Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 24:
Cập nhật lúc: 2026-04-25 12:54:03
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cánh cửa sổ màu đỏ thắm hé mở, mùi quế mát lạnh tràn .
Trong gió thu ở bãi săn b.ắ.n, vạt áo mãng long đang tung bay như giương nanh múa vuốt mặt Thư Quân.
Nàng khó mà tưởng tượng rằng: Vị Đế vương tôn thờ chơi trò đồ hàng với . Vậy nên nàng lấy hết can đảm để trộm thêm một nữa.
, chính là .
Một khuôn mặt vô cùng tuấn tú, đến nỗi thể tìm ai khác giống .
Thư Quân tuyệt vọng, đó gõ mạnh trán .
Những ký ức phức tạp từ từ trỗi dậy, những cảnh tượng trong quá khứ bỗng trở nên hết sức rõ ràng.
“Ngài là Tuần mã sư ?”
“Cứ xem là ...”
“Trong nhà bảy , ngài thứ bảy, là con út…”
là một con út. Hóa Bùi Việt là con út của Thái Thượng Hoàng.
Cơn mưa tạnh nên sắc trời chợt sáng bừng, trong đại điện cũng yên tĩnh đến lạ thường.
Những chiếc đèn l.ồ.ng cung đình cầu kỳ đang nhẹ nhàng xoay tròn đỉnh đầu, thể phản chiếu sự lạnh lẽo của mùa thu đang ngưng tụ trong đáy mắt sâu thẳm của .
Ánh mắt lén lút của Thư Quân Bùi Việt tình cờ bắt gặp. Đầu ngón tay của ấn Thánh chỉ bất động thật lâu, mãi đến khi Thái Thượng Hoàng ở bên cạnh ho nhẹ một tiếng thì Bùi Việt mới vén tấm lụa vàng tươi với vẻ hờ hững, ánh mắt dừng bốn chữ “Thư thị húy Quân*”, đầu ngón tay chầm chậm di chuyển bên vuốt nhẹ trong chốc lát.
*Thư thị húy Quân: Họ Thư, tên Quân.
“Tứ hôn ?”
“Vâng.” Bùi Ngạn Sinh ngơ ngác gật đầu, cũng dám vị Hoàng thúc trẻ tuổi . Từ đến nay, Bùi Việt vốn tính tình lạnh lùng và nghiêm túc, còn là Đích Hoàng t.ử duy nhất của Thái Thượng Hoàng, do đó cũng chẳng dám gần gũi với .
Bùi Ngạn Sinh cũng ngờ tổ phụ để Hoàng thúc tứ hôn. Có lẽ đây chính là ân điển mà đại bá với Hoàng tổ phụ ban cho y và Thư Quân.
Vừa nghĩ đến Thư Quân, Bùi Ngạn Sinh cảm thấy trái tim như rót mật, ngọt ngào vô cùng, thế là tự nhiên y cũng trở nên dũng cảm hơn:
“Hoàng thúc, Ngạn Sinh và Quân tình đầu ý hợp, xin Hoàng thúc tác thành.”
Đôi mắt của Bùi Việt sâu hút, mặt gần như biểu cảm thừa thãi nào cả. Hắn chỉ chậm rãi cầm Thánh chỉ lên hỏi: “Tình đầu ý hợp ư?”
Bùi Ngạn Sinh cảm nhận sự lạnh nhạt trong giọng của Hoàng thúc. Y thoáng qua Thư Quân đang cúi đầu thật thấp gật đầu một cách chắc chắn: “Vâng.”
“Ồ...” Bùi Việt bình tĩnh lên tiếng, đó về phía Thư Quân với ánh mắt thản nhiên.
“Thư cô nương cũng mến mộ lệnh điệt của trẫm hửm?”
Lời chứa ngụ ý sắc bén.
Nó khác với giọng điệu ôn hòa đây của . Thư Quân hoài nghi rằng: Chỉ cần bản gật đầu thì e là hôm nay, nàng thể nào sống sót để rời khỏi hoàng cung . Thư Quân cũng chẳng thể hỏng chuyện của Bùi Ngạn Sinh, nên nàng chỉ nhẹ nhàng dập đầu mặt đất chứ dám gì cả.
Từ góc của Bùi Việt, chiếc cổ thiên nga trắng ngần như tuyết đang rủ xuống, những đường cong mềm mại từ từ kéo dài dọc theo y phục đẽ đến vòng eo thon thả, tựa như một nàng bướm gãy cánh hoặc một nàng tiên cá mắc cạn. Hắn chỉ cần khe khẽ gập tay thì thể giữ Thư Quân trong lòng bàn tay.
Hoài Dương Vương ngoài quan sát trong chốc lát, vì lo lắng hai đứa trẻ ăn vụng về khiến Bùi Việt vui nên y lập tức mỉm vui vẻ, tiến lên chắp tay về phía Bùi Việt.
