Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 158.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:37:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gương mặt biến dạng , sưng phù thối rữa, quả thực thể nhận . Quần áo tuy thô ráp nhưng màu sắc kiểu dáng vài phần tương đồng, chiếc trâm bạc cũng tĩnh lặng bên cạnh.

Mọi thứ dường như đều đang chỉ về cái kết cục mà sợ hãi nhất.

Tuy nhiên, ngay lúc nỗi tuyệt vọng nghẹt thở sắp sửa nhấn chìm , thì ánh mắt giống như chim ưng sắc lẹm quét qua cổ tay, vùng cổ cùng những phần da thịt hủy hoại t.h.i t.h.ể.

Không ... cái nốt ruồi đỏ nhạt như hạt kê mà từng hôn thật kỹ bên cạnh vùng hổ khẩu tay của nàng những lúc mặn nồng!

Đó là vết sẹo nhỏ do nàng thuở nhỏ cẩn thận dầu nóng b.ắ.n để , bình thường gần như thấy, chỉ khi ở thật gần hoặc một loại ánh sáng đặc thù nào đó mới thể nhận . Hắn từng đó là dấu ấn chu sa của nàng.

Hắn mạnh bạo nắm lấy bàn tay của t.h.i t.h.ể, ngón tay thanh mảnh, nhưng hình dáng móng tay, những đường vân li ti nơi khớp ngón tay... đúng! Toàn bộ đều đúng! Đôi bàn tay sự phân bổ những vết chai mỏng đặc thù do nàng quanh năm luyện thêu thùa để , cũng cái vết kim châm cũ gần như thể nhận ở phía trong ngón tay áp út !

Quan trọng hơn nữa là t.h.i t.h.ể mang cho cảm giác cứng nhắc, xa lạ, lấy nửa phân thở sống động thuộc về Tô Tô.

Dẫu cho mặt mũi hủy hoại hết, thì những dấu ấn nhỏ nhặt và cảm giác để cơ thể một con là thứ khó để giả .

Lịch Thiên Triệt chậm rãi thẳng dậy, sự hoảng loạn và cơn đau dữ dội suýt chút nữa đ.á.n.h gục nay nhanh ch.óng tan biến như thủy triều, đó là một sự tỉnh táo lạnh lùng gần như phẫn nộ, cùng với đó là một nỗi sợ hãi thầm kín sâu sắc hơn.

Nàng c.h.ế.t! Đây nàng! Khá khen cho một chiêu Kim thiền thoát xác! Khá khen cho một màn Lý đại đào cương!

Hắn buông tay , để mặc tấm vải rách rơi xuống che gương mặt đáng sợ .

Hắn , mặt trầm như nước, thốt những lời lạnh lùng với đám quan viên đang quỳ đầy đất: “Hãy tẩm liệm cẩn thận, xử lý theo pháp luật.” Sau đó thèm cái hiện trường thêm lấy một cái mà sải bước rời .

Trở về Ngự thư phòng, cơn giận kìm nén cùng một cảm giác trêu đùa nhục nhã thiêu đốt ngũ tạng lục phủ của .

Hắn đuổi hết tất cả , một cửa sổ. Hồi lâu đột ngột đ.ấ.m mạnh một cú khung cửa sổ bằng gỗ t.ử đàn cứng ngắc, mảnh gỗ đ.â.m mu bàn tay rỉ m.á.u nhưng .

“Thẩm Cao Nghĩa.”

“Nô tài mặt ạ.”

“Truyền khẩu dụ của trẫm,” giọng Lịch Thiên Triệt bình tĩnh tới mức đáng sợ nhưng bên trong ẩn chứa một cơn bão kinh : “chuyện ở hẻm Lạc Nhạn hôm nay, bên ngoài tuyên bố Tô Đáp ứng may t.ử nạn, lát nữa sẽ tổ chức tang lễ theo quy chế của vị phần Tần. bên trong,”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/158.html.]

