Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:33:24
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nắng mùa thu rực lửa hắt trong điện Càn Khôn, những hạt bụi li ti bay múa trong những tia nắng dài.

 

Cả bên trong lẫn bên ngoài đại điện đều tụ tập ít . Tạ Vân bên cạnh Thái Thượng Hoàng, Đại phu nhân Phương thị cũng triệu cung. Thái Thượng Hoàng nể tình bà là thông gia của nhi nữ nên bắt bà quỳ, sắp xếp cho bà một chiếc ghế bọc vải gấm để . Phương thị lo lắng Thư Quân.

 

Thư Quân quỳ gối chính giữa điện Càn Khôn, lòng bàn tay siết c.h.ặ.t toát mồ hôi lạnh, mấp máy môi nên lời. Nàng sợ Thái Thượng Hoàng trừng phạt, chỉ sợ chuyện giữa nàng và Hoàng đế, đến lúc đó dẫu nàng cung thì cũng vẫn .

 

Vương Ấu Quân hiểu thấu nỗi lo âu của Thư Quân, khi đắn đo suy nghĩ thì quyết định nhận chuyện về , kéo váy quỳ mặt Thái Thượng Hoàng, bằng giọng điệu tủi :

 

“Ngoại tổ phụ quên ư? Hôm qua lúc hạ trại dùng cơm buổi trưa, Quân Nhi tới thỉnh an ngài, chính miệng ngài đồng ý cho Quân Nhi ở cung Lưu An nên Quân Nhi mới ở mà…”

 

Thái Thượng Hoàng lấy lạ: “Hôm qua đồng ý bao giờ?” Sao ông nhớ chuyện ?

 

Vương Ấu Quân đầy chắc chắn: “Nếu ngài đồng ý thì cho Quân Nhi một vạn lá gan, Quân Nhi cũng dám tự tiện xông cung Lưu An .”

 

Thái Thượng Hoàng đỡ trán: “Kể cũng .”

 

Tạ Vân tin lời giải thích của nàng , chỉ tay Thư Quân hỏi: “Vậy còn nàng thì ? Sao nàng tới đó?”

 

Vương Ấu Quân nháy mắt mấy cái liếc Thái Thượng Hoàng: “Ta ở đó một thấy tẻ nhạt nên năn nỉ ngoại tổ phụ cho rủ thêm một tới đó nữa, đó dẫn Quân cùng .”

 

Vương Ấu Quân và Tạ Vân là đối thủ cũ nên Tạ Vân hề tin những gì Vương Ấu Quân dù chỉ là một chữ, e là Vương Ấu Quân định lợi dụng chuyện trí nhớ của Thái Thượng Hoàng để giấu trời qua biển đây mà.

 

“Đêm qua tản bộ bên hồ cho tiêu cơm, thấy tiếng hét toáng lên đầy đột ngột giống giọng của ngoại sanh nữ Ấu Quân. Quân Nhi , ngươi thực sự là phụng chỉ đó là vụng trộm đó ?”

 

Vương Ấu Quân thấy hai tiếng “Quân Nhi” từ miệng Tạ Vân, cả nổi da gà. Bình thường, Tạ Vân vẫn cậy bối phận cao nên nào gặp đám vãn bối như Vương Ấu Quân cũng đều thích vênh mặt, hất hàm sai bảo, bộ là trưởng bối, Vương Ấu Quân cực kỳ ưa Tạ Vân.

 

Nàng đáp chút khách sáo: “Chỉ là một tiếng kêu lúc ban đêm thôi mà cũng thể đổ cho ư? Hôm qua lúc ở cung Lưu An, còn thấy ở bên hô to gọi nhỏ với Thành Tướng quân cơ, ngay chất giọng khỏe khoắn của Tạ cô nương .”

 

 

“Theo thấy thì là Tạ cô nương cố ý vu oan giá họa cho , ganh tị tổ phụ yêu chiều hơn, cho nên mới sáng bày chuyện như thế . Ôi, ngoại tổ phụ, hôm nay trời trong, nắng , ngài săn ạ?”

