Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-04-25 12:54:01
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng, một trận mưa mùa thu đến, hoa quế nở rộ khắp cành, Thái hậu thích hoa quế, nhiều con đường chính trong Kinh thành đều trồng kín loại cây . Thư gia ở phường Sùng Bắc, khỏi con hẻm về phía bắc dọc theo phố Sùng Văn, những nụ hoa quế lặng lẽ nở rộ trong cơn mưa phùn.
Hương quế lúc nồng nàn lúc thì thoang thoảng, cố ý ngửi thì chẳng ngửi thấy gì. Thư Quân buông rèm xuống, chán nản, Thư Chi đối diện với nàng, để mặc nha chỉnh quần áo cho nàng , thấy vẻ mặt biểu cảm gì của Thư Quân thì khỏi đùa :
"Muội đúng là thấy nhiều cảnh đời, từng thư đồng trong hoàng cung, ngay cả việc dự yến tiệc với Thái Thượng hoàng cũng thể khơi dậy hứng thú của ."
Thư Quân lạnh lùng : "Tỷ là pháo đấy , còn châm tự phát nổ ?"
Thư Chi cứng họng, hung ác trợn mắt nàng, đó chợt nhớ chuyện gì, nàng tỏ vẻ tình cảm thắm thiết lời thấm thía sâu xa:
"Dù cũng là tỷ tỷ của , tổ mẫu dặn dò chú ý đến , nhớ theo , đừng lung tung. Nếu tỷ chúng thể đồng thời gả hoàng thất dâu cũng là vẻ vang cho Thư gia."
Thư Quân nghi ngờ nàng , vì Thư Chi đột nhiên bụng như thế, âm mưu gì, chẳng lẽ là vì diễn vẻ tỷ tình thâm mặt ngoài để vớt vát một ít thể diện cho nàng ?
Có lẽ .
Thư Quân mặt , dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thư Chi bảo nha nâng một chiếc gương đồng đến, đang gương trang điểm, xe ngựa bên ngoài bỗng dưng dừng , gương đồng nghiêng về phía đập đầu nàng , đau đến mức Thư Chi hét toáng lên, che chỗ đau quát bên ngoài một câu.
"Sao đột nhiên dừng xe?"
Thư Quân vịn mép cửa sổ để định cơ thể, thuận tay vén rèm ngoài, chỉ thấy bên ngoài truyền đến tiếng rầm rập, phía hình như nhiều xe ngựa, cũng đông đúc, lúc phu xe cũng run giọng cáo .
"Nhị tiểu thư tha mạng, là đế giá trở về cung, phía Vũ Lâm vệ chặn đường, tạm thời chúng thể qua ."
Thư Chi sửng sốt, vẻ oán hận mặt biến mất, đưa gương đồng cho nha , về hướng Thư Quân vén rèm, xe ngựa đến gần cổng Sùng Văn, đế giá từ cổng phía đông, đúng lúc ngang qua con đường từ cổng Sùng Văn tới cổng Chính Dương.
Một lúc , một chiếc hoàng liễn rộng lớn hoa lệ, vây quanh là nghi trượng màu minh hoàng từ phía đông tới, xe phủ đầy hoàng trướng, màn che tung bay, chỉ thấy một hình bóng uy nghiêm đang ở ngay ngắn bên trong, vì hoàng trướng che khuất nên thấy rõ dung mạo nhưng thể thấy rõ dáng thẳng tắp của đó, hai tay khoác lên đầu , sừng sững bất động, giống như một vị thần, khiến khỏi ngưỡng mộ và kính sợ.
Thần dân bên đồng loạt quỳ xuống, hai vị cô nương và nha cũng lập tức quỳ xuống ở bên trong xe ngựa.
Đợi xa giá chạy qua, Thư Chi vẫn ngoái cổ theo: "Cũng bệ hạ trông như thế nào?"
Thư Quân cúi đầu nghịch chiếc vòng tay mới mua tay, chẳng buồn bận tâm : "Không tối nay chúng gặp là ?"
Đám đông dần dần tản , chướng ngại vật ở cổng Sùng Văn dỡ bỏ, xe ngựa bắt đầu di chuyển, Thư Chi liếc thấy bình thản ung dung, cong môi :
"Đâu , cho rằng bệ hạ là mà chúng gặp là gặp ? Hôm qua đến phủ Hoài Dương Vương thỉnh an..." Nói đến đây, Thư Chi dừng , thấy quả nhiên Thư Quân mặt , nàng cũng cảm thấy khó chịu nhưng vẫn nhắm mắt tiếp tục :
"Ta Thế t.ử ở Đông Hải giặc Oa*, mấy tháng bệ hạ di giá đến hành cung ở Thông Châu, triệu tập thủy binh chống giặc Oa..."
