Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 70.
Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:17:58
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn tới với bước chân hầm hầm, tà áo long bào đều mang theo những đường cong sắc lẹm, khiến đám cung nhân sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, dám thở mạnh.
Vào đến nội điện, chẳng thèm đoái hoài tới ai. Ánh mắt thậm chí còn chẳng lướt qua Mộ Hàn Yên đang bên cửa sổ tĩnh lặng sách. Hắn thẳng tới chiếc ghế gỗ t.ử đàn ở vị trí chủ tọa mà xuống, mặt mũi u trầm, ánh mắt tối tăm bất định, quanh tỏa một luồng áp lực khiến khác dám gần.
Mộ Hàn Yên đặt cuốn sách xuống, trong lòng ngạc nhiên. Chuyện phía Bùi Huyền gần đến hồi kết, cục diện Tây Nam dần định, nàng tự thấy giữa và Hoàng thượng còn việc gì khẩn cấp cần mật đàm nữa. Hắn khí thế hừng hực tới đây im lặng gì, là vì cớ gì? Nàng phất tay cho đám cung nhân lui , trong điện chỉ còn hai họ.
Không khí tràn ngập một sự ngưng trệ khó tả. Mộ Hàn Yên cân nhắc một lát, thận trọng nhẹ giọng mở lời: “Hoàng thượng... Người chuyện vui với Quý phi nương nương ạ?”
Đường nét quai hàm căng cứng của Lịch Thiên Triệt động đậy. Im lặng một hồi, chợt nghĩ tới việc Mộ Hàn Yên và Bùi Huyền cũng là hai lòng tương duyệt, trải qua bao sóng gió, lẽ nàng hiểu rõ đạo lý chung sống giữa vợ chồng bình thường hơn. Hắn lúc lòng đầy khúc mắc giải , hỏi nàng kết quả. Hắn ngước mắt Mộ Hàn Yên, giọng vẫn trầm thấp nhưng bớt vài phần lệ khí lúc nãy, thêm vài phần tìm tòi:
“Trẫm... ngay cả tư thái nhún nhường như cũng , thăng chức cho cha nàng, ban cho nàng vinh sủng, tại ... tại nàng cứ hết đến khác đẩy trẫm xa, thậm chí còn đẩy tới chỗ khác?” Giọng thấp xuống, mang theo một tia uất ức mà chính cũng nhận : “Trẫm hứa sẽ bảo vệ nàng, tại nàng nhất định chịu tin trẫm thêm nữa, chịu dựa dẫm trẫm dù chỉ một chút?”
Mộ Hàn Yên hiểu, hóa mấu chốt ở đây. Ánh mắt trong trẻo của nàng bình thản vị Hoàng thượng đang phiền muộn mặt, giọng vẫn thanh đạm nhưng từng chữ đều rõ ràng như nước suối gõ đá:
“Vậy, Hoàng thượng bao giờ tin tưởng Quý phi nương nương ạ?”
Lịch Thiên Triệt sững .
Mộ Hàn Yên tiếp: “Ví dụ như... tại Hoàng thượng đem chuyện của thần và Bùi Huyền thật với Quý phi nương nương? Là lo lắng nàng mượn đó can thiệp triều chính? Hay là... cảm thấy nàng đủ tin cậy để giữ bí mật ?”
Nàng khựng một chút, giọng điệu mang vài phần thấu triệt thế thái nhân tình: “Thưa Hoàng thượng, giữa vợ chồng vốn dĩ nên lấy sự tin tưởng gốc rễ. Trong lòng Hoàng thượng sẵn sự nghi kỵ với Quý phi nương nương, từng trao cho nàng sự tin tưởng , thì thể mong cầu nàng sẽ tin tưởng và dựa dẫm Người một cách giữ chút gì?”
