An Đức Khang dẫn ba bước khỏi cửa cung, chỉ chiếc xe ngựa mui xanh đang đậu bên lề đường mà : “Tiểu chủ, xe ngựa chuẩn xong ạ. Phu xe sẽ đưa thẳng tới chùa Phổ Ninh, thứ ở trong chùa đều sắp xếp thỏa cả .”
Tô Tô theo hướng ông chỉ - đó là một chiếc xe ngựa dân gian vô cùng bình thường, mui vải xanh cũ, con ngựa kéo xe bộ lông xám xịt, phu xe là một đàn ông trung niên đang cúi đầu rõ mặt mũi.
Mọi thứ đều phù hợp với yêu cầu rời cung thấp điệu của nàng.
“Nhọc lòng công công .” Nàng nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, giữ vững sự bình tĩnh cuối cùng, lấy từ trong tay áo một cái túi thơm đưa qua: “Một chút lòng thành, mời công công uống .”
An Đức Khang đón lấy, thấy nặng trịch tay, nụ mặt thực lòng thêm vài phần: “Tiểu chủ khách khí quá. Chúc tiểu chủ chuyến ... bình an thuận lợi.”
Bốn chữ cuối cùng ông nhẹ, mang theo một ẩn ý sâu xa nào đó.
Tô Tô thêm gì nữa, vịn tay Xuân Lan bước lên xe ngựa. Rèm xe hạ xuống, ngăn cách hai thế giới bên trong và bên ngoài cung tường.
“Gia!” Phu xe khẽ quát một tiếng, roi ngựa vung lên giữa trung phát tiếng kêu thanh thúy. Bánh xe lăn con đường lát đá xanh, phát những tiếng lọc cọc nhịp nhàng, từ từ tăng tốc.
Mãi tới lúc , cái lưng vốn luôn giữ thẳng tắp của Tô Tô mới đột ngột buông lỏng xuống, cả nàng mềm nhũn tựa thành xe.
Nàng đưa tay vén một góc rèm xe lên - cánh cổng thành cao lớn đỏ thẫm của Thần Vũ Môn đang thu nhỏ dần trong tầm mắt, bóng dáng những thị vệ cửa hóa thành những đốm đen mờ nhạt, cuối cùng biến mất trong ánh hoàng hôn.
“Chúng ... thực sự ngoài ?” Giọng Thu Cúc mang theo sự run rẩy thể tin nổi.
Xuân Lan nắm c.h.ặ.t lấy tay Tô Tô, vành mắt đỏ rực: “Ra , tiểu chủ, chúng thực sự ngoài !”
Tô Tô cảnh đường phố lướt nhanh ngoài cửa sổ, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập mãnh liệt, từng nhịp từng nhịp như đ.á.n.h trống.
Ven đường bắt đầu các cửa hàng thắp đèn l.ồ.ng, tiếng rao hàng của tiểu thương lờ mờ truyền tới, đám trẻ con đùa đuổi bắt chạy qua... Những cảnh tượng đời thường của phố thị đối với nàng giống như ở một đời khác .
Sống hai đời, nàng cuối cùng cũng thoát khỏi cái l.ồ.ng giam bằng vàng .
“Tới chùa Phổ Ninh... mất bao lâu?” Nàng nhẹ giọng hỏi phu xe.
Phu xe ngoảnh đầu , giọng trầm đục: “Khoảng chừng một canh giờ ạ. Cô nương cho vững, đoạn đường xóc chút.”
Xe ngựa quả nhiên tăng tốc, qua từng con phố, dần dần rời xa khu vực phồn hoa nội thành. Trời tối hẳn, ánh đèn ven đường thưa thớt, thỉnh thoảng thấy bóng đen của những khu rừng ngoại ô.
Lòng Tô Tô dần bình lặng , đó là một cảm giác trống rỗng chân thực. Cứ thế là kết thúc ? Những ân oán kiếp , những mưu tính kiếp , sự thử thách của Thái hậu, tâm tư khó lường của Lịch Thiên Triệt... tất cả đều theo việc bước khỏi cửa cung mà bỏ phía ?
Đi tới một ngã rẽ ngoại ô, xung quanh là rừng cây thưa thớt, ánh trăng mờ ảo chiếu rọi con đường đất gồ ghề.
Bánh xe nghiến qua những viên đá vụn, xe dập dềnh, Tô Tô nắm c.h.ặ.t t.a.y Xuân Lan, sợi dây trong lòng tuy nới lỏng vì rời cung nhưng vẫn rơi xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/148.html.]
Đêm tối phía ngoài cung dường như còn thâm sâu khó lường hơn bên trong cung.
“Tiểu chủ, ?” Xuân Lan nhạy cảm nhận sự thẫn thờ của nàng.
Tô Tô lắc đầu, đang định gì đó thì...
Xe ngựa đột ngột khựng , dừng một cách lời báo nào.
Lực quán tính khiến ba đổ nhào về phía , Thu Cúc suýt nữa thì đập đầu thành xe. Phía ngoài xe truyền tới tiếng ngựa hí bất an, cùng tiếng quát ngừng của phu xe.
“Có chuyện gì ?” Tô Tô lòng thắt , nhỏ giọng hỏi, bàn tay theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy chiếc trâm phòng giấu trong tay áo.
Chẳng lẽ là biến cố? Là Trang Phi? Hay là trong cung... Trong tích tắc nàng nghĩ tới vô khả năng.
Xuân Lan và Thu Cúc cũng ngay lập tức căng cứng cơ thể, cảnh giác chằm chằm tấm rèm xe đang rủ xuống.
Giọng của phu xe truyền tới từ phía , hạ thấp, mang theo một sự căng thẳng khó giác: “Cô nương, phía ... giữa đường mấy đang chặn đường ạ.”
Mấy ? Tô Tô nhíu mày, nhẹ nhàng vén một góc rèm xe lên.
Chương 92: Ngoại truyện: Phía ngoài cung tường (Phần 2)
Ánh trăng thanh lãnh, trải dài ngã rẽ. Chỉ thấy giữa đường quả nhiên hai bóng đang , một một , đều là nam giới.
Người phía mặc bộ thường phục màu sẫm, hình cao lớn thẳng tắp, chắp tay đó, tuy rõ mặt mũi nhưng tự tỏa một luồng khí độ trầm .
Chàng thanh niên lệch về phía thì trông vẻ rắn rỏi hơn, tay đang đặt đốc kiếm bên hông, ánh mắt sắc như điện xẹt, cảnh giác quét qua những bóng đen của rừng cây xung quanh.
Ở phía họ xa bóng cây, dường như còn mấy bộ dạng giống gia nhân đang tĩnh lặng chờ, tay dắt ngựa, một tiếng động.
Cái thế trận giống đám thảo khấu cướp đường thông thường, mà giống như... chuyên môn đây chờ đợi .
Tô Tô nhíu mày, đang suy tính xem đây là phúc họa, liệu nên lấy độ điệp của Thái hậu để phô trương thanh thế, bảo phu xe cứ thế lao thẳng qua thì...
Người đàn ông đang chắp tay đó đột nhiên bước lên hai bước, vùng gian ánh trăng chiếu rọi rõ ràng.
Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt chuẩn xác đặt về hướng cửa sổ xe ngựa.
Ánh trăng soi rõ khuôn mặt ông .