kể từ thọ yến của Giang Triều Hoa, chuyện đều đổi.
Danh tiếng của nàng , tất cả những gì nàng đều biến mất.
Quận chúa , đó là danh hiệu mà nàng từng khao khát nhất, mà giờ đây rơi tay Giang Triều Hoa.
Tất cả những thứ đó đáng lẽ thuộc về nàng mới đúng chứ, là Giang Triều Hoa cướp thứ của nàng mà.
“Uyển Tâm, chẳng lẽ con quên Sở Huyên ? Còn Lâm tướng nữa, những đều căm ghét Hầu phủ, đều căm ghét Giang Triều Hoa. Cho nên chúng vẫn còn hy vọng, chỉ cần chúng giữ vững tinh thần thì vẫn còn hy vọng mà. Chẳng lẽ con quên Yến Vịnh Ca ? Còn ... còn Tần Mặc nữa.”
, còn Tuyên Bình tướng quân Tần Mặc nữa.
Tần Mặc chẳng vẫn luôn thích Giang Uyển Tâm ? Hắn từng đợi khi từ biên cương trở về sẽ rước Giang Uyển Tâm cửa.
Nhà họ Tần ai nấy đều quân công cả mà.
Còn nhà họ Hạ nữa, Hạ Chương chỉ một đứa con trai đó thôi, chỉ cần ông thêm con nối dõi thì nhà họ Hạ chẳng cũng sẽ Uyển Tâm nắm gọn trong lòng bàn tay .
Vì những họ thể lợi dụng còn nhiều, là chút hy vọng nào.
“Cộc cộc cộc.”
Lâm Gia Nhu đang suy tính, thậm chí vì đố kỵ, vì kích động mà bà quyết định tối nay sẽ tìm Lâm tướng một nữa.
Dù dâng cho Lâm tướng một nữa thì , chỉ cần thể trở bà cái gì cũng quan tâm.
Hơn nữa việc hầu hạ khác bà thuần thục mà.
Lâm Gia Nhu đang nghĩ ngợi thì bất thình lình cổng viện gõ vang, ngay đó một bóng bước .
Nhìn thấy Lâm Phong, cảm xúc mà Lâm Gia Nhu mới định chút sụp đổ. Bà buông Giang Uyển Tâm , lao thẳng lòng Lâm Phong: “Phong nhi, con về .”
Nhìn thấy Lâm Phong, lòng bà càng thêm vững vàng nhưng cũng càng thêm tủi .
Cảm xúc của Giang Uyển Tâm đang kích động nhưng nàng vẫn thể dựa dẫm Lâm Phong.
Bất kể lúc nào, Lâm Phong cũng là niềm tự hào của bà .
“Mẫu , đừng , . Con liên lạc với , ngày mai thể hiến bản vẽ binh khí cho Bệ hạ. Chỉ cần bản vẽ dâng lên, con thể triều quan .”
Lâm Phong đưa tay ôm lấy Lâm Gia Nhu, đôi mắt âm trầm vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-nu-phu-ac-doc-nam-chac-kich-ban-bach-nguyet-quang/chuong-811.html.]
Chuyện ngày hôm nay ngoài dự kiến nhưng kế hoạch ngày mai của vẫn tiến hành như cũ. Chỉ cần cũng triều quan thì thứ đều thể từ đầu, sợ.
Chương 469: Lâm Gia Nhu tái hiến
“Đại ca, thật ?”
Giang Uyển Tâm ôm lấy khuôn mặt, ngơ ngác Lâm Phong.
Lâm Phong từ nhỏ quan hệ với Giang Uyển Tâm, cộng thêm việc Lâm Gia Nhu thường xuyên dạy bảo hai em họ đồng lòng một lòng.
Vì thấy Giang Uyển Tâm gặp nạn chịu khổ, lòng Lâm Phong cũng dễ chịu gì.
Còn một điểm quan trọng nhất, đó là thấy Giang Vãn Phong và Giang Vãn Ý thường xuyên quan tâm chăm sóc Giang Triều Hoa, lòng Lâm Phong như dầu nóng thiêu đốt.
Dựa cái gì mà rõ ràng nhưng thể ? Dựa cái gì mà rõ ràng mẫu nhưng thể chính đại quang minh mẫu của là ai?
Điều khiến phẫn nộ hơn nữa là cũng là con cháu họ Giang, dựa cái gì mà thể khôi phục phận của , thể giống như Giang Vãn Phong, bên cạnh đàn tiểu tư hầu hạ, y phục hoa lệ và bạc tiêu xài hết?
“Tiểu , yên tâm, đại ca tuyệt đối để sống kém cỏi hơn Giang Triều Hoa. Những gì Giang Triều Hoa thể , cũng thể . Mẫu đúng, bây giờ chúng nhất định kiên cường lên, nếu thì thực sự chỉ còn con đường c.h.ế.t thôi.”
Lâm Phong xoa xoa tóc Giang Uyển Tâm.
Giang Uyển Tâm lệ nhòa đôi mắt, một giọt nước mắt lăn dài xuống gò má:
“ đại ca, Giang Triều Hoa nàng là Quận chúa , nàng còn phong địa và thực hộ nữa.”
Đây là ân huệ to lớn đến mức nào mới thể đạt .
Nàng thực sự còn thể tiền đồ lớn lao hơn Giang Triều Hoa ?
Dù nàng cũng Quận chúa nhưng phong địa và thực hộ cũng là , bởi vì đây là tiền lệ mà Hoàng đế dành cho Giang Triều Hoa.
“Sẽ thôi, chỉ cần chúng nỗ lực thì nhất định sẽ thôi. Vì tiểu , hãy trấn tĩnh , mẫu cần , cũng cần .”
Lâm Phong xong, khuôn mặt đầy vẻ quả quyết: “Cha đây xem qua những bản vẽ binh khí đó , những thứ vẽ bản vẽ đều là binh khí hiếm thấy đời. Đem bản vẽ dâng lên cho Bệ hạ, Bệ hạ nhất định sẽ cho phép triều.”
Thịnh Đường những năm qua trọng võ, đặc biệt là trong việc rèn đúc binh khí. Cha từng Binh bộ vẫn luôn chiêu mộ nhân tài.