Nàng Lịch Thiên Triệt, ánh mắt thản nhiên: “Theo thần , Quý phi nương nương, bất kể là lúc kiêu căng đây lúc tĩnh lặng hiện tại, dường như đều từng thể hiện sự ham quá mức với quyền bính. Nàng lẽ từng tranh giành, từng gây náo loạn, nhưng thứ nàng tranh giành dường như luôn chỉ là ánh mắt và tâm ý của Hoàng thượng thôi. Thậm chí , nàng còn cam nguyện tự xin rời cung, từ bỏ ngôi vị Quý phi ... Điều đó đủ để thấy rằng trong lòng nàng , những thứ quan trọng hơn quyền thế địa vị nhiều. Những gì Hoàng thượng lo lắng về việc ngoại thích can chính, theo ý kiến nông cạn của thần , ở Quý phi nương nương lẽ... sẽ xảy ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/70.html.]
Lời của Mộ Hàn Yên giống như một chiếc chìa khóa chuẩn xác, tra ổ khóa từng mở cho ai trong lòng Lịch Thiên Triệt.
Hắn đột ngột nhớ chuyện về Tô Tô. Quả thực đúng như lời Mộ Hàn Yên : nàng đây dù quậy phá thế nào, đập chén phạt cung phi, thì cũng từng bước qua lằn ranh để nhúng tay chuyện triều đình dù chỉ một chút.
Chính là , vì duyên cớ của Thái hậu, vì lời dặn dò về ngoại thích của phụ hoàng lúc lâm chung, tự mặc định gán cho nàng cái nhãn “ thể tin tưởng”. Hắn coi nàng là “cháu gái Thái hậu” cần đề phòng và kiềm chế, chứ là vợ thể tâm ý đối đãi.
Và việc bảo vệ Mộ Hàn Yên một cách chu mật như thế, thậm chí để nàng “thai”, tuy là giả, nhưng rơi mắt Tô Tô thì chẳng chứng thực việc đem hết tình yêu trao cho kẻ khác ?
Trước đó cảm thấy cho Tô Tô sự thật về Mộ Hàn Yên và Bùi Huyền là vì đại cục, nàng tự khắc sẽ hiểu. giờ nghĩ , đó chẳng là một sự tin tưởng bén rễ sâu ? Trong tiềm thức, bao giờ coi nàng là bên cạnh thể cùng gánh vác sóng gió triều đình, thể cùng sẻ chia bí mật.
Nghĩ thông suốt điểm , trong lòng Lịch Thiên Triệt trào dâng những cảm xúc phức tạp: sự bừng tỉnh, sự hối hận, và cả một sự nặng nề khó tả. Hắn im lặng đó, hồi lâu cử động.
Mộ Hàn Yên lọt tai nên thêm gì nữa. Nàng cầm cuốn sách lên , yên tĩnh bầu bạn bên cạnh. Nàng những gì thể cũng chỉ đến thế thôi.
Sau khi Lịch Thiên Triệt rời khỏi cung Vĩnh Thọ, Tô Tô ngủ mãi tới giờ Thân buổi chiều mới từ từ tỉnh . Cả như tháo rời lắp , đặc biệt là thắt lưng và đôi chân đau nhức dữ dội.
“Xuân Lan, chuẩn nước, bản cung tắm rửa.” Giọng nàng mang theo sự khàn đặc lúc mới tỉnh.
Ngâm trong nước, dòng nước ấm áp quyện với mùi hương thư giãn xua tan sự mệt mỏi của cơ thể. Tô Tô đắm trong bồn nước rải đầy cánh hoa, nhắm mắt , cảm nhận ấm thấm từng thớ thịt.
Xuân Lan hầu hạ bên cạnh, dùng khăn bông mềm mại nhẹ nhàng lau lưng cho nàng. Ánh mắt cô chạm làn da trắng như tuyết đầy những dấu vết ám , lúc thì tím bầm lúc thì đỏ ửng, cô kìm mà đỏ vành mắt, lẩm bẩm: “Hoàng thượng... Hoàng thượng Người cũng quá mức tiết chế ...”
Tô Tô thấy nhưng ngay cả mi mắt cũng chẳng buồn nhấc lên. Giọng nàng bình thản chút gợn sóng, mang theo một sự lạnh lẽo như chấp nhận phận: “Phận cung phi, hầu hạ quân vương vốn là việc nên . Lại trong lòng , thế nào là tiết chế?” Trong lời sự oán hận bi thương, giống như đang kể một sự thật chẳng liên quan gì đến .