Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:33:17
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Khuê đích phụ trách Khâm Thiên Giám, kết quả thể tưởng tượng .
Số mệnh của hai đứa trẻ đều vô cùng phi phàm, cả hai đều vận mệnh đại phú đại quý, chỉ tiếc là bát tự hợp, nếu cứ gượng ép ở bên thì e rằng sẽ gặp trở ngại về con nối dõi.
Bây giờ gì gia tộc nào coi trọng con nối dõi. Vương phi Lâm Xuyên Vương lập tức nắm lấy cơ hội để nhất quyết từ chối hôn sự .
Hoài Dương Vương tức giận đến nỗi suýt chút nữa ngất . Y cố gắng hết sức để thuyết phục Thư gia đồng ý nhưng cuối cùng bỏ lỡ cô nương nhà . Hiện giờ y thật sự còn cách nào để giải thích với Thư Lan Phong nữa. Hoài Dương Vương lập tức thẳng cung để tìm Thái Thượng Hoàng. Mặc dù cũng khó khăn nhưng lão nhân gia đưa quyết định :
“Đau dài bằng đau ngắn. Chuyện là do hoàng thất của chúng với Thư gia. Chúng sẽ nghĩ cách để bù đắp cho Thư gia, còn mối hôn sự vẫn nên hủy bỏ .”
Hoài Dương Vương chẳng còn cách nào khác, trở về đổ bệnh ngay tức khắc, thể thở phào dù chỉ là một chút. Thấy kẻ đầu sỏ là Bùi Giang Thành vẫn ngoài uống rượu và nhạc giữa thanh thiên bạch nhật, y bèn lấy ván để đ.á.n.h nhi t.ử một trận. Sau khi trút giận, Hoài Dương Vương trong thư phòng rơi nước mắt nước mũi, đó giơ tay lấy hộp gấm từ đáy rương của căn dặn quản gia:
“Bổn vương còn mặt mũi nào để đối mặt với Thư gia nữa. Đây là biệt uyển của bổn vương ở Thành Nam, ngươi hãy tặng cho cô nương . Cứ xem như đây là lời xin của đối với cô nương đó.”
Thư Lan Phong là một học giả đầy khí khái nên chịu nhận món quà ? Ông nhất quyết đòi trả nhưng Tô thị khẩy nhận lấy.
“Hoàng thất sỉ nhục nữ nhi của nhà nhiều , thế mà cũng chẳng giải thích gì ? Cứ nhận xem như còn gì nữa cả. Từ nay về , nhà cắt đứt quan hệ với hoàng thất!”
Đôi mắt của Thư Lan Phong nhất thời đỏ hoe khi thấy sự đanh thép như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt của thê t.ử.
Tô thị cũng tức giận. Một nữ nhân bao giờ bộc lộ cảm xúc mà vịn bàn cao rơi lệ.
Thư Quân đoán nguyên nhân nhưng dám nửa lời. Nàng trái , vỗ về ôm lấy hai vai của mẫu , đó mỉm trấn an cất lời:
“Mẫu , đây là chuyện mà. Nếu gả cho hoàng thất thì cuối cùng con sẽ sống một cách nhẹ nhàng, ạ?”
trong lòng nàng nghĩ: Đây cũng chẳng là chuyện . Nàng thà gả cho Bùi Ngạn Sinh còn hơn phi t.ử của Hoàng đế.
Ngay cả kẻ ngốc cũng hiểu hành động của Bùi Việt.
Hắn sẽ để nàng thành .
Có lẽ Bùi Việt vẫn còn một chút tâm tư với Thư Quân nên đưa nàng cung.
Thư Quân an ủi cha một cách thỏa , đó còn cố ý loanh quanh trong nhà và ôm khế ước đất đai với vẻ vui mừng, giống hệt một đứa trẻ bảo bối. Cho dù Tô thị xót xa đến thì cũng nàng chọc .
Nữ nhi của bà mỹ nhưng hôn sự gian nan.
