Cái hương cầu nhỏ bé lúc trong tay Trang Thù Nhiễm nặng hơn ngàn cân. Cảm giác lạnh lẽo và mùi hương kỳ quái khiến cô sởn gai ốc. Khao khát báo thù, nỗi sợ hãi đối với Trang Phi và lương tri còn sót đang giao tranh kịch liệt trong lòng cô.
Nhìn ánh mắt cho phép nghi ngờ, thậm chí mang đầy vẻ đe dọa của Trang Phi, nghĩ đến đứa con c.h.ế.t t.h.ả.m, cuối cùng sợi dây mang tên lý trí trong cô đứt đoạn.
Cô thẫn thờ siết c.h.ặ.t cái hương cầu vàng, giống như siết c.h.ặ.t một miếng sắt nung đỏ, linh hồn dường như lìa khỏi xác.
“Em… em …” Cô đáp bằng giọng trống rỗng.
“Thế mới là của nhà họ Trang chứ!” Trên mặt Trang Phi rốt cuộc cũng lộ một nụ hài lòng, nhưng nụ chạm tới đáy mắt: “Về , giữ lấy nó cho kỹ. Tiệc thưởng mai tới đây trông cậy cả em đấy.”
Trang Thù Nhiễm giống như một con rối giật dây, hành lễ với Trang Phi một cách vô hồn, giấu c.h.ặ.t cái hương cầu trong lòng bàn tay bước chân loạng choạng, thẫn thờ khỏi Trường Tú Cung.
Nhìn bóng dáng thất thần của cô em biến mất cửa cung, nụ mặt Trang Phi lập tức thu , đó là sự tính toán lạnh lùng và tàn nhẫn.
“Nghênh Xuân.” Ả khẽ gọi.
“Nô tì mặt.” Nghênh Xuân lập tức tiến lên.
Trang Phi tới bên cửa sổ, ánh xuân rạng rỡ ngoài nhưng ánh mắt u tối như đầm sâu.
“Ngươi thấy hết đấy. Đứa em gái của bổn cung tính tình quá đỗi nhu nhược, chắc nên chuyện.”
“Ý nương nương là…?”
“Trong tiệc thưởng mai, hãy sắp xếp thêm vài lanh lẹ của chúng , cũng chuẩn loại ‘hương’ tương tự.” Giọng Trang Phi bình thản nhưng mang theo sát ý lạnh lẽo: “Nếu nó do dự, hoặc dám tiếp cận, các ngươi gì đấy. Phải tìm cách tiếp cận Uyển Tần, đảm bảo nàng ‘ngửi’ đủ loại hương .”
“Nô tì hiểu.” Nghênh Xuân hiểu ý, nhỏ giọng: “Chỉ là… nếu do của chúng tay, lỡ như…”
Trang Phi hừ lạnh một tiếng, khóe môi nhếch lên một đường cong tàn nhẫn: “Lỡ như sự việc bại lộ, manh mối tự nhiên sẽ chỉ về phía vị ‘vì thương con mà đau đớn tột cùng’, đến mức ‘liều lĩnh mang theo dị hương để báo thù rửa hận’ của bổn cung thôi. Ninh Vương phi , loại hương chính là món quà ‘tâm ý’ duy nhất vô nhị đấy.”
Nghênh Xuân rùng một cái, cúi đầu đáp: “Nương nương minh.”
Trang Phi thêm gì nữa, chỉ lặng yên ngoài cửa sổ. Ánh nắng ngoài dù đến mấy cũng thể rọi đôi mắt quyền lực và thù hận lấp đầy của ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/36.html.]
Tiệc thưởng mai chắc chắn sẽ là một bữa tiệc đẫm m.á.u.
Chương 22: Tại Hoàng thượng vẫn xử nặng Tô Tần
Trang Thù Nhiễm trở về phủ Ninh Vương bằng cách nào.
Ánh mắt lạnh thấu xương của trưởng tỷ Trang Phi, quả cầu vàng tỏa thứ dị hương nhạt nhẽo mà quỷ dị nhét tay, cùng những lời lẽ tính toán độc địa , tất cả đều bủa vây lấy cô như một cơn ác mộng.
