"Ào ào."
Cơn mưa đỉnh đầu dường như thứ gì đó che khuất.
Giang Triều Hoa ngẩng đầu lên, chỉ thấy Yến Cảnh cởi bộ y phục mà An Đức Lộ khoác cho , che đỉnh đầu cho Giang Triều Hoa.
Nước mưa đ.á.n.h y phục phát âm thanh bộp bộp.
Giống như châu ngọc rơi dây đàn, cũng như suối trong va đập vách đá.
Giang Triều Hoa chạm ánh mắt Yến Cảnh, môi Yến Cảnh mấp máy, âm thầm thốt hai chữ.
Đừng sợ.
Hắn ở đây.
Chỉ cần còn ở đây, tuyệt đối để Giang Triều Hoa xảy bất cứ chuyện gì.
"Bệ hạ, ngoại trừ hai thí sinh Hoài Thiên Tài và Lữ Phi Dương, các thí sinh khác đều dừng b.út ."
An Đức Lộ khom lưng lượt thu dọn những bài văn do các môn sinh dừng b.út xong.
Tưởng Cao Thăng và Đỗ Hải thật sự thể tiếp nữa, bụng bọn họ vốn dĩ bao nhiêu mực nước, cứ mãi, cho dù là bịa, cũng còn lời lẽ để bịa nữa.
"Không tồi."
Hoài Thiên Tài và Lữ Phi Dương lưng thẳng tắp cầm b.út, lúc họ văn thần thái bay bổng, quanh tự một luồng thanh lãng chi khí.
Có thể thấy họ quá đỗi bình tĩnh, quá đỗi thoải mái, giống như văn đối với họ là một chuyện vui vẻ, đơn giản .
Dương Chính Ất vuốt râu, dư quang liếc thấy Giang Triều Hoa và Yến Cảnh đang trong mưa lớn, kìm thở dài một tiếng.
Hôm nay nếu Giang Triều Hoa, chỉ sợ những nhân tài thật sự vùi lấp .
Như , cũng chính là ứng nghiệm với câu đó của Giang Triều Hoa, nàng đang Thịnh Đường giành lấy nhân tài.
Không hổ là của đồ ngoan, quả nhiên tầm xa.
dũng khí của nàng cũng thật sự đáng quý, chỉ thể phận Quận chúa của nàng bao gồm cả vinh hoa phú quý , đều là nàng tự giành lấy từ trong gian hiểm.
"Không tồi nha, lão phu ở Hàn Lâm viện bao năm qua, bấy nhiêu năm , lâu lắm mới thấy thể văn như ."
Phía Dương Chính Ất, một quan viên Hàn Lâm viện cũng lên tiếng.
Vị đại nhân đó tuổi tác lớn, thể thấy ông cũng giống như Dương Chính Ất, đều vô cùng thưởng thức nhân tài.
Những nơi như Hàn Lâm viện và Tập Hiền Thư điện, vốn dĩ cũng chỉ tài mới .
"Bệ hạ, trôi qua một nén nhang ."
Trong hành lang chỉ Hoài Thiên Tài và Lữ Phi Dương đang , điệu bộ đó của họ dường như vẫn ý định dừng .
An Đức Lộ sợ hoàng đế chờ đợi sốt ruột cũng sợ biến cố gì khác, cố ý lên tiếng nhắc nhở.
Hoài Thiên Tài và Lữ Phi Dương khựng , lúc mới đầy tiếc nuối mà dừng b.út.
Tuy xong, nhưng cũng đủ để họ tự chứng minh trong sạch .
"Bệ hạ, đây là bài văn do thảo dân , 'Quyền Kinh' còn lời dẫn, thảo dân cũng cả ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-nu-phu-ac-doc-nam-chac-kich-ban-bach-nguyet-quang/chuong-1063.html.]
Lúc thi khoa cử rốt cuộc chút căng thẳng, lách chỗ khớp, đó cũng kiểm điểm , cho nên cũng sửa sang bài văn.
"Bệ hạ, giấy thu về đều ở đây."
An Đức Lộ vội vàng thu cả bài văn do Hoài Thiên Tài và Lữ Phi Dương , cùng lúc đưa cho hoàng đế xem.
Xấp giấy dày cộm, trong lòng đều hiểu rõ đây vẫn là bài văn thực hiện trong tình trạng An Đức Lộ cắt ngang.
Nếu để họ mãi, chỉ sợ giấy cũng đủ.
"Lão sư, ngài cũng xem ."
Hoàng đế xem bài 'Quyền Kinh' do Hoài Thiên Tài .
'Quyền Kinh' ông qua, lúc đó còn mừng rỡ vì Thịnh Đường nhân tài.
'Quyền Kinh' bản đầy đủ còn khiến kinh ngạc hơn, càng xem về càng thấy kinh diễm.
Bài văn do như , thể là đạo văn của kẻ khác .
Hoàng đế lạnh mặt đưa bài 'Vi Quan Đồ' cho Dương Chính Ất.
Dương Chính Ất vội vàng đón lấy kỹ, xem lão ngừng gật đầu.
Không tồi, bài văn nhất quán, trung tâm biểu đạt cũng nhất quán, hơn nữa phong cách bài văn thể khiến liếc mắt một cái là nhận do cùng một .
"Hỗn xược!!!"
Xem xong 'Quyền Kinh' do Hoài Thiên Tài , xem 'Quyền Kinh' do Tưởng Cao Thăng , phần đầu đều giống , nhưng phần khả năng so sánh.
Tưởng Cao Thăng thứ gì đó râu ông nọ cắm cằm bà , đơn giản là khó coi như đống phân .
Như , rốt cuộc là ai trộm bài văn của ai thể phân định rõ ràng.
"Giang Triều Hoa, trời sáng ."
Nhìn dáng vẻ chấn nộ của hoàng đế, Yến Cảnh cúi đầu thốt một câu.
Trời sáng .
Từ nay về , bầu trời của hàn môn sáng .
Sự tươi sáng là do Giang Triều Hoa mang đến cho họ.
Chương 608: Định Tình
"Bệ hạ, hai bản 'Vi Quan Đồ' đều ở tay lão thần, bài văn do thí sinh Lữ Phi Dương nhất quán, trung tâm nhất quán, hơn nữa nếu còn để tiếp, vẫn thể tiếp .
Trái là Đỗ Hải, râu ông nọ cắm cằm bà , hơn nữa trình độ phần đầu và phần nhất trí, như thể thấy, 'Vi Quan Đồ' quả thực là do thí sinh Lữ Phi Dương , bài văn của khi đưa đến Hàn Lâm viện tráo đổi ."
Dương Chính Ất giao cả hai bài văn cho các đại thần phía .
Các đại thần xem xong thứ Đỗ Hải , ai nấy đều mặt mày co giật.
Những thứ Đỗ Hải ở phần đơn giản là nỡ , bài văn như nếu lúc chấm thi mà thấy, họ sẽ thèm tới cái thứ hai, thậm chí chừng còn đập bàn mắng to loại nào cũng thể tham gia khoa cử ?
Như , bọn họ còn hoài nghi thí sinh mà từng bước đỗ Tú tài tham gia Hương thí Hội thí .