Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 155.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:37:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi chừng nửa canh giờ đồng hồ, ngay tại nơi dấu chân gần như cắt đứt, xe ngựa cuối cùng cũng dừng một cánh cửa nách mấy nổi bật.

Căn trạch viện lưng tựa vách núi dựng , khe suối sâu, hai bên là rừng cây cổ thụ rậm rạp đến mức khó lòng xuyên qua, duy chỉ con đường nhỏ ẩn khuất dẫn tới.

Tường cổng cao lớn nhưng xây bằng những phiến đá núi thô ráp lấy ngay tại chỗ nên hòa một với màu sắc núi rừng, tường leo đầy những dây leo dẫu qua mùa đông vẫn còn xanh ngắt, nếu đặc biệt tìm kiếm thì dễ bỏ qua. Quả thực là một chốn cư ngụ u tịch kiểu “dựng lều giữa cõi nhân gian mà vướng tiếng xe ngựa rộn ràng”.

“Tiểu thư, tới nơi ạ.” Vị hộ vệ đ.á.n.h xe hạ thấp giọng , giọng điệu cũng mang theo một sự nhẹ nhõm khi tới đích.

Xuân Lan và Thu Cúc xuống xe , hít sâu một khí núi rừng thanh lạnh ẩm ướt, mới cẩn thận dìu Tô Tô xuống xe.

Nhiều ngày bôn ba khiến cả ba chủ tớ đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, váy áo cũng bám đầy bụi đất, nhưng lúc cánh cửa gỗ trông vẻ thô mộc mà toát lên vẻ an chắc chắn mắt, trong mắt ai nấy đều vô thức lộ luồng sáng của sự trút bỏ gánh nặng, gần như là thành kính.

Cuối cùng... cũng tới một nơi thể tạm thời nghỉ ngơi, buông bỏ sự phòng .

Gần như ngay lúc tiếng cửa xe vang lên, cánh cửa nách bằng gỗ dày nặng kẹt một tiếng mở từ bên trong.

Một vị lão giả chừng năm mươi tuổi, tóc chải chuốt một sợi rối, mặc bộ đồ bông màu xanh thẫm bước nhanh đón. Gương mặt ông thanh tú, ánh mắt sáng suốt minh mẫn, hành động vô cùng vững chãi lanh lẹ.

Nhìn thấy Tô Tô, trong mắt ông lướt qua vẻ xúc động, ngay đó hóa thành sự cung kính chu , tiến lên lạy sâu một cái: “Chắc hẳn là Tiểu tiểu thư tới nơi ạ? Lão nô họ Trần, là quản gia của căn sơn cư . Phu nhân từ tháng gửi thư khẩn tới, dặn lão nô nhất định chuẩn sớm cho chu để đón tiếp Tiểu tiểu thư. Lão nô hằng ngày mong ngóng, rốt cuộc cũng mong tới ạ!”

Tô Tô thấy hai chữ “tháng ”, lòng khẽ xao động. Hóa lo liệu từ sớm như thế ...

Nàng vị Trần quản gia rõ ràng là vô cùng đáng tin cậy mắt , khẽ gật đầu, giọng vì quãng đường dài bôn ba và sự xao động tâm trí mà phần khàn: “Nhọc lòng Trần quản gia quá, phiền ông nhiều. Vừa quản gia ... từ tháng bắt đầu chuẩn ạ?”

là như ạ.” Trần quản gia nghiêng dẫn đường, hiệu cho hộ vệ dắt xe ngựa từ một lối khác kín đáo hơn để trong sân, còn thì đích dẫn chủ tớ Tô Tô cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/155.html.]

Ông thấp giọng kể chi tiết, giọng điệu chứa đựng tình cảm sâu đậm dành cho chủ cũ: “Tiểu tiểu thư chỗ . Căn sơn cư vốn dĩ là sản nghiệp do chủ nhà năm xưa, cũng chính là bà ngoại của Người, âm thầm gây dựng nên. Bà ngoại của Người lúc sinh thời yêu thương Người nhất. Năm xưa Người lấy phận con gái thương gia mà nhất quyết gả xa tới nhà họ Tô ở kinh thành, bà ngoại Người mừng lo. Mừng vì Người tìm lương duyên, lo vì môn khác biệt, sợ Người ở trong căn nhà hào môn kinh thành chịu uất ức, đến cả một nơi để lui về cũng .”