 

Lời trúng chỗ đau trong lòng Thái Thượng Hoàng, ông cũng thích thói cố tình gây chuyện của Tạ Vân.

 

Sắc mặt Tạ Vân càng thêm khó coi. Đêm qua, rõ ràng nàng thấy tiếng của Vương Ấu Quân, thể nào nhầm , trực giác mách bảo nàng chuyện hề đơn giản. Nghĩ nghĩ , nàng quyết định đề xuất với Thái Thượng Hoàng:

 

“Cữu cữu, nếu chỉ tắm nước nóng thôi thì vốn chuyện gì to tát nhưng nếu Vương Ấu Quân giả truyền thánh chỉ thì đó chính là tội khi quân, ngài thể trừng trị, theo ngoại tôn nữ thấy thì ngài gọi Thành Tướng quân tới đối chất?”

 

Thành Lâm là của Hoàng đế, nể mặt ai bao giờ nên đời nào thiên vị Vương Ấu Quân.

 

Tạ Vân ầm chuyện lên như , ít Công chúa, Vương tôn mượn cớ tới thỉnh an để ngoài theo dõi. Nếu như điều tra rõ ràng thì Thái Thượng Hoàng cũng khó ăn khó , bởi suy cho cùng ông cũng nhiều vãn bối, nếu như nào cũng như Vương Ấu Quân thì chẳng là sẽ loạn hết lên .

 

Bởi , Thái Thượng Hoàng buộc sai cho truyền Thành Lâm tới đây.

 

Vương Ấu Quân và Thư Quân , tim đập như nổi trống. Đêm qua, Vương Ấu Quân mới đắc tội Thành Lâm, liệu Thành Lâm giúp nàng . Còn về Thư Quân thì chắc chắn Thành Lâm sẽ hãm hại nàng nhưng chỉ sợ là lỡ như để giúp Hoàng đế ôm mỹ nhân về tay mà Thành Lâm khai luôn chuyện nhận ý chỉ của Hoàng đế thì tiêu.

 

Mặt Thư Quân tái mét, Vương Ấu Quân thoáng nhích đầu gối về phía , cầm tay nàng: “Đừng sợ.”

 

Tạ Vân thấy dáng vẻ của hai rõ ràng là tật giật , càng thêm tin tưởng phán đoán của bản .

 

Vốn Thành Lâm đang loại bỏ các mối hiểm họa ở khu vực săn b.ắ.n, thị vệ báo tin, lập tức chạy tới điện Càn Khôn. Trên đường , thị vệ cho tình hình bên trong điện. Hắn tới cửa đại điện, cởi bội đao , nhanh chân trong, ngước mắt lên trông thấy ngay ánh mắt Vương Ấu Quân chằm chằm đầy lo lắng. Thành Lâm giả bộ như thấy, mặc cho Vương Ấu Quân nháy mù cả mắt, cũng hề biểu cảm gì.

 

Vương Ấu Quân liếc mắt đưa tình với một tên mù, tức tới độ căng phồng l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Thành Lâm bước tới mặt Thái Thượng Hoàng, đợi Thái Thượng Hoàng hỏi trả lời luôn:

 

 

“Hồi bẩm Thái Thượng Hoàng, đúng là đêm qua thủ lệnh từ điện Càn Khôn tới, dặn dò thần trông giữ cung Lưu An, bảo vệ an cho hai vị cô nương.”

 

Câu trả lời của Thành Lâm khá lập lờ nước đôi, lệnh từ điện Càn Khôn thể là do Thái Thượng Hoàng lệnh nhưng cũng thể là do Hoàng đế lệnh, hề chuyện đêm qua Hoàng đế giá lâm hành cung, cho nên mới suy rằng chỉ thể là lệnh của Thái Thượng Hoàng.