“Bệ hạ, thần chính là mai mối. Hai đứa trẻ tính cách giống , độ tuổi cũng xấp xỉ, cực kỳ xứng lứa đôi. Bệ hạ hãy tin mắt của thần . Không nơi nào cũng thể tìm thấy một cô nương như . Gia đình của cô nương cũng là dòng dõi thư hương, phụ nhậm chức Ti nghiệp* của Quốc T.ử Giám. Con bé tướng mạo xinh hiền lương thục đức nên thể dâu của hoàng thất.”
*Ti nghiệp: Tên quan chức đầu các vị học quan giảng dạy tại Quốc T.ử Giám, tương tự như chức Giám học.
Bùi Việt liếc Hoài Dương Vương với vẻ bình thản.
Tính cách giống , độ tuổi cũng xấp xỉ, cực kỳ xứng lứa đôi...
Những chữ cuồng trong đầu Bùi Việt, để nụ chầm chậm hiện lên khuôn mặt tuấn của . trong đáy mắt hề chứa ý : “Quả thực là một cô nương và hiếm .” Bùi Việt dùng đầu ngón tay gõ nhẹ Thánh chỉ chậm rãi chuyển nó sang hướng Lưu Khuê:
“Lưu Chưởng ấn hãy nhận Thánh chỉ .”
Bùi Ngạn Sinh thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng Bùi Việt đồng ý nên quỳ xuống để bái lạy nữa:
“Xin khấu đầu cảm tạ thiên ân của Hoàng thúc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-24.html.]
Hắn chấp thuận ư?
Thư Quân ngẩn ngơ như đang mơ.
Cũng đúng. Có lẽ bí mật trong Tàng Thư các chỉ là trò tiêu khiển buổi chiều của Hoàng đế mà thôi, nhất là Bùi Việt quan tâm đến nó.
Lưu Khuê thoáng qua Thư Quân thật sâu, đó cúi khép Thánh chỉ cầm trong lòng bàn tay.
“Nô tài tuân chỉ.”
Hoài Dương Vương dẫn Bùi Ngạn Sinh với Thư Quân từ từ lùi về phía .
Chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dường như Thư Quân cạn kiệt bộ sinh lực của cả đời . Khi bước xuống bậc thang, mồ hôi đầm đìa trán nàng.
Khi bàn xuống, Thư Quân cảm giác như thể sống sót một tai nạn.
Mười mấy cung nhân đang bưng đĩa thức ăn lượt tiến . Lúc Thư Quân tỉnh táo , chiếc bàn nhỏ mặt đầy ắp thức ăn . Nào là cá quế hấp, gà xào thái hạt lựu, súp kỷ t.ử nấu với chim bồ câu… Nếu là ngày thường thì Thư Quân nhất định sẽ nhanh ch.óng ăn ngấu nghiến. bây giờ, cả thể xác lẫn tinh thần của nàng đều kiệt quệ, hoảng loạn suốt cả ngày nên thể nhấc đũa nữa.
Bùi Ngạn Sinh ở bên cạnh chỉ nghĩ rằng Thư Quân đang quá căng thẳng nên dám ăn, nên y bèn tiến gần nàng nhỏ nhẹ khuyên nhủ:
“Muội đừng sợ. Hoàng thúc đồng ý , ngày mai sẽ ban Thánh chỉ thôi. Chúng sẽ là đôi phu thê danh chính ngôn thuận. Muội cứ yên tâm và ăn uống thoải mái .”
Thư Quân ngơ ngác Bùi Ngạn Sinh nhưng trong lòng dễ dàng bình tĩnh như . Chưa kể tới những chuyện khác, chỉ cần Hoàng đế tùy tiện đưa một tội danh thì thể xử t.ử nàng ngay tức khắc . Thư Quân chỉ thể cầu nguyện rằng: Một thành thục như vốn là đại nhân nên sẽ nhớ tới tiểu nhân. Bùi Việt sẽ chấp nhặt với nàng . Còn về chuyện thành hôn, Thư Quân chẳng dám hy vọng xa vời.
Nàng phận gì chứ! Dù cung thì Thư Quân cũng sẽ ba ngàn giai nhân nhấn chìm thôi. Đến lúc đó, nàng còn chẳng sẽ c.h.ế.t như thế nào . Nếu gả cho Bùi Ngạn Sinh thì ít nhất nàng cũng sẽ là chính thê một cách an .
chỉ sợ Thư Quân phúc phận thôi.
Đáy mắt của Thư Quân như đang bao phủ bởi một lớp mưa bụi mờ mịt, hết sốt ruột hòa hoãn. Nàng nghẹn ngào khôn xiết, cuối cùng hít một thật sâu hậm hực đáp một tiếng “”. Sau đó, Thư Quân bèn cụp mắt xuống để khuấy thìa canh cố gắng nhấp vài ngụm súp để lót bụng.