*Giặc Oa: Cướp biển Nhật thường quấy phá vùng ven biển Triều Tiên, Trung Quốc thế kỷ XIV-XVI.
Thư Chi ngừng lải nhải tỏ kiến thức sâu rộng, Thư Quân cũng lòng nàng khoe khoang, cắt ngang lời nàng :
"Đây đều bí mật trong triều, tỷ tỷ nhất nên cẩn thận lời kẻo gây họa cho Thư gia."
Thư Chi hổ : "Ta cũng chỉ dám lải nhải bên cạnh thôi, ai dám rêu rao ở bên ngoài?"
Thư Quân lên tiếng.
Một lúc , xe ngựa tới cổng Đông Hoa, nhiều hoàng quý thích tụ tập ở đây chờ cung, Thư Quân và Thư Chi phận đủ chỉ đành xếp hàng phía . Thái Thượng hoàng con đàn cháu đống, ngoài đương kim Hoàng đế còn sáu vị Vương gia, hơn hai mươi vị Công chúa khác. Vương gia dẫn theo con cháu trong phủ, Công chúa dẫn theo phò mã và nhi nữ, một đám nhộn nhịp, chỉ kiểm tra phận sợ rằng cũng mất đến hai canh giờ.
Mưa phùn như tơ, Thược Dược và nha của Thư Chi che dù cho chủ t.ử, đợi hai khắc đồng hồ, Thư Chi nhịn , nàng than phiền với Thư Quân:
"Hôm nay đeo nhiều đồ trang sức nặng đầu quá, đè đến nỗi thở nổi."
Thư Quân liếc b.úi tóc của nàng , hôm nay Thư Chi đeo trang sức ngọc dát vàng, chắc là trang sức áp đáy rương của nàng , chắc hẳn là nổi bật trong tiệc rượu.
Phụ kiện tóc của Thư Quân tương đối đơn giản, hôm nay nàng b.úi kiểu tóc hồi tâm kế, b.úi tóc đính vài bông hoa cài đầu bằng ngọc trai tinh xảo, cài một chiếc trâm hai chân tơ vàng khảm ngọc, trâm khảm lam hồng ngọc, qua là vật rẻ, theo lời Tô thị thì đồ trang sức quý ở lượng, bà cố ý chọn đồ trang điểm cho Thư Quân như để nữ nhi mất vẻ hoạt bát mà vẫn tỏ đoan trang chững chạc.
Thư Quân phớt lờ nàng , Thư Chi ồn ào mất mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-22.html.]
Từ xa trông thấy Bùi Ngạn Sinh đang trong đám đông xung quanh, đợi đến khi y phát hiện Thư Quân thì lập tức nở nụ , vui vẻ chạy vội tới, đến mặt Thư Quân thì vội vàng dừng , quan tâm hỏi:
"Quân , với tới phía , cung cùng Vương phủ chúng ."
Bùi Ngạn Sinh vốn là như , luôn bụng nhưng để ý đến cảnh xung quanh.
Thư Quân dịu dàng mỉm với y, : "Thế t.ử, nơi nhiều , như thích hợp."
Sắc trời cũng mờ tối, mưa bụi mịt mù, nụ của nàng rực rỡ như ánh trăng sáng xua tan mây đen, Bùi Ngạn Sinh mà ngẩn .
Thư Quân hổ mặt , Thược Dược lập tức bước tới, đang định thì Vương Ấu Quân bỗng nhiên từ xuất hiện, véo tai Bùi Ngạn Sinh mắng y, đó kéo Thư Quân tới chỗ Vương gia, dẫn đầu cung.
Thư Chi bỏ một suýt thì hộc m.á.u, nàng trông mong Bùi Giang Thành thể dẫn nàng , trái nhưng chẳng thấy gì.
Đầu giờ trưa, tất cả khách dự tiệc đều mặt ở điện Sùng Chính, vì là yến tiệc hoàng thất nên nam nữ riêng, Thư Quân Bùi Ngạn Sinh dẫn thỉnh an phu phụ Lâm Xuyên Vương, Hoài Dương Vương thấy cũng theo, y cố tình chống lưng cho Thư Quân, ở mặt phu phụ Lâm Xuyên Vương ngừng khen ngợi Thư Quân khiến nàng cực kỳ hổ.
Lâm Xuyên Vương tính tình ôn hòa, hào sảng như Hoài Dương Vương, chỉ phụ họa với trưởng khen một câu: "Là một vị cô nương ."
