Thẩm thị đầy mặt lo lắng, hốc mắt vẫn còn đỏ hoe, An Đức Lộ thở dài trong lòng, trấn an bà.
“Làm phiền Công công .” Thẩm thị đỏ hoe mắt hành lễ với An Đức Lộ.
An Đức Lộ vội xua tay: “Không dám, dám. Giờ lành sắp đến , tạp gia xin phép dẫn Quận chúa .”
An Đức Lộ là đại thái giám bên cạnh Hoàng đế.
cũng , lão cũng chỉ là một hạ nhân. Vì thế bình thường thực nhiều đối với An Đức Lộ hề tôn kính như vẻ bề ngoài, An Đức Lộ cũng rõ.
Thẩm gia và đám hư hỏa khác , điều khỏi khiến lòng An Đức Lộ thấy dễ chịu, càng khiến lão thấy hài lòng, thái độ tự nhiên càng thêm .
“Cô cô yên tâm, con sẽ theo đoàn , nhất định để xảy chuyện.”
Thẩm Tùng Văn cũng lên tiếng bảo đảm. Đường Sảng đến một bên kiệu, chuẩn xuất phát bất cứ lúc nào.
“Được.” Thẩm thị liên tục gật đầu, chiếc khăn trong tay siết c.h.ặ.t.
“Khởi kiệu xuất phủ, cầu phúc tế trời!!”
Giang Triều Hoa trong kiệu, thấy thời gian sắp đến, An Đức Lộ cũng chần chừ nữa, hô vang một tiếng, chiếc kiệu liền nâng lên.
Thấm Phương viện lớn nhưng cũng dung nạp nổi bấy nhiêu của đoàn lễ nhạc.
Vì những theo khác đều đang chờ bên ngoài phủ Thẩm gia.
Cho đến khi chiếc kiệu nâng khỏi phủ, những trong đoàn lễ nhạc mới vội vàng theo.
“Nghi lễ tế trời cầu phúc bắt đầu!”
Trước cửa Thẩm gia, đoàn lễ nhạc thành hai hàng dài.
Chiếc kiệu tám khiêng đặc biệt nổi bật, hơn nữa khiêng kiệu đều là Ngự Lâm quân trong cung, đủ để thấy Hoàng đế coi trọng cầu phúc tế trời đến mức nào.
An Đức Lộ phất phất cây phất trần tay, hô dài một tiếng, thị vệ lập tức khiêng kiệu bắt đầu vòng từ Thẩm gia, hướng về phía thành Trường An bắt đầu tế trời theo hình vòng tròn.
“Xuân nhật tái dương, phúc lộc tề trường. Hỷ chí khánh lai, thiên hựu Thịnh Đường!”
Kiệu nâng lên. An Đức Lộ bên cạnh kiệu, kiệu đến An Đức Lộ hô vang lời chúc phía .
“Xuân nhật tái dương, phúc lộc tề trường, gia môn phúc hỷ, thiên hộ Phúc An!”
Vừa khỏi Thẩm gia, từ con phố Thẩm gia tọa lạc cho đến các con phố phía chen chúc đầy .
Mọi quỳ đất, chắp tay thành chữ thập, thành tâm cầu nguyện cầu phúc cho Giang Triều Hoa.
Mỗi khi giọng của An Đức Lộ vang lên, bá tánh đồng thanh đáp .
Từng lời cầu phúc thốt từ miệng bá tánh.
Giang Triều Hoa trong kiệu chậm rãi mở mắt.
Kiệu lớn, buổi cầu phúc hôm nay còn xông hương, trong kiệu phảng phất mùi hương nến.
Rèm kiệu thỉnh thoảng gió thổi lên, tiếng huyên náo bên ngoài liền ùa trong.
Giang Triều Hoa đầu bá tánh đang quỳ hai bên đường, nàng khẽ nhếch môi, tay khẽ cử động, tạo một tư thế khéo léo nhắm mắt .
