Hắn khựng một lát, nhẹ nhàng vuốt lưng Tô Tô: “Chỉ là chuyện hôn nhân đại sự suy cho cùng vẫn xem ý nguyện của bản Chiêu Nguyệt. Nếu con bé thực lòng yêu thích mà chúng cứ một mực ngăn cản thì con bé cũng chẳng thấy hạnh phúc . Chiêu Nguyệt chẳng cũng thư ? Hay là cứ xem con bé thế nào ?”
“ đúng, xem Chiêu Nguyệt thế nào .” Tô Tô bừng tỉnh, vội vàng cầm lấy bức thư dày cộp của Chiêu Nguyệt.
Mở tờ giấy , những dòng chữ hoạt bát bay bổng cứ như mang theo cả tiếng của Chiêu Nguyệt hiện mắt:
“Phụ hoàng mẫu hậu, thấy chữ như thấy mặt.
Phụ hoàng mẫu hậu thể vẫn bình an chứ ạ? Con ở trong cung ngày nào là nhớ cha cả!
Nay việc trọng đại cần bẩm báo, mong phụ hoàng mẫu hậu vui vẻ một phen – trai T.ử Mặc dường như ý trung nhân đấy ạ! Hôm con mời chị họ Tô Họa cùng chị Vãn Anh – con gái của vị Đại Lý Tự Khanh họ Hạ hiện nay – cung tụ họp nhỏ, gặp lúc trai tới tìm con. Đợi tản hết trai mà đặc biệt trở , lén lút hỏi thăm gia thế chị Vãn Anh cơ đấy. Kể từ ngày đó, phàm là yến tiệc trong cung thì nhà họ Hạ nhất định trong danh sách khách mời. Tuyệt vời hơn nữa là hôm nọ con tình cờ thấy trai mà vi hành khỏi cung để tình cờ gặp chị Vãn Anh đang đường về phủ họ Hạ. Mẫu hậu nếu tận mắt thấy sẽ , hiện giờ hễ trai ở đó là chị Vãn Anh nhất định mặt mũi đỏ rực, ấp a ấp úng chẳng nên lời. Con thầm nghĩ trong lòng, chắc con sắp chị dâu đây!”
Xem tới đây Tô Tô và Lịch Thiên Triệt mỉm , thấy mừng vì đại sự cả đời của T.ử Mặc rốt cuộc chỗ đậu. Tô Tô xem tiếp bên :
“Còn một chuyện nữa... con mở lời thế nào. Con tình cờ gặp một , đó hành sự bá đạo ngang ngược, ban đầu con thấy ghét. Thế nhưng... mỗi con, ánh mắt nóng rực như lửa đốt khiến con vô cớ nảy sinh vài phần e sợ. Mà hiện giờ... hiện giờ con quan sát lời hành động của , thấu tâm chí của , dường như... cái bộ dạng kiêu ngạo bất tuân như vẻ bề ngoài. Tâm tư cứ lặp lặp như thực khiến con hoang mang yên. Mẫu hậu ơi, trong lòng con đang thấy hoang mang lắm, mong mẫu hậu sớm trở về, con nhiều tâm sự chỉ quỳ bên gối mẫu hậu mà kể lể tỉ mỉ thôi...”
Cuối thư cái bộ dạng nũng nịu hoang mang, thôi của cô thiếu nữ như hiện ngay mắt.
Tô Tô nhẹ nhàng đặt lá thư xuống, trong lòng thấy buồn thấy cảm khái, nàng với Lịch Thiên Triệt: “Xem chúng nên về thôi . Không chỉ Chiêu Nguyệt gặp chuyện nan giải mà đến cả cái cây sắt T.ử Mặc cũng nở hoa .”
Lịch Thiên Triệt gật đầu, ôm nàng lòng: “Vậy thì về thôi. Dù phong cảnh thiên hạ ngày tháng còn dài, trẫm tự khắc sẽ cùng nàng lượt thưởng ngoạn. Đợi xử lý xong chuyện của hai cái ‘rắc rối nhỏ’ ở nhà trẫm sẽ đưa nàng chơi khắp bốn bể.”