Hắn xoay , ánh mắt lạnh thấu xương: “hãy tiếp tục tìm kiếm cho trẫm! Phái thêm , mở rộng phạm vi, sống thấy , c.h.ế.t... trẫm thấy cái xác thực sự! Nếu tìm , những kẻ liên quan hãy mang đầu tới gặp trẫm!”

“Vâng... ạ!” Thẩm Cao Nghĩa mồ hôi chảy ròng ròng, lăn truyền lệnh.

“Dạ Ảnh.” Lịch Thiên Triệt .

Bóng đen hiện : “Bệ hạ.”

“Đến cả x.á.c c.h.ế.t cũng chuẩn sẵn, thời gian tính toán chuẩn xác như , còn hiểu rõ giờ giấc và lộ trình rời cung đại khái của phi tần trong cung, thế nhưng cái vết sẹo cũ nhỏ xíu tay Tô Tô vốn chỉ cung nữ cận mới rõ...”

Lịch Thiên Triệt thong thả bước , mạch suy nghĩ khi trải qua những biến động cảm xúc cực độ trái trở nên cực kỳ rõ ràng: “Chuyện do trong cung . Kẻ đủ năng lực, động cơ, và sẽ tiếc bất cứ giá nào để bảo vệ nàng chu như thế ... chỉ thể là nhà họ Tô.”

Hắn nhắm mắt mở , ánh mắt chứa đầy cảm xúc phức tạp: “Ngươi đích tới Tô phủ một chuyến. Hỏi Tô Mộc Phong, Tô Kỷ Chi về tung tích của Tô Tô. Hãy nhớ kỹ,” đặc biệt nhấn mạnh, giọng phần gian nan: “ dùng hình, tổn hại họ dù chỉ một phân. Họ... là cha và của Tô Tô.”

Nếu hại họ, với cái tính khí bướng bỉnh của nàng, nếu nàng thì e là đời nàng sẽ bao giờ tha thứ cho nữa.

Dạ Ảnh nhận lệnh rời .

Tuy nhiên chuyến tới Tô phủ mang câu trả lời mà Lịch Thiên Triệt mong .

Dạ Ảnh về báo cáo rằng khi tới Tô phủ thì Tô Mộc Phong sớm tin dữ về việc con gái rơi xuống vực t.ử nạn, ông ngay tại chỗ nước mắt lã chã, đau đớn tột cùng, liên tục hỏi kỹ các chi tiết, dáng vẻ như phát điên.

Tô Kỷ Chi thì vành mắt đỏ rực, nắm đ.ấ.m bóp kêu răng rắc, dõng dạc đòi đích tới hẻm Lạc Nhạn xem xét, nhưng đám hạ nhân trong phủ liều c.h.ế.t ngăn .

Còn Tô phu nhân Đường thị tin là thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết ngất xỉu ngay tại chỗ, trong phủ một phen hỗn loạn mời thầy t.h.u.ố.c tới cứu chữa.

Toàn bộ Tô phủ chìm trong một nỗi bi thương to lớn và chân thực, hề chút dấu vết giả tạo nào.

Tô Mộc Phong nắm lấy tay Dạ Ảnh, nước mắt nước mũi giàn dụa: “Dạ Ảnh đại nhân, Hoàng thượng... Hoàng thượng nhất định chủ cho đứa con gái mệnh khổ của ! Con bé đang yên đang lành rơi xuống vực chứ? Có kẻ hãm hại con bé ? Có là nhà họ Trang ? Hoàng thượng...”

Tình cảnh đó đến cả một vị ảnh vệ lạnh lùng như Dạ Ảnh cũng mảy may động lòng.

Lịch Thiên Triệt xong bản báo cáo tỉ mỉ của Dạ Ảnh liền im lặng lâu. Biểu hiện của nhà họ Tô một chút sơ hở. Hoặc là họ thực sự chuyện, cái xác lẽ thực sự là một tai nạn?

Không, ngay lập tức phủ định ý nghĩ đó, cái xác tuyệt đối Tô Tô. Hoặc là tâm cơ và khả năng diễn xuất của Tô Mộc Phong thâm sâu tới mức ngay cả nỗi đau mất con cũng thể mô phỏng giống như thật .

Loading...