Nhân Viên Bán Hàng Có Mắt Không Tròng
“Cái cũng lấy ba hộp!” Trương Thừa Bình vung tay lên, “Cái , còn cái , mỗi loại đều lấy ba hộp!”
“Được luôn!” Nhân viên bán hàng mặt mày hớn hở, vội vàng gói ghém tất cả những thứ , đặt một chiếc túi tinh xảo, sợ Trương Thừa Bình đổi ý.
“Những thứ tổng cộng tiêu phí 99,8 tệ, tròn cho ngài, 99 tệ nhé.” Nhân viên bán hàng .
“Được.” Trương Thừa Bình gật đầu lấy tiền từ trong túi áo vest , Lục Cảnh Xuyên ở bên cạnh đưa tiền qua.
“Con rể, thể để con trả !” Trương Thừa Bình trừng mắt một cái, “Đây là sản phẩm chăm sóc da ba mua cho con gái ba, con trả thì thể thống gì?”
Thấy Trương Thừa Bình sầm mặt xuống, dáng vẻ cực kỳ bất mãn, Lục Cảnh Xuyên đành thu tiền về: “Con chỉ cảm thấy để trưởng bối thanh toán lắm.”
“Cái gì mà ? Ba tiêu tiền cho con gái ba là lẽ đương nhiên!” Sau khi Trương Thừa Bình thanh toán thành công, sắc mặt lúc mới hơn nhiều, “Sau lương hưu của ba, gia nghiệp ba tích cóp cả đời đều để cho con gái bảo bối của ba.”
“Ba, con tiền mà, cần dùng tiền của ba , tiền của ba vẫn là giữ để dưỡng lão cho .” Thẩm Lê bất đắc dĩ .
Sao cách ba chồng và ba đối xử với khác đều giống , đều là cho tiền. Đơn giản thô bạo.
“Tiền của con đó là của con, tiền ba kiếm cho con, xung đột.” Trương Thừa Bình , “Cho dù con nhiều tiền hơn nữa a, thì cũng liên quan đến ba, ba nên cho thì vẫn cho.”
Lúc nhân viên bán hàng thối tiền lẻ đưa cho Trương Thừa Bình, Trương Thừa Bình nhận lấy tiền lẻ và túi sản phẩm chăm sóc da : “Đi, Tiểu Lê, chúng dạo đồ trang sức.”
Ba về phía cửa hàng trang sức. Có một quầy hàng ánh đèn bày biện đều là những viên ngọc trai lấp lánh trong trẻo, khuyên tai ngọc trai nụ, khuyên tai ngọc trai dáng dài, dây chuyền ngọc trai, còn lắc tay ngọc trai, nhẫn ngọc trai, cái gì cần đều .
Trương Thừa Bình tai Thẩm Lê, chỉ đeo một chiếc khuyên tai nụ hình hoa cúc nhỏ đơn giản, chiếc khuyên tai xứng với con gái bảo bối của ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-357.html.]
“Khuyên tai ngọc trai nụ , lấy cho một đôi. Khuyên tai dáng dài cũng lấy cho một đôi.” Trương Thừa Bình . “Còn nhẫn ngọc trai , dây chuyền ngọc trai, các kiểu dáng đều lấy một lượt.”
“Ba, thế thực sự là quá nhiều .” Thẩm Lê khoác tay Trương Thừa Bình, nhỏ giọng , “Hôm nay tiêu quá nhiều tiền . Hay là đừng mua nữa.”
“Không , ba bắt buộc mua cho con gái bảo bối của ba những món trang sức hồn.” Trương Thừa Bình nghiêm mặt .
“Ba, ngọc trai chỗ chúng cũng .” Thẩm Lê nhỏ giọng , “Hơn nữa ở đó còn rẻ hơn, ở đây thực sự là quá đắt .” Ngọc trai đều đào từ trong vỏ trai , lúc cô rảnh rỗi cùng các thím bờ biển đào chút trai biển, cũng vẫn thể ngọc trai, hơn nữa còn tốn tiền. “Chúng cần thiết tiêu tiền oan uổng .”
Nhân viên bán hàng quầy thấy Trương Thừa Bình ăn mặc giản dị, thấy hai vợ chồng Thẩm Lê cũng dáng vẻ giản dị. Cô thấy những lời của Thẩm Lê, kiêu ngạo lật một cái xem thường: “Có một a, đều hỏi giá cả đòi lấy cả bộ, trang sức ở chỗ chúng a là thứ đồ nhà quê nào cũng thể mua nổi . Cười c.h.ế.t .”
Nói , cô mím môi .
Sắc mặt Trương Thừa Bình lạnh xuống: “Vậy cô xem bao nhiêu tiền một món?”
Lục Cảnh Xuyên và Trương Thừa Bình chế giễu là đồ nhà quê, Lục Cảnh Xuyên quan tâm, nhưng đối phương mắng cả vợ là đồ nhà quê, điều khiến Lục Cảnh Xuyên nhịn nữa. Sắc mặt Lục Cảnh Xuyên lạnh lùng nghiêm túc: “Cô ăn kiểu gì ? Bây giờ loại mèo mả gà đồng nào cũng thể nhân viên bán hàng ?”
Nga
Trên mặt nhân viên bán hàng chút hổ, cô kiêu ngạo lật một cái xem thường: “Chỗ chúng bán đều là ngọc trai nước mặn tự nhiên cao cấp, thị trường là cao cấp nhất đấy, độ bóng , một chút tì vết nào. Hơn nữa khuyên tai nụ ở đáy là bằng vàng đấy, giá cả đắt đỏ lắm, một đôi 500 tệ , các mua nổi ?”
Phải rằng công nhân bây giờ một tháng mới mấy chục tệ tiền lương, cũng chỉ quân nhân việc trong điều kiện gian khổ và các nhà khoa học cao cấp một tháng mới thể 300-400 tệ tiền lương thôi. Ba ăn mặc bình thường như , một bộ đồ hiệu cũng , bộ gia tài của ba cộng đều moi 500 tệ, thể mua nổi đôi khuyên tai ngọc trai !
“Bây giờ, cô lấy đôi khuyên tai cho con gái đeo thử.” Trương Thừa Bình lạnh giọng .
“Ông hiểu tiếng ? Đôi khuyên tai đắt như a, còn đắt hơn cả mạng của ông đấy, thể đeo là đeo ! Làm hỏng ông đền nổi ? Cái tính là trách nhiệm của ai a.” Nhân viên bán hàng lật một cái xem thường lớn, “Các mua nổi thì mau cút ha, đừng ăn vạ ở đây lỡ việc buôn bán của chúng ! Chỗ chúng còn khách quý sắp đến đấy!”
Hôm nay nhân viên bán hàng nhận thông báo, là thị trưởng sẽ dẫn thiên kim đến quang lâm trung tâm thương mại, sắm sửa một trang phục cho thiên kim. Mà những cửa hàng trang sức lớn như họ chắc chắn chính là sự lựa chọn hàng đầu của thiên kim. Cho nên cô từ sáng sớm dọn dẹp sạch sẽ quầy hàng , tủ kính của quầy hàng lau chùi sạch sẽ, sáng sủa, ánh đèn cũng chỉnh cho đủ, sáng rực, chỉ đợi trang sức trong cửa hàng họ thể lọt mắt xanh của thiên kim thị trưởng thôi!