Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 103.
Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:26:39
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang xem đến lúc say mê, chén rượu trong tay nàng đột nhiên bên cạnh nhẹ nhàng lấy mất. Lịch Thiên Triệt nhíu mày, giọng điệu mang theo sự quan tâm cho phép chối từ: “Sao uống rượu ? Thái y dặn dặn rằng cơ thể nàng cần điều dưỡng kỹ lưỡng, đồ lạnh cay nóng đều tiết chế, nàng thật là chẳng lời gì cả.”
Tô Tô bĩu đôi môi đỏ mọng, đưa tay định cướp chén rượu, nhưng bàn tay nhỏ bé lòng bàn tay ấm áp của bao trọn, thể cử động . Nàng định phản đối thì thấy thấp giọng bên tai: “Ngoan nào, tối nay trẫm bảo Ngự thiện phòng món cừu nướng nguyên con cho nàng, dùng đúng loại gia vị mà nàng thích nhất.”
Tô Tô ham ăn, đặc biệt là món thịt cừu nướng bên ngoài cháy sém bên trong mềm ngọt, hương thơm ngào ngạt . Lịch Thiên Triệt hiểu rõ sở thích của nàng nên nào cũng thể nắm thóp một cách chuẩn xác.
Quả nhiên, Tô Tô xong mắt liền sáng rực lên, chút bất mãn nhỏ nhoi lập tức tan thành mây khói, nàng còn tranh thủ đòi hỏi: “Vậy... thần còn một cái giò heo kho đường phèn nữa!”
Lịch Thiên Triệt dáng vẻ tham ăn của nàng cho bật , đưa tay véo nhẹ gò má mịn màng của nàng, đầy vẻ nuông chiều: “Được, chiều ý nàng hết. Chú mèo tham ăn của trẫm.”
Màn tương tác mật như ai xung quanh của hai lọt hết mắt kẻ tâm địa bên . Công chúa Thành Bích thấy ánh mắt Lịch Thiên Triệt luôn dính c.h.ặ.t lấy Tô Tô, ngó lơ màn biểu diễn xuất sắc đó của thì lòng ghen ghét trào dâng, thể nhịn thêm nữa.
Cô phắt dậy, tới ngai vàng, cao giọng : “Hoàng thượng! Cuộc thi trong trường thật đặc sắc, Thành Bích xem mà thấy ngứa ngáy chân tay, cũng xuống trường thử sức một phen, kính mong Hoàng thượng ân chuẩn!”
Lịch Thiên Triệt ánh mắt chẳng hề dừng cô , chỉ nhạt nhẽo đáp một tiếng: “Chuẩn.”
Thành Bích mừng rỡ, lập tức xuống chuẩn . Cô từ nhỏ lớn lên lưng ngựa, cung ngựa tinh thông, so với những tiểu thư quan phi tần quanh năm ở chốn khuê các chỉ chút ít cưỡi ngựa b.ắ.n cung thì ưu thế vô cùng rõ rệt. Chỉ thấy cô nhảy phót lên ngựa, động tác lanh lẹ, điều khiển ngựa vững vàng, tên b.ắ.n phát nào trúng phát đó, vượt qua đối thủ và giành vị trí đầu.
Cô hăm hở đài cao, mặt đầy vẻ kiêu hãnh và mong chờ với Lịch Thiên Triệt: “Hoàng thượng, Thành Bích thắng !”
Lịch Thiên Triệt vẫn thần sắc bình thản, tùy tiện : “Khá lắm. Ban thưởng.” Thế là nội thị bưng lên vàng bạc gấm vóc chuẩn sẵn.
Thái độ lấy lệ khiến Thành Bích vô cùng thất vọng, cô cam tâm sang Tô Tô, lời lẽ đầy khiêu khích: “Quý phi nương nương luôn cao quan sát trận đấu, chắc hẳn cũng là thâm tàng bất lộ. Không nương nương thể xuống trường so tài với Thành Bích một phen để chúng mở mang tầm mắt ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/103.html.]
Tô Tô đặt chén trong tay xuống, thần sắc thong dong: “Công chúa đùa , bản cung về khoản cưỡi ngựa b.ắ.n cung thực sự thạo, sợ hỏng hứng thú của công chúa.”
Thành Bích , trong mắt lướt qua một tia khinh miệt, : “Quý phi nương nương hà tất khiêm tốn như ? Chẳng lẽ quý nữ Trung Nguyên chỉ tinh thông nghệ thêu hoa bắt bướm thôi ? Những kỹ năng rèn luyện thể, bảo vệ giang sơn xã tắc cũng nên học hỏi nhiều hơn mới .” Sự mỉa mai trong lời của cô hề che giấu.