Tô Tô tựa lòng , an tâm gật đầu. Ngay lúc đó nàng mài mực trải giấy một bức thư nhà, rõ vài ngày tới sẽ khởi hành về kinh, bảo Thu Cúc sai lập tức dùng ngựa nhanh gửi ngay.
Kinh thành, hoàng cung.
T.ử Mặc và Chiêu Nguyệt gần như nhận hồi âm cùng một lúc. Biết tin phụ hoàng mẫu hậu sắp về nhà, cả hai đều vui mừng khôn xiết.
Trên gương mặt trầm của T.ử Mặc lộ rõ nụ , còn Chiêu Nguyệt thì hớn hở tới mức chạy xoay vòng vòng trong điện, bắt đầu hằng ngày mong ngóng phụ hoàng mẫu hậu hồi cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/136.html.]
Hoàn
Chương 85: Ngoại truyện: Kiếp (Phần 1)
Nơi cung đình giữa mùa đông lạnh giá, bóng đêm luôn đến sớm và buốt giá hơn thường lệ.
Lịch Thiên Triệt chín tuổi một gốc mai già, gió lạnh cuốn theo những bông tuyết nhỏ lướt qua bờ vai gầy manh của bé.
Hoa mai đang độ nở rộ, mùi hương u lạnh lan tỏa trong gian. Đây vốn là nơi thích nhất, khi mẫu hậu còn sống thường đưa tới đây thưởng mai.
Thế nhưng giờ đây, vật đổi dời.
Mẫu hậu lâm bệnh qua đời ba tháng. Phụ hoàng thì chìm đắm trong nỗi đau quá lớn và bận rộn với chính vụ, thời gian để mắt tới .
Trong cung là nơi thực dụng nhất, thấy vị tiểu hoàng t.ử mất sự che chở dường như cũng Bệ hạ lãng quên, đám cung nhân vốn thói nịnh hót kẻ quyền thế bắt đầu dần dần lơ là.
Bữa tối dâng lên tối nay chỉ là một đĩa rau xanh một giọt mỡ và một bát cơm nguội cứng ngắc.
Cậu đang tuổi lớn, chính là lúc cần bồi bổ kỹ lưỡng. Lúc giữa gió lạnh, chỉ thấy bụng đói cồn cào, thể lạnh giá, và trong lòng là một mảnh hoang tàn.
Nếu mẫu hậu còn đây, đám dám bắt nạt như ? Cậu siết c.h.ặ.t những ngón tay đông cứng, những nhành hồng mai hiên ngang trong tuyết, vành mắt cay xè nhưng bướng bỉnh để một giọt nước mắt nào rơi xuống.
lúc đang bụng đói cồn cào, lạnh và sự cô độc bủa vây, thì phía đột nhiên truyền tới một hồi bước chân dồn dập, nhỏ xíu, kèm theo tiếng gọi nôn nóng của bà v.ú: “Tiểu thư! Chạy chậm thôi! Cẩn thận kẻo ngã!”
Cậu còn kịp đầu thì một cục bột nhỏ mềm mại, mang theo mùi sữa thơm tho đ.â.m “sầm” một cái thật mạnh lưng .
Lực đạo lớn, nhưng đủ để khiến một kẻ đang tâm thần bất định đói đến lả như loạng choạng. Còn cái cục bột nhỏ thì ngã chổng m.ô.n.g ngay nền tuyết.
Lịch Thiên Triệt nhíu mày , rủ mắt xuống.
Đó là một cô bé xinh xắn như tạc bằng ngọc, chừng ba bốn tuổi, mặc chiếc áo khoác nhỏ bằng gấm màu đỏ thắm dày dặn, bọc kín mít trông như một b.úp bê phúc lộc tròn trịa.