Thôi . Không thành thì thể nuôi con một cách thuận tiện hoặc tìm bán t.ử (con rể). Nếu thực sự thì họ sẽ trở về Giang Nam. Với sự ủng hộ của nhà ngoại ở Giang Nam, dù thì bà vẫn thể lựa chọn một rể phù hợp cho nữ nhi nhà .
Vậy nên sự lo lắng cũng tan dần dần biến mất.
Ba ngày , Thư Quân thấy cha còn đau buồn nữa, thế là nàng bắt đầu nghĩ cách đối phó với Hoàng đế.
Tiểu cô nương nghiêm túc di chuyển chiếc ghế gấm gấm cao tới cửa sổ, chống cằm.
Bầu trời trong xanh thăm thẳm, ánh nắng mùa thu trong trẻo, gió mát liên tục đưa tới từng đợt hương hoa quế thơm ngát. Có đồ rửa b.út cũ kỹ đặt bên cửa sổ. Bên trong ao nước còn đọng một chút bùn cát. Một chậu Quân T.ử Lan trồng. Thư Quân cầm lấy một hòn đá nhẹ nhàng ném , trong ao nhỏ chợt xuất hiện một vòng gợn sóng.
Nàng thể nghĩ cách nào để cắt đứt ý niệm trong đầu Hoàng đế đây?
Giả c.h.ế.t chạy trốn tới nơi đất khách xa xôi, đó về Giang Nam ư?
Không , . Việc quá khó khăn, nếu phát hiện thì đó sẽ là tội khi quân nghiêm trọng, chu di cửu tộc.
Thư Quân nghĩ một phương pháp an và ít rủi ro nhất.
Thư Quân suy nghĩ thì thấy chỉ một giải pháp thôi: Đó là cầu xin Hoàng đế chủ động tha cho nàng.
Thư Quân ở bên cạnh Bùi Việt một thời gian. nàng thực sự hiểu bản chất thực sự của .
Dường như Thư Quân hề thích gì và thích gì.
Suốt mấy ngày liên tục, Thư Quân luôn băn khoăn và lo âu, mỗi ngày đều sai cửa để hỏi thăm vì sợ Hoàng đế sẽ phái tới đây để tuyên chỉ, thèm hỏi han, chỉ với một tấm chiếu chỉ lập tức khiêng nàng cung .
Tô thị chỉ cảm thấy gần đây nữ nhi nhà kỳ lạ. Thấy nàng ngừng về phía cửa sổ, bà bèn hỏi:
“Sao gần đây con luôn nghi thần nghi quỷ thế?”
Thư Quân Tô thị mỉm : “Không ạ. Ở nhà buồn chán quá nên con đang mong Ấu Quân tỷ tỷ tới chơi với con thôi.”
Hôn sự giữa Thư Quân với Bùi Ngạn Sinh thu hút sự chú ý của cả Kinh thành nhưng đột nhiên xảy chuyện. Thư gia đẩy lên đầu sóng ngọn gió, Tô thị sợ nữ nhi thấy lời đàm tiếu của nên cho nàng ngoài.
Bà đau lòng hỏi : “Vậy mẫu sẽ gửi mời để mời con bé tới đây nhé?”
Cũng chẳng là sự tâm linh tương thông . khi bà t.ử do Tô thị sai phái kịp ngoài thì Vương Ấu Quân dẫn theo tỳ nữ tới đại môn của Thư gia một cách hùng hùng hổ hổ. Thư Quân đón nàng trong thì gặp Tô thị, thế là hai bèn tới khuê phòng của Thư Quân để hàn huyên.
Vương Ấu Quân am hiểu cách điều chế hương. Mỗi tới đây, nàng đều kiểm tra hộp hương của Thư Quân, nếu phát hiện điểm bất thường thì sẽ vứt bỏ nàng. Thư Quân theo phía Vương Ấu Quân để nàng việc: “Tỷ tỷ , tỷ thử xem. Tỷ để khiến một thích trở nên thích tỷ nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-27.html.]
Vương Ấu Quân tiếp lời, Thư Quân từ xuống nở nụ nhàn nhạt: “Lẽ nào đang tới Bùi Ngạn Sinh?”