Vương phi Lâm Xuyên Vương thích Thư Quân nhưng khổ nỗi nhi t.ử nhất quyết nàng thì chịu, ở trong phủ đòi tuyệt thực, Vương phi cách nào mới đồng ý với hôn sự . Bà quan sát Thư Quân, thầm cô nương quá xinh , cũng nhi t.ử giữ nổi . lo lắng lúc cũng còn tác dụng nữa, bà miễn cưỡng nở nụ , tháo một chiếc vòng tay xuống đưa cho Thư Quân.
"Đeo ."
Đó là một chiếc vòng tay bằng vàng nặng, vẻ mới, lẽ là cố ý chuẩn cho nàng.
Nam nữ xem mắt , nếu trưởng bối hài lòng sẽ tặng thứ đồ đeo lâu cho đối phương tỏ vẻ coi trọng, phần quà gặp mặt của Vương phi Lâm Xuyên Vương hào khí nhưng thực chỉ là qua loa lấy lệ, trong lòng Thư Quân rõ nhưng chỉ đành nhận lấy.
Bùi Ngạn Sinh giỏi đối nhân xử thế, chỉ lo bên cạnh ngây ngô.
Hoài Dương Vương liếc chiếc vòng tay , trong lòng thầm đ.á.n.h giá.
Trong cung náo nhiệt, các gia đình tụ họp hàn huyên với . Thư Chi cuối cùng cũng tìm Bùi Giang Thành, năn nỉ dẫn thỉnh an Hoài Dương Vương phi. Vương phi vẫn cho tức phụ mặt mũi: "Ngươi theo , cần qua đó."
Thư Chi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt nịnh nọt bà mẫu: "Đa tạ Vương phi, Chi Nhi chỉ mong thể sớm ngày hầu hạ Vương phi."
Hoài Dương Vương phi gật đầu, so với Thư Quân ngây thơ ngốc nghếch, bà thích Thư Chi khôn khéo nhanh nhẹn hơn.
Một tiếng hào sảng từ bên ngoài cung điện truyền tới, thấy Thái Thượng hoàng , hẹn mà đều im lặng lên tiếng, trở về chỗ của , đồng loạt quỳ xuống.
"Thỉnh an Thái Thượng hoàng, thỉnh an bệ hạ."
Ngoài hành lang tiếng gió gào thét, trong cung điện sáng rực ánh đèn.
Ánh sáng và bóng tối đan xen, một bóng màu minh hoàng khoan t.h.a.i cùng Thái Thượng hoàng bước .
Sự ồn ào và náo nhiệt trong đại điện thể tan sương giá trong mắt .
Trên thực tế mấy tháng nay Bùi Việt cũng hề nhàn rỗi, đầu tiên là Cẩm Y Vệ tra chủ mưu đằng vụ sĩ t.ử gõ trống , chủ mưu là một chủ sự Lễ bộ, mà đằng chủ sự Lễ bộ là ai, trong lòng Bùi Việt rõ, chỉ g.i.ế.c cảnh cáo, tạm thời ngăn tiếng hô hào đòi lập phi trong triều, ngay cả Thái Thượng hoàng và Hoàng Thái hậu cũng nhắc việc nữa.
lúc giặc Oa loạn ở Đông Hải, Bùi Việt di giá đến hành cung ở Thông Châu, một mặt chủ trì công việc chống giặc, mặt khác cố gắng di dời trung tâm triều đình đến Thông Châu, định mượn cơ hội suy yếu chức năng của Trung thư tỉnh. Hơn nữa Lý Triệt nắm thóp, dám hành động thiếu suy nghĩ.
Trước đó lâu chống giặc Oa đại thắng, Thái Thượng hoàng ba bức thư bắt về kinh đón Trung thu.
Thái Thượng hoàng và Bùi Việt lên chiếc ghế ở cùng trong tiếng hô và quỳ lạy của , Thái Thượng hoàng nhân tiện đưa cho một thánh chỉ chuẩn sẵn.
"Này, chất nhi của con thích một nữ t.ử, là trưởng của con mai mối, mắt của trưởng con , bình thường lọt mắt y, nhất định là một cô nương . Chờ lát nữa con đóng dấu cho nó, cũng coi như ân điển mà trưởng bối như con ban cho vãn bối."
Vẻ mặt Bùi Việt như thường cầm lấy thánh chỉ, đặt nó sang một bên, đó ngước mắt đám đông nhộn nhịp bên , cất giọng :
"Bình ."
Thư Quân đang quỳ trong góc thấy giọng phần quen thuộc , tim bỗng đập mạnh một nhịp.