Bạch Hoành Vĩ cách chức
“Cô ? Bạch Thục Trân đ.á.n.h xong 3 ngày thấy mặt mũi .”
“ , Bạch Thục Trân đang giường dưỡng thương đấy, cô đ.á.n.h nhẹ ...”
Nga
“Trước chúng còn bênh vực Bạch Thục Trân chèn ép Thẩm Lê, chúng tôn trọng Thẩm Lê một chút, nếu kết cục của chúng cũng chẳng gì ...”
“ cứ thắc mắc mãi, bối cảnh của Thẩm Lê rốt cuộc mạnh đến mức nào, mà thể khiến Bạch Thục Trân nông nỗi ...”
“Không rõ nữa, chúng vẫn là ngàn vạn đừng đối đầu với cô , bình thường như chúng chọc nổi cô .”
“Mọi phát hiện , mấy thím giao hảo với Thẩm Lê cuộc sống đều khá . Thẩm Lê còn tặng họ bánh ngọt Đào Hương Thôn mua từ thủ đô về, vịt , còn một loại bánh ngọt khác mà chúng từng thấy bao giờ, còn cả khuyên tai ngọc trai nữa! Lần tai Lâm Huyên Huyên đeo một đôi đấy! Cô đối xử với bạn bè luôn hào phóng, bạn với Thẩm Lê chỉ lợi chứ hại, nhưng một khi đối đầu với Thẩm Lê cơ bản đều kết cục .”
“ , ví dụ như cái cô Lưu Yến đó, ví dụ như cái cô Trương Viện Viện ở Văn công đoàn đó... Còn Bạch Thục Trân bây giờ nữa...”
“Sau chúng vẫn là đừng trêu chọc Thẩm Lê nữa, chúng thể đối đầu với Thẩm Lê ...”
Bạch Thục Trân phận bối cảnh mạnh mẽ như gặp Thẩm Lê đều hành hạ thành như , còn những bình thường gì trong tay như bọn họ nếu đối đầu với Thẩm Lê thì còn thể ?
Ngày hôm , hải đảo truyền đến một tin tức chấn động: Ba của Bạch Thục Trân là Bạch Hoành Vĩ cách chức ! Chức quan lớn như chớp mắt cách chức khiến tất cả đều khiếp sợ. Trong lòng đều đang suy đoán Thẩm Lê rốt cuộc lai lịch gì, thể khiến Bạch Hoành Vĩ cách chức, phận lợi hại đến mức nào chứ?
Bạch Hoành Vĩ cách chức cũng nghĩa là thể tiếp tục ở hải đảo nữa, kéo theo Bạch Thục Trân cũng cút khỏi hải đảo. Ngay trong ngày hôm đó ——
“Bạch Thục Trân, tao sinh đứa con gái bất hiếu như mày chứ! Mày mày hại c.h.ế.t tao !” Bạch Hoành Vĩ mặc kệ Bạch Thục Trân đang giường dưỡng thương, rút thắt lưng hung hăng quất lên eo cô !
“Á!” Bạch Thục Trân kinh hãi kêu t.h.ả.m thiết, vết thương cũ cô vẫn khỏi, đ.á.n.h rách da còn đang đóng vảy, một roi da quất xuống lưng Bạch Thục Trân đầm đìa m.á.u tươi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-448.html.]
“Ba, ba định đ.á.n.h c.h.ế.t con ?” Bạch Thục Trân kinh hãi hét lớn, đau đớn rơi nước mắt.
“Tao nên đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ khốn nạn nhà mày!” Bạch Hoành Vĩ dùng thắt lưng chỉ Bạch Thục Trân, “Mày xem mày chọc ai chọc mày cứ nhất quyết chọc Thẩm Lê! Bây giờ thì , chức vụ của tao đều cách chức ! Tao mất tất cả , trắng tay , mày lòng ?!”
“Cái gì, thể?” Bạch Thục Trân màng đến cơn đau cơ thể, kinh ngạc ông .
“Sao thể?! Tao bao nhiêu năm nay đầu tiên vì cái thứ bằng cầm thú nhà mày mà hủy hoại tiền đồ của tao!” Bạch Hoành Vĩ tức giận mắng cô , “Mày lai lịch của Thẩm Lê lớn đến mức nào ? Trương Thừa Bình ở Kinh Thị là ba nó! Trần lão ở Nam Tỉnh là ông nội nó! Còn Tư lệnh hải đảo chúng cũng chút quan hệ với Thẩm Lê. Chuyện xưởng mứt hoa quả xảy xong chính là ba thế lực cùng chất vấn tao, khiến tao mất chức vụ, mất tất cả. Bây giờ cả hai chúng đều cút khỏi hải đảo !”
“Cái gì...” Bạch Thục Trân thể tin nổi mở to hai mắt.
Thảo nào Bạch Hoành Vĩ bắt cùng ông đến tận cửa xin cô, thảo nào Bạch Hoành Vĩ cư cao vị khúm núm cung kính với Thẩm Lê... Hóa Thẩm Lê mà lai lịch lớn như ! Chuyện giống với những gì trong sách! Trong sách rõ ràng Thẩm Lê chỉ là một con nhà quê từ nông thôn đến, là trong thôn mà!
Bạch Thục Trân phát hiện tình hình hiện tại chệch hướng nghiêm trọng so với tuyến chính. Đây sớm còn là những tình tiết trong sách nữa ... Mà bây giờ ba cách chức , trong xưởng mứt hoa quả lỗ nhiều tiền như , phần lớn tiền bạc cả đời của Bạch Hoành Vĩ đều đem đền bù cho xưởng bên đó . Ông còn yêu thương nữa, coi thành chổi cản trở sự nghiệp. Từ khi đuổi khỏi hải đảo, đừng là cho nhiều tiền tiêu vặt như , mỗi ngày Bạch Hoành Vĩ thấy đ.á.n.h thì mắng, căn bản cho một sắc mặt .
Ở thế giới cô còn chuyện gì đáng để cô tự hào nữa !
“Một đời danh của tao đều mày hủy hoại !” Bạch Hoành Vĩ trừng mắt cô , “Sớm mày là hòn đá ngáng đường sự nghiệp của tao, lúc đầu tao nên sinh mày !”
“Vậy con xin Thẩm Lê... Con quỳ xuống dập đầu xin Thẩm Lê, thể để ba phục chức ?”
“Mày mơ !” Bạch Hoành Vĩ lạnh một tiếng, “Nếu quỳ xuống dập mấy cái đầu mà việc, tao hận thể cũng quỳ xuống đất dập đầu cho Thẩm Lê! Bây giờ văn bản của cấp ban hành xuống , cho dù dập vỡ đầu cũng vô dụng !”
Bạch Hoành Vĩ hừ lạnh một tiếng, tức giận Bạch Thục Trân: “Đừng là phục chức, cả đời tao thể tiếp tục ở trong quân đội nữa! Mày hủy hoại tiền đồ của tao, hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”