Cũng may giờ đây nàng chịu báo ứng .
“Cha đều ở phía , vãn bối ở phía , ca ca, lão tặc Chu Tuần đang gì với cha .”
Cơ thể Phó Hàn Thanh , Phó Diêu trình bạn bên cạnh , cũng ai gì.
Vệ Quốc công cùng Quốc công phu nhân ở phía , gia chủ Chu gia Chu Tuần tới chủ động bắt chuyện.
Rõ ràng Phó gia cũng thích bấu víu môn phiệt sĩ tộc, mà Chu gia chủ động sán tới.
Thật sự bọn họ gì.
“Không cần lo lắng, chỉ là hàn huyên hằng ngày mà thôi.” Phó Hàn Thanh môi.
Chu Tuần chỉ là khách sáo hằng ngày, mục tiêu của Chu gia Phó gia, mà là Thẩm gia.
Chỉ là mục đích rõ ràng.
“Còn là môn phiệt sĩ tộc bậc nhất, da mặt thật dày, mặt dày tìm tới tận đây.”
Phó Diêu bĩu môi, Thái Bình tới, đến nàng thấy Phó Diêu lầm bầm: “Cái gì da mặt dày?”
“Không gì, là một vài kẻ đáng ghét.”
Thái Bình tới , Phó Diêu vui.
“Người Hạ gia cũng tới , bản Công chúa thích sang bên phía nữ quyến, là cũng ở đây với .”
Thái Bình sang phía ghế của nữ quyến một cái.
Hạ Ngữ Dung cùng Hạ thị đều mặt.
Với phận của Hạ gia, Thẩm gia nếu mời bọn họ, chắc chắn sẽ khiến khác bàn tán.
Cho nên, dù hai nhà ngoài mặt cùng một chiến tuyến, hôm nay vẫn mời Hạ gia.
“Muội cũng thích, thấy là lên cầu .”
Phó Diêu cúi đầu: “Ca ca, chúng lên cầu thế nào, cầu mát mẻ hơn.”
“Được.”
Phó Hàn Thanh gật đầu, hôm nay xe lăn tới, cơ thể tật kín gì, mà là bao nhiêu sức lực, xe lăn một thời gian.
Vừa bạn với Giang Vãn Phong.
“Bản Công chúa lên dò đường .”
Thái Bình vốn hiếu động nhất, cầu mát mẻ thể cho cá ăn, nàng đợi nữa, lên cầu .
Chỉ là bước lên một bậc thang, đối diện một bóng chắn mất lối .
Thái Bình nhíu mày, nha Tiểu Hà phía ngẩng đầu, thấy kẻ cản đường là một nam nhân béo mặt phấn đầu trắng trông bóng mỡ, khỏi lên tiếng:
“Làm phiền nhường đường.”
Vị công t.ử nhà ai mà vô lễ thế , ăn đến mức béo múp míp, leo lên cầu chắc mệt lắm nhỉ.
“Dám hỏi vị cô nương họ gì tên gì, nhà ở nơi nào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-nu-phu-ac-doc-nam-chac-kich-ban-bach-nguyet-quang/chuong-1239.html.]
Chu Thiên Kiêu nhận Thái Bình, chỉ coi nàng là thiên kim phủ nào đó.
Bất kể là thiên kim gì, với quyền thế của Chu gia , chỉ cần trúng, cùng lắm thì cầu , hoặc là nạp đối phương .
“Ngươi ?” Thái Bình cổ quái, Chu Thiên Kiêu thấy giọng mềm mại của nàng, cả đều nhũn : “Biết chứ chứ, nàng là tiểu mỹ nhân.”
“Tiểu mỹ nhân, cầu cao, đỡ nàng .”
Chương 590:
Nói đoạn, đưa bàn tay béo múp định kéo Thái Bình.
Thái Bình lạnh, Tiểu Hà chuẩn sẵn sàng để nộ sạt Chu Thiên Kiêu.
Chẳng ngờ, một viên đá từ xa bay tới, trực tiếp đập trúng thắt lưng của Chu Thiên Kiêu.
Hắn một phen loạng choạng vững, thế mà từ cầu ngã nhào xuống.
Chương 710: Mặc Vương hồi kinh
“Á, rơi xuống nước .”
“Cứu mạng với, bơi.”
Nước trong hồ sâu, nhưng cầu khá cao, trực tiếp từ cầu ngã xuống, đầu cắm xuống hồ nước, kinh động đến cá chép gấm trong hồ bơi loạn xạ.
Quý nữ đang cho cá ăn và quý công t.ử đang đàm đạo học vấn thấy rơi xuống nước, theo bản năng kinh hô một tiếng.
“Ha ha ha, vui quá vui quá, yến tiệc hôm nay thật là vui.”
Chu Thiên Kiêu to gan dám trêu ghẹo đương triều Công chúa, điều đúng là to gan lớn mật.
Thái Bình vốn dĩ tức giận, nhưng trút giận giúp , nàng cũng tức giận nữa.
Nàng vỗ tay đầu , chỉ thấy Giang Triều Hoa tay đang cầm một chiếc s.ú.n.g cao su, vẻ mặt áy náy:
“Thật là ngại quá, thấy la hét lớn tiếng trong lòng nhất thời hoảng sợ, chiếc s.ú.n.g cao su tay liền b.ắ.n mất.”
“Lần chắn tên cho Bệ hạ, để bóng ma tâm lý, Bệ hạ đặc cách cho mang theo s.ú.n.g cao su để tự vệ.”
Nói đoạn, vẻ còn sợ hãi: “May mà yến tiệc hôm nay mang theo cung tên, nếu chẳng còn tổn thương mạng ?”
Lời vô tội vô cùng.
Giang Triều Hoa chỉ là tiếng của Chu Thiên Kiêu quá lớn nàng sợ hãi, nàng vì tự vệ mới tay.
Hơn nữa, mang theo s.ú.n.g cao su là Hoàng đế ân chuẩn, Chu gia truy cứu trách nhiệm, lẽ nào truy cứu Hoàng đế?
“Thiên Kiêu, con trai !”
Chu Thiên Kiêu quá béo, trông chừng hai trăm cân, sinh lùn.
Vật nặng rơi xuống nước, b.ắ.n tung tóe nước hoa khắp nơi, chỉ cần là ở tiền viện thì ai là thấy tiếng động.
Chu Tuần sắp dọa c.h.ế.t khiếp , ông chỉ một mụn con trai , đặt tên là Thiên Kiêu, cũng là mang ý nghĩa coi là thiên chi kiêu t.ử.