Bước vài bước, Thời Thất nhận thấy cơ thể nhẹ bẫng và linh hoạt hơn nhiều, các giác quan cũng trở nên cực kỳ nhạy bén. Cô khoanh chân bên bờ, bắt đầu thử vận khí tu luyện theo phương pháp ghi trong sách. Cô hề rằng, ngay khoảnh khắc nhập định, giữa trán cô chợt lóe lên một ấn ký màu đỏ rực nhanh ch.óng biến mất.
Một canh giờ , Thời Thất dậy, kinh ngạc phát hiện một bước vượt qua Sơ kỳ Ngưng Thể của Ngưng Cảnh kỳ, tiến thẳng lên Trung kỳ Ngưng Lực. Vui mừng thì vui mừng, nhưng cô chẳng thế nào để thoát khỏi gian !
lúc đó, chú mèo nhỏ tỉnh giấc và cất tiếng : "Chủ nhân, rốt cuộc cũng chịu tu luyện ! Chứ một con cứ chuyện lảm nhảm mãi chán c.h.ế.t ." Nói xong, nó còn tủi rặn vài giọt nước mắt.
Thời Thất bế thốc chú mèo lên, vuốt ve bộ lông trắng như tuyết: "Vấn đề lớn nhất bây giờ là để ngoài, nếu cả tao và mày sẽ nhốt c.h.ế.t ở đây mất."
Chú mèo vểnh râu kiêu ngạo: "Chủ nhân, chỉ cần tập trung ý niệm, tưởng tượng đang ở bên ngoài là thể thôi."
Cô phì xoa đầu nó: "Mèo con nhà tao thông minh thật, về nhà tao sẽ thưởng cho mày đồ ăn ngon." Thời Thất tập trung tinh thần, ý niệm động, cô lập tức xuất hiện ở bên ngoài.
Nhìn chiếc xe thể thao của , đầu tìm kiếm hang động lúc , Thời Thất ngỡ ngàng khi thấy chẳng hang động nào cả. Vậy con mèo cô đang ôm tay là ? Xung quanh tối đen như mực, chỉ đèn pha của chiếc xe là còn sáng. Cô ôm mèo trong xe, lấy điện thoại xem giờ. Mới 10 giờ 10 phút tối. Cô ở trong gian mấy ngày liền, mà bên ngoài mới chỉ trôi qua vài canh giờ ngắn ngủi.
Nhìn chuỗi sự việc xảy , Thời Thất cảm thấy quá đỗi hoang đường nhưng cũng vô cùng kỳ diệu. Cô vẫn thể lý giải vì khi trọng sinh, bản liên tục gặp những cơ duyên nghịch thiên đến .
Càng nghĩ càng thêm phiền não, cô lấy từ vòng tay vài viên kẹo sữa dâu nhét miệng. Lái xe về đến nhà, say giấc. Đi ngang qua phòng thí nghiệm của trai, thấy đèn vẫn sáng, Thời Thất nhẹ nhàng đẩy cửa bước . Thời Hạo Thần đang dồn hết tâm trí nghiên cứu một món đồ gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-22-anh-trai-cung-la-nguoi-trong-sinh.html.]
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Không hiểu vì lý do gì, Thời Thất mơ hồ cảm nhận trai cũng tỏa chân khí của tu chân. Nhớ câu hỏi bâng quơ của dạo : "Em tin đời tồn tại pháp thuật ?", lẽ nào trai bắt đầu tu luyện từ lúc đó?
Phát hiện em gái bước , Thời Hạo Thần dừng tay: "Thất Thất, về muộn thế em? Đã ăn gì ? Mà em về thế, da dẻ tự dưng hẳn , xinh hơn cả lúc ."
Thời Thất khẽ lắc đầu. Thấy em gái im lặng, chú ý đến chú mèo trong lòng cô, dịu dàng : "Ba dặn hầu để phần cơm cho em trong bếp đấy. Con mèo ở thế?"
Thời Thất vẫn đáp, chỉ chằm chằm . Thời Hạo Thần ngạc nhiên: "Em ? Sao bằng ánh mắt đó?"
Thời Thất chậm rãi đưa tay . Ngay lập tức, một ngọn lửa bùng lên rực rỡ giữa lòng bàn tay cô. Khoảnh khắc , Thời Hạo Thần cũng cảm nhận tu vi của em gái, kinh hô: "Thất Thất, em bắt đầu tu luyện từ khi nào ? Anh nhớ rõ ràng trong bữa tiệc , em vẫn hề chút tu vi nào mà!"
Cô vuốt ve chú mèo nhỏ: "Con mèo em nhặt đường, thấy tội nghiệp nên ôm về. Cơm tối em ăn . Còn chuyện tu luyện... em cũng mới bắt đầu ngày hôm nay thôi." Chú mèo nhỏ cuộn tròn ngủ say sưa nên chẳng thấy hai em chuyện.
Thời Hạo Thần trợn tròn mắt khó tin: "Hôm nay mới bắt đầu tu luyện mà đạt tới Trung kỳ Ngưng Lực á? Thiên phú của em đúng là nghịch thiên! Em ngày xưa mất tới nửa năm mới đạt cảnh giới ?"
Thời Thất nheo mắt đầy nhạy bén: "Nửa năm? Vậy bắt đầu tu luyện từ lúc nào?"
Thời Hạo Thần chột , ấp úng: "Anh... trọng sinh năm mười tuổi. Sau đó hiểu đêm nào cũng mơ thấy những chuyện kỳ lạ, cứ thế bước con đường tu luyện."