Đi qua một bức bình phong đơn giản, bên trong đúng là một thế giới khác.

Trần quản gia tiếp: “Thế là bà ngoại của Tiểu tiểu thư âm thầm trích tiền riêng của , tìm kiếm nhiều năm mới thấy cái thung lũng sơn thủy hữu tình vô cùng kín đáo để xây dựng căn nhà . Địa khế, phòng khế đều trong tay bà ngoại Người, ngay cả trong nhà họ Đường cũng ai cả.”

“Lúc đó lão nô cạnh, bà ngoại của Tiểu tiểu thư với Người rằng: ‘Nănnan (cách gọi mật), nơi chính là cái gốc của con. Bất kể lúc nào nếu thấy mệt mỏi, thấy chán nản, hoặc là... cần lánh tìm sự thanh tịnh, thì hãy trở về. Ngoại luôn để cửa chờ con, luôn để đèn chờ con’.”

Tô Tô tĩnh lặng lắng , vành mắt nóng lên.

Nàng bao giờ gặp vị bà ngoại ở tận Giang Nam xa xôi – đồn là cực kỳ tinh minh từ ái , nhưng thông qua những lời , hình ảnh một già xa trông rộng, dốc lòng yêu thương hậu bối hiện vô cùng sống động.

Mẹ bao giờ nhắc tới món hồi môn nặng ký , nghĩ là vì coi nơi đây như quân bài cuối cùng và niềm mong nhớ, nếu gặp biến cố thì e là sẽ cất giữ mãi mãi.

Sự bảo vệ xuyên suốt hai thế hệ, tĩnh lặng một tiếng động khiến trái tim vốn dĩ lạnh lẽo bấy lâu của nàng thấm đẫm một luồng nước ấm nồng nàn.

“Tiểu thư gả tới kinh thành xong cùng với cô gia tình cảm mặn nồng, bao năm qua thư từ gửi về đều là báo tin vui, lão nô cũng thấy mừng . Cứ ngỡ căn sơn cư sẽ để trống mãi, chỉ coi như một niềm mong nhớ thôi.”

Trần quản gia đoạn dẫn họ qua cửa thứ hai, giọng điệu mang theo sự cảm khái: “Không ngờ tháng đột nhiên nhận mật thư của tiểu thư, dặn dò lão nô thu dọn chuẩn , Tiểu tiểu thư chẳng bao lâu nữa sẽ tới nơi và ở lâu dài. Lão nô liền ngay... chắc hẳn kinh thành sóng gió gì . Tiểu tiểu thư cứ yên tâm, nơi tuyệt đối kín đáo an , chi dùng hằng ngày đều đầy đủ cả, đám hầu hạ cũng đều là đáng tin cậy ở đây mấy đời và ký khế ước bán c.h.ế.t cả . Người cứ việc yên tâm ở đây, bên ngoài dẫu trời nghiêng đất lệch thì cũng chẳng phiền sự thanh tịnh của mảnh sơn thủy ạ.”

Trong lúc chuyện họ bước khu nhà chính. Tô Tô ngước mắt lên, trong lòng khỏi âm thầm tán thưởng con mắt và bản lĩnh của bà ngoại.

Đây dẫu là một căn sơn trạch để ẩn cư, nhưng tuyệt đối là túp lều tranh đơn sơ, mà là một căn đại viện bốn tầng sân quy chế nghiêm ngặt, xây dựng tinh xảo, hòa quyện hảo với địa thế núi rừng.

Sân thứ nhất là gian sảnh để kiệu và tiếp đón những vị khách ghé thăm thông thường, tuy lớn nhưng xà cột dùng chất liệu chắc chắn, bài trí thanh nhã, tường treo những bức tranh sơn thủy ý cảnh xa xăm, đa phần là phong cảnh của vùng , bàn bày chiếc bình sứ cắm vài nhành lạp mai đúng mùa, hương lạnh thoang thoảng bay.

Loading...