Tô Tô kịp mở lời thì Trưởng công chúa Thường Ninh vốn im lặng bấy lâu bỗng lạnh xen : “Công chúa Thành Bích chỗ , vị Quý phi nương nương của chúng từ nhỏ nâng niu chăm sóc như , vàng ngọc tôn quý, hiểu những thứ khổ cực ? Lúc còn nhỏ nàng chỉ chạy theo Hoàng thượng nhà chúng thôi, tâm tư đặt những việc .”
Bà cố tình chuyện “chạy theo Hoàng thượng” một cách mập mờ, ám chỉ Tô Tô từ nhỏ tâm địa thuần khiết.
Thành Bích xong, ánh mắt Tô Tô càng thêm phần coi thường, giống như một chiếc bình hoa vô dụng chỉ dựa dẫm đàn ông.
Tô Tô hề nổi giận, nàng chỉ ngước mắt Trưởng công chúa Thường Ninh, giọng điệu ôn hòa nhưng mang theo một sự sắc sảo khó nhận : “Bản cung trái thấy hiếu kỳ, Trưởng công chúa nhiều năm qua ở ngoài kinh thành thanh tâm lễ Phật, mà tin tức vẫn nhạy bén đến thế, ngay cả chuyện vặt vãnh thuở nhỏ của bản cung cũng rõ mười mươi. Chẳng lẽ chuyện cũ trong cung cũng thể theo gió bay tới chùa Phổ Ninh cách xa trăm dặm ?” Lời chỉ thẳng việc Trưởng công chúa cài cắm tai mắt trong cung để ngóng tin tức.
Sắc mặt Trưởng công chúa đổi, bà cố trấn tĩnh đáp trả: “Quý phi nương nương hà tất giả vờ ? Chuyện năm xưa ‘si mê’ Hoàng thượng xôn xao khắp nơi, danh tiếng đó sớm truyền ngoài cung , cần gì bản cung đặc biệt ngóng?” Bà cố tình bẻ cong sự thật, tình cảm chân thành của Tô Tô trở nên thật khó .
“Cô mẫu.” Giọng Lịch Thiên Triệt lạnh lùng hẳn , mang theo uy áp thể nghi ngờ: “Người ở trong chùa thanh tu thì nên lấy Phật pháp trọng. Những lời đồn đại dân gian rõ nguồn gốc đó vẫn nên ít thì hơn, tránh hỏng sự thanh tịnh.”
Trưởng công chúa nghẹn lời, mặt mũi chút còn chỗ để, nhưng vẫn cam lòng nên chuyển hướng : “Hoàng thượng bớt giận. Ta cũng là vì danh tiếng của hoàng thất mà nghĩ thôi. Công chúa Thành Bích văn võ song , thể chất khỏe mạnh, qua là thấy tướng sinh con trai. Hiện giờ hậu cung con cháu nhiều, chính là cần những nữ t.ử thế để khai chi tán diệp cho hoàng gia. Hoàng thượng tán thưởng công chúa, sớm nạp cung để đầy hậu đình?”
Công chúa Thành Bích thì trong lòng đại hỉ, mặt lập tức ửng hồng, đưa mắt tình tứ Lịch Thiên Triệt chờ đợi câu trả lời.
Thế nhưng Lịch Thiên Triệt đến cũng chẳng thèm Thành Bích lấy một cái, ánh mắt lướt qua Trưởng công chúa Thường Ninh, khóe môi nhếch lên một đường cong đầy ẩn ý: “Đã cô mẫu tán thưởng công chúa Thành Bích như , trẫm cũng nỡ đoạt lấy sở thích của cô mẫu. Thế , trẫm sẽ phong cho con trai của cô mẫu ‘An Lạc Bá’, chọn ngày lành tháng đón cưới công chúa Thành Bích Bá tước phu nhân. Như vẹn sự yêu thích của cô mẫu dành cho công chúa, vẹn tình hữu nghị giữa hai nước, chẳng là lưỡng kỳ mỹ ?”
Lời thốt , cả trường thi đều chấn động!
Sắc mặt công chúa Thành Bích lập tức cắt còn giọt m.á.u, cô mở to mắt thể tin nổi, hét lên the thé: “An Lạc Bá gì cơ? ! ...” Cô hết câu thì sự nhục nhã và thất vọng to lớn khiến cô thể thêm nữa, cô rống lên chạy biến ngoài.