“Bây giờ bà tiền , nhưng già chẳng vẫn dựa con trai ? Không con trai, ai coi trọng bà chứ, viện dưỡng lão cũng sẽ bắt nạt thôi.”
“Haizz, cũng là trách thể , giúp gì cho đôi vợ chồng trẻ, chỉ thể phiền bà thông gia .”
Ha, thể mà còn thể quanh năm suốt tháng du lịch khắp nơi ?
Bây giờ tiền vé thuộc về nữa ?
nhàn nhạt :
“Bà cần những lời , trong lòng đều hiểu rõ.”
“ thế nào với Triệu Bân và Hà Nhu, bọn họ cũng , chúng cứ ai sống cuộc đời nấy, quấy rầy lẫn là .”
Đầu dây bên bỗng im lặng, dường như ngờ bọn họ cúi đầu lời mềm mỏng mà vẫn chịu bước xuống.
Lúc Trạch Trạch đột nhiên hỏi một câu:
“Bà nội vẫn chịu về ?”
Con dâu tức giận :
“, bà nội con về nữa! Bà cần con nữa! Trong mắt bà chỉ tiền thôi, ở bên ngoài ăn ngon uống sướng, gì còn quản con chứ.”
Trạch Trạch lập tức òa :
“Không chỉ cần con nhớ bà nội, bà nội sẽ về mua nhà lớn cho con, mua máy chơi game cho con, còn đưa con Disneyland ?”
“Bà nội, bà về thì chuyển tiền thẻ của ba , dù bà cũng là bà nhặt rác, hôi hôi, bà ngoại thì thơm thơm, con mới cần bà về ngủ cùng con…”
Đột nhiên vang lên một tiếng tát giòn giã, Trạch Trạch càng dữ dội hơn.
Triệu Bân hét lên trong điện thoại:
“Ai cho con với bà nội như ! Mau xin bà nội !”
“Mẹ, đừng để trong lòng, nó mới bốn năm tuổi thì cái gì.”
Bên loạn thành một đoàn, tất cả đều đang dỗ Trạch Trạch.
Triệu Bân vội vàng chuyển chủ đề, vỗ n.g.ự.c cam đoan:
“Mẹ, con đang giận chuyện gì , chẳng là chuyện giấy kết hôn ? Chuyện con quyết định, ! Nhất định ! Yêu cầu hợp tình hợp lý, con lập tức đặt vé cho ba, để ba về quê chờ .”
Con dâu cũng hét lên bên đó:
“Ba, ba còn cố chấp cái gì nữa? Ba thật sự nhà chúng tan nát ?”
“Chẳng chỉ là giấy kết hôn thôi , đơn giản bao.”
Hứa Thanh Phương khẽ ho hai tiếng:
“Đây là chuyện của hai ông bà, cứ để họ tự xử lý, các con là con cháu, nên xen quá nhiều.”
Hà Nhu mất kiên nhẫn :
“Mẹ! Mẹ giúp con thì đừng nữa.”
Mắt thấy hai sắp cãi , cũng chẳng còn kiên nhẫn họ diễn trò, đang định cúp điện thoại.
Cô bạn nháy mắt với , hạ giọng bằng khẩu hình:
“Đừng cúp, hả giận lắm, tớ xem lão già Triệu Kiến Quốc phản ứng thế nào.”
nghĩ cũng đúng.
Chuyện giấy kết hôn , Triệu Kiến Quốc vẫn luôn né tránh, nếu hôm nay ông chủ động đồng ý về quê .
nhất định rõ, bây giờ là chuyện ông thì thể nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-trung-so-toi-moi-biet-ca-doi-minh-chi-la-bao-mau-mien-phi/10.html.]
Mà là từ khoảnh khắc là kết hôn, còn nghĩ đến chuyện kết hôn với ông thêm nào nữa.
và cô bạn đều cho rằng, sự ép buộc của con trai con dâu, Triệu Kiến Quốc chắc chắn sẽ thuận thế mà bước xuống.
Không ngờ ông gầm lên một tiếng:
“ , chuyện giấy kết hôn, Hà Âm bà đừng hòng nghĩ đến!”
“Muốn vì tiền mà cúi đầu bà , thể nào. Cuộc sống bà sống thì sống, sống thì thôi!”
“Nếu các con còn ép nữa, và Thanh Phương sẽ ngoài du lịch, quản mấy chuyện rách nát của nhà các con nữa!”
Ồ?
Tuy những lời đúng là hợp ý .
Triệu Kiến Quốc cứng rắn đến mức , quả thật cũng ngoài dự đoán của .
Vì chỉ nhàn nhạt :
“Nghe thấy ? Đời và Triệu Kiến Quốc thể nào kết hôn, các cũng đừng liên lạc với nữa, điện thoại cũng sẽ chặn.”
Trong cái nhà đó, duy nhất từng yên lòng chính là cháu nội.
đến hôm nay, chút vướng bận cuối cùng cũng còn nữa.
Từ nay về , , Hà Âm, chỉ sống vì chính , sẽ còn ai đáng để chịu ấm ức nữa.
13
Con trai và con dâu thấy quyết tâm về.
Triệu Kiến Quốc cũng kiên quyết chịu nhượng bộ dù chỉ một bước.
hai vợ chồng bọn họ thể cam lòng , đây là giải thưởng 5 triệu tệ, nếu chia tiền thì trong lòng họ chẳng khác nào mèo cào.
Vài ngày , bọn họ thật sự tìm cách để chia tiền của .
Bọn họ tìm luật sư, còn bảo luật sư liên hệ với , kiện tòa, yêu cầu công nhận quan hệ hôn nhân thực tế giữa và Triệu Kiến Quốc.
Chỉ cần pháp luật công nhận, tiền dù chia cũng buộc chia.
“Bà Hà, bà và ông Triệu Kiến Quốc kết hôn năm 1993, nếu ngày 1 tháng 2 năm 1994 thì thể công nhận là hôn nhân thực tế.”
“Hai từng tổ chức tiệc cưới, cùng sinh một con trai, hàng xóm xung quanh, họ hàng bạn bè đều thể chứng rằng hai chung sống danh nghĩa vợ chồng suốt mấy chục năm.”
“Vụ kiện dù đ.á.n.h thế nào, ông Triệu Kiến Quốc cũng sẽ thua.”
Nghe xong cuộc điện thoại của luật sư, quả thật ngẩn mất vài phút.
và cô bạn cùng tra cứu điều luật, đối phương đúng là sai.
Hà Nhu vẫn còn ở trong nhóm lớn của họ hàng bạn bè, liền gọi tên trong nhóm:
“Mẹ chồng, vụ kiện thua chắc , và ba con chính là hôn nhân thực tế, mỗi trong nhóm đều thể chứng.”
Triệu Bân cũng :
“Mẹ, xem loạn nhiều như để gì chứ, con , đừng quan tâm giấy , và ba vốn là vợ chồng, cứ nhất quyết quá lên ầm ĩ một trận.”
Lúc Triệu Kiến Quốc cũng giả vờ vẻ trong nhóm:
“Đàn bà đúng là chẳng hiểu gì cả, mau về , kiện tụng chẳng lợi gì cho bà .”
dáng vẻ cả nhà họ vênh váo đắc ý, tức đến nghiến răng.
lúc , vị luật sư già trong đoàn du lịch gọi điện cho .