Sau Khi Trở Thành Người Xoa Dịu Cấp SS, Cô Được Cưng Chiều Đến Phát Ngất - Chương 82: Đừng chạm vào em!
Cập nhật lúc: 2026-02-10 14:20:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em thấy… nắm tay, ôm , hôn , l..m t.ì.n.h, kết hôn, sinh con, sống với tới bạc đầu… mấy thứ đó đều thứ em .”
Ngụy Nhuyễn Nhuyễn thản nhiên trả lời, trong lòng chẳng gợn sóng, thậm chí còn thấy nhạt nhẽo.
Cảnh tượng lúc giống như vầy: Tần Dã hì hục bưng tới một cái bánh mà cho là ngon cực kỳ, nhất định bắt Nhuyễn Nhuyễn nếm thử một miếng.
Kết quả là Nhuyễn Nhuyễn c.ắ.n một miếng … phát hiện cái bánh hề khó ăn, nhưng cũng chẳng ngon lành gì — nó nhạt như nước ốc, vô vị như nhai sáp nến.
Tần Dã cứng họng. Ủa… giờ còn gì nữa?
Người thẳng là “ mấy thứ đó” còn gì.
“Vậy… em gì?”
Tần Dã hỏi theo phản xạ, nhưng hỏi xong mới chợt thấy… đúng ha, nếu Nhuyễn Nhuyễn gì, thì thể chiều đúng ý, cưa đổ em cũng nên!
Cô gì?
Ngụy Nhuyễn Nhuyễn mím môi, cúi đầu trầm tư.
Trong đầu cô hiện lên tháp nhu cầu nổi tiếng của Maslow:
Tầng một là nhu cầu sinh lý, tầng hai là an , tầng ba là tình cảm và cảm giác thuộc về, tầng bốn là tôn trọng, tầng năm là tự hiện thực hóa bản .
Dựa theo lý thuyết đó, cô chậm rãi suy nghĩ đáp, giọng tuy nhẹ nhưng đầy kiên định:
“Em ăn no mặc ấm, bốn mặt ăn – mặc – ở – đều đáp ứng căn bản. Em một môi trường an , tổn thương. Em yêu thương, khác cần đến. Em tôn trọng. Và cuối cùng, em tự hiện thực hóa bản .
Cái gọi là tự hiện thực hóa của em… là an ủi gì hết, mà là bằng chính nỗ lực của bản , trở thành một diễn viên thực lực thật sự.”
Nói xong, Ngụy Nhuyễn Nhuyễn đầu Tần Dã, đôi mắt xanh thẳm sáng lấp lánh, khóe môi cong lên, nở một nụ nhẹ:
“Năm điều em cần, hiện giờ chẳng cái nào thỏa mãn hết.”
“À , ăn no mặc ấm với ăn – mặc – thì tạm , nhờ an ủi giả nên mỗi tháng 100 ngàn tiền lương, mấy thứ đó coi như tạm… nhưng ‘ở’ thì . Em mua một căn nhà của riêng ở Kinh thị, hoặc thì ở Hoành Điếm cũng .”
“Còn về an hả, em mới bắt cóc xong, chắc chắn là . Một ông bố nghiện c.ờ b.ạ.c, một bà bỏ nhà biệt tăm… cảm giác thuộc về thì chẳng gì để .
Còn tình yêu thì…”
“Tần Dã, thấy yêu em ? Hay là Chu Hành Chi yêu em? Em cảm thấy các so với việc yêu em thì càng yêu khả năng an ủi của em hơn. Các cần em, nên mới với em. đó là yêu. Yêu là điều kiện. Cho dù em an ủi, vẫn sẽ đối với em – chỉ vì em là em.”
Tần Dã nghẹn họng nổi câu nào, vì nếu Ngụy Nhuyễn Nhuyễn an ủi, chắc chắn chẳng thèm liếc cô lấy một cái.
“Còn về tôn trọng ư? Người của toà nhà tiêu diệt dị chủng mắng em là trẻ mồ côi, Thành Nhiên thì mặt đối đầu với em, thư ký Lý chẳng buồn hỏi ý em đem em giao thẳng cho Quý Thanh Hàn. Ai tôn trọng em hả?”
“Tự thực hiện giá trị bản thì càng cần , em đến giờ còn xong một bộ phim nào, một tác phẩm nào khán giả đến, lấy gì mà tự thực hiện?”
“Tần Dã, thứ em nhiều, nhưng tám mươi phần trăm trong đó đều là thứ em tự nỗ lực và trở nên mạnh mẽ thì mới , chứ chỉ cần yêu đương với với Chu Hành Chi là sẽ đạt .”
“ em vẫn ơn , cũng ơn Chu Hành Chi, và cả những cộng sự từng là ‘kẻ tấn công’ của em, bởi vì các , em mới thể thoát khỏi bố nghiện c.ờ b.ạ.c, mới bắt cóc, mới thể bình an đây chuyện với .”
“Đặc biệt là chuyện chủ động giúp em xin bảo vệ riêng, em thật sự cảm ơn. Vì điều đó thoả mãn nhu cầu an của em.”
Ngụy Nhuyễn Nhuyễn nhiều, đến khản cả giọng. Cô giữ chút gì, đào sâu tâm trí và suy nghĩ của bản , trải lòng với Tần Dã.
