bóng đồ chơi mang về mặt hai chú ch.ó trong ngăn kéo.
Khai Tâm và Mỹ Lệ ngay lập tức ỉu xìu, rõ ràng là ý của con đáng ghét mặt .
Vì sai chuyện, nên cho chúng chơi bóng nữa.
“Được , mau ngủ , sáng mai dậy chơi tiếp.”
Du Duyệt chỉ ổ ch.ó ở góc phòng , “Tất cả .”
Khai Tâm ngập ngừng một chút, vẫn cam tâm tình nguyện chạy về ổ xuống, đôi mắt vẫn liếc xung quanh, đang nung nấu ý định xem thế nào để mở cái khóa ngăn kéo đó.
Mỹ Lệ thì đơn thuần hơn nhiều, thấy bạn đồng hành về ổ , nó cũng theo, đó phịch một cái lên đầu Khai Tâm, vẫn còn ở đó ngốc nghếch vui vẻ, ý thức về nguy cơ.
Quả nhiên giây tiếp theo, nó liền Khai Tâm tát một cái đầu, ngã nhào khỏi ổ.
Nhìn hai đứa nhỏ nô đùa, Du Duyệt bật , bất lực bắt đầu dọn dẹp bãi chiến trường sàn nhà.
Cũng may cô nhanh, cái hộp bao bì của máy ảnh lấy liền tuy biến dạng hư hỏng , nhưng vẫn kiên cường bảo vệ chiếc máy ảnh bên trong phá hỏng.
Du Duyệt thở phào nhẹ nhõm, dứt khoát xé bỏ lớp bao bì hỏng, lấy máy ảnh lấy liền khóa ngăn kéo.
Sau đó cô bắt đầu quét dọn những mảnh giấy gói sàn nhà.
Những mảnh vỡ màu tím cô nhặt lên từng mảnh một, ngay khi cô nhặt mảnh giấy gói xé vụn cuối cùng lên, bên thế mà che lấp một tấm thiệp nhỏ.
Du Duyệt theo bản năng cầm lấy, phát hiện bên còn dính chất lỏng rõ tên, rõ ràng Khai Tâm thì chính là nước dãi của Mỹ Lệ.
Tấm thiệp là loại thiệp chúc mừng sinh nhật tiêu chuẩn, chắc hẳn là lúc mua quà cửa hàng gói kèm .
Du Duyệt thở dài một tiếng, tiện tay ném thùng r-ác.
Tấm thiệp từ lòng bàn tay cô rơi xuống, trong lúc rơi tự do vặn lật ngược lộ mặt với một dòng chữ nhỏ.
Sau đó lặng lẽ giữa một đống giấy gói bỏ .
Du Duyệt ngẩn một lúc, nhặt lên nữa.
Mặt của tấm thiệp sinh nhật nhỏ đó, rõ ràng là một dòng chữ nhỏ bằng b-út mực đen ngay ngắn.
Rõ ràng chữ nghiêm túc, từng nét từng nét đều toát lên vẻ thể chối cãi.
Bên là:
—— thích , đồ ngốc.
—— thích , đồ ngốc.
Du Duyệt đờ đẫn sáu chữ , dường như trúng định chú, cứ thế xổm bên cạnh thùng r-ác suốt mười phút đồng hồ, hề động đậy.
Cho đến khi chân tê dại, cô mới nhận điều gì đó, phịch xuống đất.
Tân Tiểu Kỳ thích cô?
Cho nên Tân Tiểu Kỳ thích chính là cô??
Người mà Cố Vân Trạch cầu mà , cũng chính là cô??
Vô chuyện trong quá khứ liên tục hiện trong tâm trí cô, từng cảnh tượng, từng đoạn đối thoại đều lướt qua nhanh ch.óng.
Cô dường như bao giờ nghĩ đến việc Tân Tiểu Kỳ sẽ thích cô.
Rõ ràng hai hằng ngày đều cãi cọ ồn ào, đủ thứ tranh chấp, nô đùa.
Cho nên…
Tân Tiểu Kỳ ngày xưa cứ luôn trêu chọc cô, bắt nạt cô, là để thu hút sự chú ý của cô ?
Thực thích ??
Du Duyệt cảm thấy não nổi nữa , nếu quả thật là như thì cái tên khốn đó đúng là bệnh thật !!
Có ai thích mà thích kiểu chứ!
Cô mới là lạ đấy!
Chỉ điều giây tiếp theo, Du Duyệt nghĩ đến trong buổi họp lớp cấp hai hôm nay, mỉa mai cô rằng, họ đang liếc mắt đưa tình.
Lúc đó thì thấy chướng tai, bây giờ , đúng thật là… một kiểu dự ngôn theo cách khác .
Có lẽ, những cô gái trong lớp thích cô đều nhận , chỉ cô là gì cả.
mà…
Cái tên khốn Tiểu Kỳ đó, chẳng lẽ thể trực tiếp mở miệng với cô ?!
Ai mà lời tỏ tình tấm thiệp trong món quà cơ chứ!
Du Duyệt cảm thấy sắp phát điên , lượng thông tin trong não bộ quá tải.
Cho nên món quà từng tặng cô, món quà du lịch về mua cho cô, những món đồ ăn vặt ném cho cô với lý do hòa, thực tế chẳng đang cố ý khoe khoang, mà là vì thích cô.
, thích cô, sáu chữ thật xa lạ .
Mà cô bao năm qua vẫn luôn hiểu lầm đối phương, một mặt vẫn thản nhiên nhận lấy lòng của .
Nghĩ đến đây, Du Duyệt bỗng nhiên cảm thấy đúng thật là một kẻ vô lương tâm.
Tương tự như , cô cũng cảm thấy tủi .
Người khác theo đuổi con gái đều là hỏi han ân cần, dịu dàng che chở, lời đường mật ngọt ngào, còn mua bữa sáng cho thích, dặn cô tranh thủ ăn lúc còn nóng.
Đến chỗ thì là bộ dạng cực ngầu ném đồ cho cô là xong chuyện.
Chuyện thể trách cô ?
Du Duyệt thực sự thể diễn tả nổi tâm trạng phức tạp đến cực điểm của cô lúc .
Nếu… nếu năm đó cô thấy tấm thiệp sinh nhật đó thì cô chọn ở bên ?
Du Duyệt .
Xưa nay từng nghĩ đến, nhưng cô thừa nhận rằng, một như thích cô, chẳng trách những khác thấy chướng mắt với cô.