Sau Khi Trọng Sinh, Nữ Phụ Ác Độc Nắm Chắc Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 517

Cập nhật lúc: 2026-01-22 15:09:26
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đa tạ đại nhân.” Lời của Thanh Ly chẳng khác nào liều t.h.u.ố.c an thần cho Uyển Thanh. Bản lĩnh của Đại đô đốc Yến Cảnh thế nào Uyển Thanh . Nếu đích Yến Cảnh tay thì từ nay về cô thực sự ‘c.h.ế.t’ ở thành Trường An . Dù một ngày cô đường thành Trường An nhận thì cô cũng chẳng cần sợ hãi, vì ‘tin t.ử’ của cô là do đích Đề Đốc phủ truyền mà. Uyển Thanh nghĩ đoạn kìm ngước lên nàng một cái. Cô và Yến Cảnh hề quen , vả Yến Cảnh cũng màng mỹ sắc, nên Yến Cảnh chẳng lý do gì để giúp cô cả. Sở dĩ nhiều việc như đều là nể mặt Giang Triều Hoa. Một đàn ông vì một phụ nữ mà cân nhắc chu đáo đến nhường , nếu nợ ân tình thì chính là nảy sinh tình cảm . Uyển Thanh nghĩ bèn dịu dàng mỉm , còn nàng thì chút thẫn thờ. Đương nhiên nàng nghĩ Yến Cảnh nảy sinh tình cảm gì với , nàng ngược đang nghĩ Yến Cảnh chắc chắn đang mưu tính điều gì đó. Một kẻ thể g.i.ế.c khỏi vòng vây để đăng cơ đế thì tâm tư mà đơn giản như .

“Hôm khác nhất định sẽ cảm tạ tiểu hầu gia thật chu đáo.” Nàng xong liền khép mắt nghỉ ngơi, lên tiếng nữa. Thanh Ly đợi mãi mới nhận một câu như liền thở dài một tiếng, nghĩ thầm con đường giữa chủ t.ử và nàng còn dài lắm. Nàng quá cảnh giác, sự tin tưởng của nàng thì chuyện sớm chiều.

“Giá!” Thanh Ly nghĩ đoạn tay vung roi ngựa càng nhanh hơn. Nửa nén nhang xe ngựa dừng cửa Giang gia. Trước cổng Giang gia hai tiểu sai đang gác cổng. Thấy xe ngựa của Đề Đốc phủ bọn họ theo bản năng chút căng thẳng, nhưng thấy nàng bước khỏi xe ngựa bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm. giây tiếp theo một bóng nhanh như chớp từ trong phủ lao , cuốn theo một cơn gió nhẹ khiến hai tiểu sai nhịn mà che che mặt. Vị Bùi tiểu tướng quân thỉnh thoảng chạy ngoài ngó nghiêng bọn họ cũng quen .

“Triều Hoa, về !” Giọng quen thuộc vang lên từ phía , nàng ngước lên liền thấy ngay Bùi Huyền. Bùi Huyền rõ ràng là đang kích động, kích động đến nỗi chẳng đặt tay cho . Uyển Thanh theo nàng sự nồng nhiệt trong mắt Bùi Huyền khẽ mỉm lớp mạng che mặt, nghĩ thầm nàng sở hữu nhan sắc hiếm như khiến các nam nhân đem lòng yêu thích cũng là lẽ thường tình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-nu-phu-ac-doc-nam-chac-kich-ban-bach-nguyet-quang/chuong-517.html.]

“Bùi Huyền?” Nàng thấy Bùi Huyền cả bỗng khựng . Kiếp cuối cùng nàng thấy Bùi Huyền chính là lúc cả nhà Bùi gia diệt môn. Sau khi Hầu phủ tịch thu gia sản Bùi gia cũng chẳng kết cục gì, nam nhân đều lưu đày, nữ nhân đều Dịch Đình nô bộc. Giang Triều Hoa vẫn còn nhớ kiếp khi lưu đày Bùi Huyền vẫn còn bận rộn lo liệu chuyện của nàng, vị thiếu niên tướng quân cao cao tại thượng năm xưa thậm chí tiếc quỳ xuống cầu xin những kẻ đó tha cho nàng một con đường sống. Từ xưa thắng vua thua giặc, Bùi gia sụp đổ những kẻ từng Bùi Huyền đắc tội đều nhảy dẫm đạp một cái. Đàn ông Bùi gia khi lưu đày vốn chịu hình trượng, đường lưu đày bọn Trác Hoa mua chuộc thị vệ đ.á.n.h đập Bùi Huyền tàn tệ, khiến Bùi Huyền mới đến tuổi nhược quán bỏ mạng con đường lưu đày. Hồi tưởng chuyện xưa nàng chỉ thấy lòng đầy áy náy, kiếp vì nàng mà c.h.ế.t, vì nàng mà kết cục thực sự nhiều. Nàng với , chỉ cầu kiếp thể bảo vệ tất cả bọn họ. Và nàng cũng sẽ hóa giải những hiềm khích xưa cũ giữa Bùi gia và Hầu phủ trong kiếp , để hai nhà gắn bó cùng tìm cách tự bảo vệ .

“Là , về đây, ba năm gặp Triều Hoa trở thành một thiếu nữ lớn .” Bùi Huyền mắt đầy vẻ kinh diễm, kìm tiến lên hai bước để thể nàng rõ hơn, kỹ hơn. Càng gần nàng tim càng đập mạnh, đôi mắt chẳng thể nào rời , cứ như nàng bao nhiêu cũng thấy đủ . Hắn hiện giờ phong Vũ Dực tiểu tướng quân, trướng cũng nắm giữ một phương binh mã. Nếu cái bộ dạng hiện giờ của đám binh lính trướng thấy chắc chắn bọn họ sẽ kinh ngạc đến mức nào cơ chứ, vì Bùi Huyền chiến trường và Bùi Huyền trông như một tên cuồng si hiện giờ là hai khác .

“Về , về .” Nàng nhớ chuyện cũ cảm giác chân thực. Nàng Bùi Huyền nhất thời chút phân biệt nổi đang ở kiếp kiếp . Nàng thậm chí chút thẫn thờ, luôn cảm thấy Bùi Huyền mắt dường như giây sẽ biến mất.

“Triều Hoa? Muội chứ.” Dáng nàng loạng choạng Bùi Huyền sắc mặt đại biến, lập tức vươn tay đỡ lấy nàng. Khi cảm nhận ấm Bùi Huyền nàng mới cảm giác chân thực, chỉ là nàng thấy mệt quá, ngủ.

 

Loading...