Những điều , cô từng với bất kỳ ai, kể cả Chu Hành Chi. hôm nay, ngay khoảnh khắc , cô với Tần Dã – chỉ vì là chủ động nghĩ cho cô cả bản cô, vì xin bảo vệ giúp cô. Dù động cơ là gì, việc , là thực sự cho cô.
Tần Dã như chấn động trong lòng. Khoảnh khắc , hình ảnh của Ngụy Nhuyễn Nhuyễn trong tâm trí bỗng trở nên vô cùng chân thực và sống động.
Trước mắt là một cô gái mới 20 tuổi, vóc dáng mảnh mai như ngọn cỏ non, trông vẻ yếu đuối, nhưng hiểu hơn ai hết. Và cô tỉnh táo – tỉnh táo khi nhận về chính , về , và cả về Chu Hành Chi. Mọi thứ, cô đều rõ.
Không ai thể giấu bản chất thật đôi mắt xanh thẳm của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-tro-thanh-nguoi-xoa-diu-cap-ss-co-duoc-cung-chieu-den-phat-ngat/chuong-82-dung-cham-vao-em.html.]
Trước , hễ ai mấy câu kiểu như “ yêu linh hồn em hơn là vẻ ngoài”, Tần Dã đều thấy nhạt nhẽo, thậm chí còn khẩy. giờ đây, dường như hiểu .
Ngay lúc , thấy linh hồn của Ngụy Nhuyễn Nhuyễn như phát sáng rực rỡ – dù ngoại hình cô vốn xinh, đúng gu , nhưng điều yêu hơn chính là linh hồn : kiên cường, thuần khiết, ước mơ và dám hành động vì ước mơ đó, tỉnh táo, lý trí, ơn, và "đạo đức giả" trói buộc.
Chính vì , càng cô, càng hẹn hò với cô, cưới cô, cùng cô hết quãng đời còn .
“Nhuyễn Nhuyễn, em nhất định sẽ đạt tất cả những gì em . Anh đảm bảo với em, nhất định luôn.”
Tần Dã dùng ánh mắt đen láy khóa c.h.ặ.t ánh mắt Ngụy Nhuyễn Nhuyễn, giọng đầy nghiêm túc và ánh mắt sáng rực.
“Trời ạ, chuyện cứ như thầy bói thế! mà, cảm ơn . Em cũng tin là sẽ đạt tất cả những gì – bằng chính đôi tay .”
Ngụy Nhuyễn Nhuyễn mỉm , nụ dịu dàng như ánh nắng sớm đầu xuân, ấm áp mà trong lành.
“Nhuyễn Nhuyễn, em từng hỏi , nếu em là một ‘tra nữ’, còn đối với em đúng ? Giờ trả lời câu hỏi đó: Cho dù em là ‘tra nữ’, vẫn sẽ với em.”
Tần Dã vươn tay, nhẹ nhàng vén lọn tóc rũ xuống mắt Ngụy Nhuyễn Nhuyễn tai cô. Động tác dịu dàng, giọng trầm thấp, vô cùng nghiêm túc.
Ngụy Nhuyễn Nhuyễn nghiêng đầu, chạm ánh mắt đen thẫm như đáy hồ của Tần Dã, tim khẽ run lên, nhưng nhanh cô dời mắt , tiếp tục ăn cơm:
“Anh nghĩ quá ha, em đời nào tra nữ nhé! Em tuyệt đối sẽ tự bôi bẩn lên cuộc đời của !”
“Cả đời của em trong sạch, gọn gàng, một chuyện nào che giấu, việc gì khiến em dám ngẩng mặt với đời. Em sống một đời quang minh lạc, mây lành gió mát!”
“Có chí khí, ủng hộ, cố lên!”
Tần Dã giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt cực kỳ tự hào vì Nhuyễn Nhuyễn.
“Ừm, em sẽ cố mà!”
Ngụy Nhuyễn Nhuyễn gật đầu mạnh mẽ. Được Tần Dã công nhận và ủng hộ, bỗng khiến cô cảm thấy mạnh mẽ hơn hẳn, cảm giác thật tuyệt vời!
Lúc cô vui tới mức như cánh mọc lưng, chỉ bay thẳng khỏi xe, lượn một vòng quanh bầu trời.
“Rè rè…”
Điện thoại của Tần Dã rung lên. Anh lấy xem, đó hỏi:
“Hai họ đến . Em ăn xong ? Nếu xong thì đưa em gặp họ luôn. Sau mấy ngày ngày chung sống với đó.”
“Khoan khoan, để em ăn nốt vài miếng nữa!”
Ngụy Nhuyễn Nhuyễn cúi đầu đĩa cơm còn sót mấy miếng rau, vội vàng , xong liền nhanh tay xúc cơm nhét miệng.
“Ăn từ từ thôi, vội .”
Tần Dã cô nàng nhét cơm miệng y như một con chuột hamster nhỏ, má phồng lên như hai cái bánh bao, nhịn đưa tay chọc nhẹ một cái.
“Đừng đụng em!”
Ngụy Nhuyễn Nhuyễn lập tức trừng mắt, ánh mắt đầy sát khí cảnh cáo , xong tiếp tục ăn lấy ăn để.
Tần Dã ngoan ngoãn rụt tay về, khóe miệng vẫn treo một nụ khẽ, cứ thế chằm chằm cô như thôi miên. Trong đầu chỉ còn đúng một suy nghĩ:
Cô thật đáng yêu. Vừa xinh , dễ thương, đến mức chỉ ôm lòng, nâng niu cưng chiều.
Chắc chắn sẽ bao giờ buông tay.