Thư Quân ngẩn . Bùi Ngạn Sinh đúng là một công cụ sẵn: “ . Muội sợ sẽ buồn bã…”
Vương Ấu Quân lắc đầu , ném hộp hương trong tay kéo nàng xuống giường La Hán. Hai vị cô nương dựa gối dứt khoát nhỏ với : “Ta dò la giúp . Đã nhiều ngày qua, luôn đóng cửa quý phủ chứ ngoài, gần như ăn uống gì cả, đúng là chật vật đấy.”
Thư Quân xong thì trong lòng cảm thấy mấy dễ chịu. Nghĩ đến vô thăng trầm trong hôn sự của , vẻ mặt của nàng nhất thời trở nên trống rỗng.
Thấy tâm trạng của nàng sa sút, Vương Ấu Quân bèn vội vàng lảng sang chủ đề khác: “Theo , nếu khiến một thích thì nhất là nên tìm hiểu sở thích của đó, đó cứ ngược là .”
Thấy hỏi tới vấn đề trọng tâm, Thư Quân bèn chậm rãi dẫn dắt chủ đề sang bữa tiệc ngày hôm đó, tìm cơ hội để về Bùi Việt.
“Tại bệ hạ của chúng thành nhỉ? Tỷ thử xem, kiểu nữ t.ử nào sẽ lọt mắt bệ hạ?”
Vương Ấu Quân dựa nửa nàng, trả lời với vẻ chán nản: “Vị Hoàng đế cữu cữu của tính cách thâm sâu, chẳng ai dò suy nghĩ của ngài cả. Theo thấy, ngài là một trang nghiêm như thì nhất định sẽ thích nữ t.ử đoan trang và điềm đạm, tính tình hiền thục, tài nghệ xuất chúng.”
Thư Quân xong thì hai gò má chợt phồng lên như mang cá. Nàng chẳng phù hợp với tiêu chuẩn nào cả.
Lẽ nào là do biểu hiện của Thư Quân đủ rõ ràng ư?
Nhớ thời điểm ở Tàng Thư các, Bùi Việt vắt óc để ép nàng sách, giảng dạy vô vàn đạo lý lớn lao về việc sách cho Thư Quân. Qua đây thể thấy : Hắn thích nữ t.ử bụng đầy thi thư.
Suy ngược thì: Điều nghĩa là Bùi Việt thích những năng tùy tiện.
Thư Quân quyết định .
Lại một ngày trôi qua. Vào một ngày nắng , Thư Quân đang vẽ tranh trong thư phòng thì gác cổng chợt đến đó với nàng rằng:
“Tam cô nương, Vương gia sai một ma ma tới đây và bảo rằng, Ấu Quân tiểu thư mời đến chợ hoa để du ngoạn ạ.”
Thư Quân nhớ ngày hôm đó, nàng bàn bạc với Vương Ấu Quân về việc chợ hoa để tuyển chọn vài chậu hoa, sẽ bố trí ở biệt uyển một cách thích hợp. Thế là Thư Quân hề nhiều lời, lập tức y phục dùng để ngoài, đó dẫn theo Thược Dược khỏi cửa.
Đến khi cửa và thấy tiểu cung nữ quen thuộc đang bên xe ngựa với nụ hòa nhã môi, vẻ mặt của Thư Quân khẽ d.a.o động, suýt chút nữa nàng vững .
Cũng chẳng cung nữ dùng cách gì nhưng Thược Dược tự bước xe ngựa cảm thấy choáng váng ngủ . Bên ngoài xe ngựa trang hoàng cực kỳ khiêm tốn, thế mà bên trong bài trí vô cùng xa hoa. Giường nhỏ bằng gỗ t.ử đàn, tấm t.h.ả.m gấm thật dày, bên là một chiếc bàn gỗ cùng màu, bày biện một bộ giấy với b.út mực, bên trong còn cuốn sách Thế thuyết tân ngữ mà Bùi Việt dạy nàng .
Thư Quân v**t v* gáy sách vết lốm đốm. Hoàng đế thể thích nàng đến cơ chứ? Chẳng qua là thấy nàng một chút nhan sắc nên trong lòng dâng lên d*c v*ng chiếm hữu. Nếu Thư Quân dây dưa với một thời gian thì Bùi Việt sẽ cảm thấy còn mới mẻ nữa, đó sẽ lập tức vứt bỏ nàng thôi.
