Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 15.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:07:43
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái hậu nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mu bàn tay nàng, cuối cùng thở dài: “Được, ai gia chấp thuận. Con cứ về tĩnh lặng chờ tin tức.”

“Tạ Thái hậu ân chuẩn.” Tô Tô lạy sâu một cái xoay rời .

Đoan ma ma nhẹ nhàng đặt kinh văn lên bàn, tiến gần thì thầm: “Quyết định của Tô tiểu chủ, e là tuyệt vọng với Hoàng thượng .”

Đáy mắt Thái hậu thoáng qua một tia phức tạp: “Nó là đối với Hoàng thượng… thất vọng đến tột cùng …”

Im lặng một lát, Thái hậu chậm rãi : “Hãy thêm tên của Tô Tô danh sách cung nhân phóng thích.” Bà xem xem, vị Hoàng đế sẽ phản ứng .

“Vâng.” Đoan ma ma khom nhận lệnh, “Nô tì sắp xếp ngay.”

Sau khi trở về Trường Tín Cung, hằng ngày Tô Tô vẫn cúi đầu thêu khăn tay để tích góp tiền lộ phí xuất cung. Thoắt cái gần một tháng trôi qua, Thái hậu đưa tên nàng danh sách xuất cung. Nàng dặn Xuân Lan bắt đầu thu dọn hành lý. Kể từ khi giáng Đáp ứng, phần lớn ban thưởng ngày xưa thu hồi về kho của Nội vụ phủ, giờ đây chẳng vật gì quý giá để mang theo, hành trang nhanh ch.óng sắp xếp gọn gàng.

Trong thời gian đó, nàng xin Thái hậu cho phép mang theo Xuân Lan và Thu Cúc cùng xuất cung và cũng bà chấp thuận. Nay việc sẵn sàng, chỉ đợi đến ngày rời .

Tô Tô hành lý xếp xong, nhớ mấy ngày nay trong cung lời đồn rằng Lịch Thiên Triệt một tháng đặt chân hậu cung, duy chỉ Uyển Tần là từng mấy đến Ngự thư phòng. Có một Uyển Tần còn ngất xỉu ngay trong đó, Hoàng thượng vội vàng triệu tập bộ thái y đến Thư Ninh Cung chẩn trị, thánh sủng nồng hậu đến nhường nào thể thấy rõ.

Tô Tô thầm nghĩ: “Chẳng lẽ Uyển Tần mang?”

Lại một việc khiến nàng sinh nghi, Đại tướng quân Bùi Huyền theo quân khải trở về, chẳng lẽ xảy biến cố gì? Bùi Huyền từ nhỏ là bạn học của Lịch Thiên Triệt, quan hệ giữa hai sâu đậm. Nay Bùi Huyền về, Lịch Thiên Triệt cũng năng gì với bên ngoài, sống c.h.ế.t chẳng ai . Kiếp lúc nàng còn đang chìm đắm trong đau khổ tình cảm nên gì về chuyện triều đình.

Thế nhưng, nàng nghĩ cũng thấy thanh thản. Liên quan gì đến nàng nữa , chẳng bao lâu nữa nàng sẽ rời cung, những bí mật cung đình, những sóng gió triều chính cuối cùng sẽ chẳng còn chút can dự nào tới nàng nữa.

Ngày hôm , Đoan ma ma đích đến Trường Tín Cung, khom bẩm: “Tô tiểu chủ, ngày mai chính là ngày xuất cung. Thái hậu đặc biệt sai nô tì truyền lời, mời chuẩn hành trang cho , ngày mai tự khắc sẽ đến dẫn xuất cung.”

Tô Tô trong lòng vui mừng vô hạn nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ trầm , ôn tồn đáp: “Làm phiền Đoan ma ma thưa với Thái hậu, Tô Tô vô cùng cảm kích ơn thành của cô mẫu. Sau thể ở bên cạnh hầu hạ để báo đáp ơn dưỡng d.ụ.c nhiều năm, xuất cung Tô Tô nhất định hằng ngày cầu nguyện cho cô mẫu, mong phượng thể luôn an khang.”