Thái Thượng Hoàng thích sự náo nhiệt nên Chung Cổ ti* chuẩn tiết mục ca múa và tấu nhạc. Tiếng chiêng trống đan xen với tiếng hí kịch ngân nga, kết hợp với âm thanh trầm bổng ngừng của yến tiệc linh đình cứ dần dần chìm màn đêm.
*Chung Cổ ti: Bộ phận phụ trách tổ chức hí kịch, âm nhạc,… Trong triều đình.
Buổi yến tiệc cung đình kéo dài lâu. Vì là gia yến nên Thái Thượng Hoàng cũng quá dè dặt. Lúc thấy vũ điệu, lão nhân gia bèn dạo chơi trong đại điện, đó cùng nhảy Hồ Hoàn vũ* với các nam t.ử dị tộc. Dường như các Vương gia quen thấy cảnh tượng nên cũng đồng loạt vây quanh phụ mà di chuyển.
*Hồ Hoàn vũ: Là một điệu múa dân gian, du nhập từ Tây Vực, cũng là một trong những điệu múa phổ biến thời nhà Đường. Nó nhịp điệu riêng biệt, linh hoạt và vui tươi, nhiều động tác xoay và đạp nên mới tên là Hồ Hoàn vũ.
Quả thực là ai nấy cũng đua trổ tài, mỗi đều thể hiện bản lĩnh ưu việt của .
Khung cảnh hết sức huyên náo.
Nữ quyến thì rụt rè hơn, nhiều nhất thì bọn họ chỉ gần vài vị thì thầm với về những chuyện trong nhà.
Thư Quân lâu lắm nên cứng ngắc. Những thấp thỏm trong lòng vẫn buông xuống nên l.ồ.ng n.g.ự.c của nàng mỏi mệt ngột ngạt. Thư Quân dậy ngoài để hít thở bầu khí. trong lúc thần trí mơ màng, nàng bỗng ngước mắt để về phía ngai vàng. Ai ngờ Hoàng đế lặng lẽ rời , thế là cơ thể căng cứng của Thư Quân lập tức thả lỏng. Nàng dứt khoát chống tay xuống bàn dài để dậy, đó vịn tường bước ngoài.
Điện Sùng Chính bao bọc xung quanh bởi dòng nước. Làn sương khói mặt nước mênh m.ô.n.g, tầng tầng lớp lớp nước xen lẫn với màu xanh biêng biếc và lả lướt, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh chín tầng mây. Làn gió lạnh lẽo ập mặt khiến những bất an trong lòng nàng cũng biến tan. Thư Quân thở dài một , dựa cột hành lang yên trong chốc lát. Bỗng nhiên, nàng chợt thấy đau bụng, ngoài nên quan sát xung quanh. Thấy một cung nữ đang canh giữ ở cửa hông cung điện, Thư Quân lập tức bước tới, mỉm hỏi đối phương:
“Tỷ tỷ , cung phòng ở ?”
Cung nữ thấy nàng xinh thùy mị nên giọng điệu cũng hết mực hòa nhã: “Mời theo nô tỳ.” Đối phương lập tức dẫn Thư Quân qua một đoạn hành lang dạng cây cầu bằng ngọc trắng, đó rẽ về phía tây.
Họ men theo con đường dài nhỏ hẹp tiến một mái hiên xây dựng cạnh mặt nước. Từ xưa đến nay, những bữa gia yến của hoàng thất luôn tổ chức tại điện Sùng Chính. Vì để thuận tiện cho các nữ quyến nên họ cố ý xây dựng một cái chái ở đây, để các nữ quyến thể ngoài hoặc quần áo. Thư Quân đến mái hiên thì bắt gặp hai vị Công chúa đang cùng bước . Trước bọn họ từng gặp trong học đường . Thư Quân bèn uốn gối hành lễ, hai thì mỉm qua. Thư Quân nhấc váy bước mái hiên. Sau thời gian uống hết một tách nhỏ, nàng bước . Chẳng cung nữ hầu hạ nàng mất . một bóng dáng quen thuộc khác đang bóng trúc.
Tiểu cung nữ tên là Linh Linh bèn tiến lên thi lễ.
“Cô nương, chủ t.ử cho mời.”
Sắc mặt của Thư Quân trở nên tái nhợt.
Nàng hoảng sợ về phía điện Sùng Chính, trong lòng phần hối hận.
Lúc nãy cũng nhận Thánh chỉ mà, tại bây giờ còn tìm nàng?
Đợi thời gian trôi qua mới tính sổ ư?
Thư Quân nước mắt, theo cung nữ với tâm trạng ngổn ngang.
Nơi yên tĩnh vắng vẻ.