Cô thẫn thờ bước qua những dãy hành lang quen thuộc, ngó lơ cả những lời thỉnh an của hạ nhân, cho đến khi một giọng ôn hòa đầy lo lắng vang lên bên tai.
“Nhiễm Nhiễm?”
Cô giật tỉnh sáo, mới nhận hiên của viện chính. Ninh Vương Lịch Thiên Phàm mặt cô từ lúc nào, đang khẽ nhíu mày cô, đôi mắt vốn luôn chứa đựng ý nhạt nhẽo giờ đây tràn đầy vẻ quan tâm.
“Vương gia…” Trang Thù Nhiễm mấp máy môi, giọng khô khốc khàn đặc.
Lịch Thiên Phàm đưa tay nắm lấy những ngón tay lạnh ngắt của cô, chạm thấy đầy mồ hôi lạnh, đôi mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn. Hắn dắt cô nội thất ấm áp, đỡ cô xuống sập lót nệm mềm, đích rót một chén nóng đưa tay cô.
“Tay lạnh thế , sắc mặt cũng tệ quá.” Giọng trầm thấp dịu dàng, mang theo sự xót xa rõ rệt. Hôm nay cô cung, chắc chắn là nhớ đến Thịnh Nhi.
“Có … nhớ đến Thịnh Nhi ?” Khi nhắc đến đứa con nhỏ c.h.ế.t yểu Lịch Văn Thịnh, giọng cũng vô thức trầm xuống, mang theo nỗi đau khó lành.
Nghe thấy tên con trai, những giọt nước mắt Trang Thù Nhiễm cố kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa. Cô trả lời, chỉ đặt chén xuống, nhào mạnh lòng Lịch Thiên Phàm, đôi vai run rẩy kịch liệt. Tiếng thành tiếng còn khiến xót xa hơn cả tiếng gào t.h.ả.m thiết.
Lịch Thiên Phàm nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, như đang an ủi một đứa trẻ hoảng sợ. Trong lòng cũng đắng cay khó tả, nỗi đau mất con như khoét một miếng thịt tim, đến nay vẫn còn rỉ m.á.u.
Khóc một hồi lâu, Trang Thù Nhiễm mới ngẩng gương mặt nhạt nhòa nước mắt lên, túm lấy tay áo Lịch Thiên Phàm như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, giọng mang theo tiếng nấc và một tia oán hận khó nhận : “Vương gia… tại ? Tại Hoàng thượng vẫn xử nặng Tô Tần? Thịnh Nhi của chúng … chẳng lẽ cứ thế mà c.h.ế.t oan uổng ? Hoàng thượng… Hoàng thượng căn bản hề quan tâm đến mạng sống của con chúng ?”
Câu chất vấn của cô như mũi kim châm lòng Lịch Thiên Phàm. Hắn im lặng hồi lâu, gương mặt thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp. Hắn lời oán thán, chỉ là phận thần t.ử, phận tông thất khiến suy nghĩ nhiều hơn, và cũng hiểu rõ vị đế vương trẻ tuổi hơn ai hết.
“Nhiễm Nhiễm,” cân nhắc từ ngữ, cố gắng trấn an thê t.ử, “Bệ hạ… là hạng coi thường m.á.u mủ tình thâm như , chuyện … lẽ còn uẩn khúc khác.”
“Uẩn khúc?” Trang Thù Nhiễm đột ngột ngẩng đầu, mắt lóe lên tia phẫn nộ, “Còn uẩn khúc gì chứ? Trưởng tỷ , Tống Quý nhân chẳng qua là con dê thế tội mà Hoàng thượng tìm tới thôi! Chỉ là để bao che cho Tô Tần mà thôi! Nếu vì chột , tại nô tì cũ từng hầu hạ Tô Tần là Phù Cừ mới khỏi cung ám sát? Đó chẳng là g.i.ế.c diệt khẩu ? Chắc chắn là vị Tô Tần sợ cô tiết lộ bí mật nên mới hạ thủ đoạn độc ác!”