Đoan ma ma trịnh trọng hành lễ: “Nô tì nhất định sẽ chuyển lời. Chúc tiểu chủ khi xuất cung vạn sự bình an, thuận lợi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/15.html.]

Tô Tô mỉm dịu dàng: “Đạ tạ lời chúc của ma ma.”

Sau khi Đoan ma ma về Từ Ninh Cung phục mệnh, Thái hậu chậm rãi vê chuỗi tràng hạt: “Hoàng thượng bên động tĩnh gì ? Cứ thế sảng khoái phê chuẩn danh sách phóng thích ? Đến hỏi cũng thèm hỏi một câu?”

Đoan ma ma hạ thấp giọng: “Nô tì cũng thấy lạ. Theo lý thì Hoàng thượng ít nhất cũng hỏi qua một lời, chẳng lẽ… thực sự còn chút lưu luyến nào với Tô tiểu chủ? Hay là dạo chính vụ bận rộn nên để ý?”

Thái hậu im lặng giây lát, đáy mắt lướt qua một tia sâu xa: “Ngày mai phái đưa Tô Tô đến điện phụ ở Thần Vũ Môn chờ đợi. Lần cuối cùng ai gia thử một phong. Ai gia xem thử, Hoàng thượng là thực sự vô tâm, là đang cố tình giả vờ .”

Bà rốt cuộc vẫn thể tin rằng Hoàng đế buông tay một cách dễ dàng như thế.

“Nô tì sắp xếp ngay ạ.” Đoan ma ma đáp.

Sáng sớm hôm , Tô Tô cùng Xuân Lan, Thu Cúc chuẩn xong xuôi, chỉ đợi cung nhân đến đón. Mãi đến buổi chiều, An công công bên cạnh Thái hậu mới chậm rãi tới, khom : “Tô tiểu chủ, nô tài phụng mệnh Thái hậu đặc biệt đến đưa tiểu chủ xuất cung.”

Tô Tô ôn tồn đáp: “Làm phiền An công công dẫn đường.”

Xuân Lan và Thu Cúc , trong mắt giấu nổi vẻ vui sướng. Ba theo An công công đến điện phụ ở một bên Thần Vũ Môn. An Đức Khang : “Mời tiểu chủ dừng chân tại đây một lát. Giờ xuất cung vẫn tới, để nô tài lo liệu một chút đón tiểu chủ.”

Tô Tô hiệu cho Xuân Lan đưa một túi bạc vụn, khẽ : “Làm phiền công công lo liệu.”

An Đức Khang mỉm nhận lấy, cung kính : “Tiểu chủ khách khí , đây là phận sự của nô tài. Mời tiểu chủ nghỉ ngơi an tâm, nô tài ngay.” Nói đoạn, lão lui khỏi điện phụ và khép cửa .

Cùng lúc đó, Thái hậu chậm rãi bước tới cửa Ngự thư phòng. Thẩm Cao Nghĩa thấy từ xa, vội vàng trong bẩm báo. Thái hậu tới cửa, Thẩm Cao Nghĩa nghênh đón, cung kính hành lễ: “Thái hậu vạn phúc.”

Thái hậu bước thư phòng, thấy Lịch Thiên Triệt đang dậy từ bàn việc để nghênh đón, bà ôn tồn : “Hoàng thượng cứ , ai gia chỉ qua đây vài lời thôi.”

Sau khi hành lễ, Lịch Thiên Triệt cùng Thái hậu xuống, hỏi: “Thái hậu đích tới đây, chuyện gì ?”

Thái hậu giọng điệu bình thản: “Lẽ chuyện đến lượt ai gia hỏi han, nhưng Tô Tô dù cũng từng hầu hạ Hoàng thượng một thời gian, cũng nên qua một tiếng. Con bé tự thỉnh cầu xuất cung đến chùa Phổ Ninh cầu phúc, là tự thấy còn xứng đáng hầu hạ mặt quân thượng. Hoàng thượng chuẩn cho nàng xuất cung, liệu nên ban chút bổng lộc vốn riêng, coi như vẹn tròn nghĩa tình quân thần bấy lâu?”

Loading...