“Phía , bốn biển thần minh, hôm nay cầu phúc, mong hãy mở đường. Hộ Thịnh Đường, trị thế thái bình, năm năm triều triều, tường vân vạn lý!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-nu-phu-ac-doc-nam-chac-kich-ban-bach-nguyet-quang/chuong-843.html.]
Giọng của An Đức Lộ vẫn tiếp tục.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, chiếc kiệu nâng đến cửa thành và dừng ở đây một lúc khá lâu.
Tại cửa thành, bá tánh đông nghịt như rừng như biển.
Khi tế trời cầu phúc ai dám chuyện nhiều, trong miệng mỗi đều lẩm bẩm lời chúc phúc.
Thậm chí lời cầu phúc năm nay bá tánh còn dụng tâm lương khổ hơn bất cứ lúc nào.
Dù ơn nghĩa của Giang Triều Hoa và Thẩm thị là phổ cập thiên hạ, chân thành hy vọng Giang Triều Hoa thể tỉnh .
Trước là họ hiểu lầm nàng, nay thiếu nữ chuyện đại nghĩa như , ông trời nên để nàng giường cả đời như thế.
“Mong thượng thiên rủ lòng thương xót, phù hộ Phúc An Quận chúa sớm ngày tỉnh . Phúc An Quận chúa là mà.”
“ mặt cho tất cả những áp bức ở bến tàu, cảm kích đại ân đại đức của Phúc An Quận chúa. Nếu trời thần minh xin hãy phù hộ Phúc An Quận chúa sớm ngày tỉnh !”
Ở cửa thành, nhiều bá tánh từ ngoài thành kéo đến.
Làm việc ở bến tàu vất vả, tiền công mỗi ngày thậm chí đủ để công nhân định cư trong thành.
Vì gia đình họ chỉ thể sống ở những thôn trấn hẻo lánh ngoài thành.
Nghe tin hôm nay Thịnh Đường cầu phúc, họ lũ lượt chạy thành, quỳ ở cửa thành cầu nguyện.
Từng đợt tiếng hô vang lọt tai .
Bá tánh thành Trường An thấy cảnh càng thấy lòng xúc động, cũng hô theo.
Từng đợt tiếng hô vang vọng khắp ngóc ngách của thành Trường An.
Cảnh tượng thịnh thế tiền khoáng hậu như , An Đức Lộ chỉ thấy khi Hoàng đế đăng cơ năm đó.
Lão hít một thật sâu, nghĩ thầm hiện tại địa vị của Giang Triều Hoa trong lòng bá tánh dân gian cao đến thế .
, thiếu nữ đầu tiên là đốt Vọng Xuân lâu đòi công bằng gián tiếp cho những chịu khổ.
Sau đó lấy đỡ tên cứu Thiên t.ử.
Nếu Hoàng đế xảy chuyện thì Thịnh Đường chắc chắn sẽ loạn, Oa quốc và Nam Chiếu nhất định sẽ thừa cơ tấn công Thịnh Đường, lúc đó tất cả đều ngày lành.
Giang Triều Hoa tuy bề ngoài là cứu Hoàng đế nhưng thực tế nàng là cứu hàng ngàn hàng vạn lê dân trăm họ của Thịnh Đường.
Công lao như thể khiến bá tánh chân thành chúc phúc cho nàng.
“Loạt soạt.”
Không là do An Đức Lộ chút xuất thần lão quên mất thời gian mà chiếc kiệu dừng ở cửa thành quá lâu.
Thẩm Tùng Văn nhận nhưng lên tiếng nhắc nhở.
Chợt.
Không từ nổi lên một luồng gió thổi tung rèm kiệu, để lộ Giang Triều Hoa đang bên trong.
Giang Uyển Tâm quỳ trong đám đông, nàng ngẩng đầu chằm chằm chiếc kiệu, đôi mắt đỏ hoe và hằn đầy tia m.á.u.