Sau hai khắc, xe ngựa dừng cây quế đỏ phía điện Phụng Thiên. Thư Quân tiểu cung nữ dẫn Ngự Thư phòng.
Thư Quân hít sâu mấy . Sau mấy bận điều chỉnh tâm tình, nàng bèn tiến trong bình tĩnh quỳ lạy Hoàng đế.
“Bệ hạ vạn phúc.”
Bùi Việt đang phê duyệt tấu chương. Lúc ngước lên nàng, khóe mắt của đầy ấm áp. Hắn chỉ bên cạnh: “Nàng xuống . Trẫm vài bản tấu chương gấp, đợi trẫm xử lý thỏa thì sẽ chuyện với nàng.”
Thư Quân dậy, chậm chạp xuống chiếc giường La Hán bên cửa sổ phía đông. Hai mắt nàng đảo qua đảo , bắt đầu suy nghĩ nên thể hiện cho l* m*ng.
l* m*ng cũng giới hạn, nếu sẽ khiến Bùi Việt phẫn nộ. Tốt nhất là nàng nên khơi dậy sự chán ghét của , khiến Bùi Việt dần dần mất hứng thú với nàng mới .
Sau khi cung nhân bưng , trái cây và điểm tâm cho Thư Quân, tất cả đều lặng lẽ lui ngoài. Trong thư phòng sáng sủa sạch sẽ, tĩnh lặng và yên bình, chỉ tiếng vang lạch cạch của b.út son.
Thừa dịp Bùi Việt đang tập trung phê duyệt tấu chương, Thư Quân bắt đầu quan sát cách bố trí của Ngự Thư phòng.
Cửa sổ phía đông mở rộng hết cỡ để đón ánh sáng, cho thư phòng vô cùng rộng rãi và thoáng mát. Phía tây bày biện mấy dãy giá sách đồ sộ, đó chất đầy tấu chương. Phía ngoài cùng là một cái kệ cổ xưa, trong mỗi ô vuông đều bày đủ loại đồ sứ với đồ cổ muôn màu, tinh xảo.
Một nữ t.ử đoan trang sẽ chỉ ngoan ngoãn ở đây, hề nhúc nhích.
Nếu nàng tới lui để khiến Bùi Việt lóa mắt thì sẽ nhỉ?
Thế là Thư Quân bèn nhấc váy lên. Đầu tiên, nàng vòng qua kệ cổ để ngắm một lúc, đó về cửa sổ phía đông để nhặt một miếng điểm tâm nhét miệng. Cái miệng nhỏ nhắn nhai nhóc nhách, cố tình tạo một vài tiếng động.
Sau đó, nàng lén Bùi Việt.
Hắn bận rộn một chốc về phía nàng. Khóe môi Thư Quân dính đầy vụn bánh, y hệt một đứa trẻ đang ăn vụng. Nhìn thấy hình ảnh quen thuộc , Bùi Việt khỏi bật . Hắn thích nàng rộn ràng, nàng . Thật là thoải mái.
Rõ ràng Thư Quân nhận Bùi Việt hề phẫn nộ.
Vì , nàng bèn thăm dò điểm giới hạn của từng chút một.
Thư Quân chầm chậm đến bên cạnh giá sách cổ. Chắc chắn đồ cổ trong Ngự Thư phòng vô giá. Thư Quân sẽ chẳng ngu ngốc tới mức chạm chúng . Nàng bước tới một loạt giá sách ở hàng , tìm kiếm khắp nơi, đó bắt gặp một chiếc phất trần đặt bàn nhỏ trong góc phòng. Nàng bèn lặng lẽ nhặt nó lên, giả vờ lau dọn bụi bặm cho .
Rồi Thư Quân đột nhiên kêu lên một tiếng “ối” vì vô tình đ.á.n.h rơi một chồng tấu chương xuống đất.
“Bệ hạ...” Thư Quân giả vờ tỏ hoảng hốt, Bùi Việt một cách áy náy.