 

“Thật ư?” Lần Thái Thượng Hoàng thực sự thấy nghi ngờ trí nhớ của bản . Được tại [ TRu𝐌TR𝖴 Y𝘦N.𝑉𝔫 ]

 

Thành Lâm hề biến sắc: “Sao thần dám lừa dối bề chứ?”

 

.” Vương Ấu Quân và Thành Lâm kẻ xướng hoạ, nàng đoán chắc là Hoàng đế lời dặn dò nên trong lòng cực kỳ tự tin, ngoài mặt càng tỏ tủi , mũi sụt sịt, cánh mũi hấp háy.

 

“Ngoại tổ phụ, Quân Nhi luôn luôn ngoan ngoãn, dám láo bao giờ, kể thì đây là đầu tiên ngoại tổ phụ đồng ý với Quân Nhi một điều gì đó.”

 

Thành Lâm thấy nàng sụt sịt nước mũi cực kỳ cảm xúc, sợ nước mắt, nước mũi dây nên vội vàng cách xa nàng .

 

Trình độ diễn kịch của Vương Ấu Quân quả là điêu luyện.

 

Có Thành Lâm chứng, dù Thái Thượng Hoàng hoài nghi cũng chẳng thể gì, bởi nhẽ Thành Lâm lý do gì cần dối, lão nhân gia sờ trán, cũng mấy để tâm chuyện : “Thôi , chuyện kết thúc ở đây, nếu như là trẫm đồng ý với Quân Nhi, hôm nay Quân Nhi chịu tủi , thì cứ tiếp tục ở .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-34.html.]

 

Vương Ấu Quân nín mỉm , lập tức tạ ơn.

 

Đương nhiên Tạ Vân cực kỳ phục.

 

Thành Lâm chống đầu gối dậy, lạnh lùng Tạ Vân một cái, chắp tay tâu với Thái Thượng Hoàng:

 

“Thượng hoàng, chuyện của Vương cô nương và Thư cô nương giải thích rõ ràng nhưng Tạ cô nương gây chuyện bất hòa, tung tin sai sự thật, hủy hoại danh dự của ngài, ảnh hưởng tới đại điển săn mùa thu, việc thể truy cứu.”

 

 

Tạ Vân lập tức bật dậy, mặt mày biến sắc: “Thành Lâm, bản Quận chúa oán thù gì với ngươi, chẳng qua là đêm qua...” Nàng liếc Thái Thượng Hoàng, nhận thấy tiện kể chuyện đêm qua xông cung Lưu An đây nên đành lảng sang ý khác: “ , là hiểu lầm Ấu Quân và Thư gia , chuyện gì to tát cơ chứ?”

 

Thành Lâm nàng , Thái Thượng Hoàng cũng nàng .

 

Thái Thượng Hoàng chỉ chằm chằm Thành Lâm mấy lượt. Tính cách Thành Lâm thì Thái Thượng Hoàng hiểu rõ, chắc chắn đời nào chuyện xen chuyện tranh chấp giữa các cô nương gia. Đột nhiên mở miệng đòi trị tội Tạ Vân, chuyện kỳ lạ. Có điều, lạ thì lạ, Thành Lâm như , chắc chắn Thái Thượng Hoàng trừng trị nàng .

 

Vậy là lão nhân gia hạ lệnh: “Bắt Tạ Vân đóng cửa hối .”

 

Tạ Vân ấm ức định cãi .

 

Thành Lâm bỗng nhiên tới gần Thái Thượng Hoàng, lặng lẽ thì thầm vài câu, gì mà sắc mặt Thái Thượng Hoàng lập tức trở nên nặng nề, bất ngờ sửa miệng:

 

“Hạ lệnh cho ma ma tát hai mươi mới đóng cửa hối .”

 

Tạ Vân suýt tức ngất xỉu.

 

Không ai hiểu nổi vì mà Thành Lâm khăng khăng trừng trị Tạ Vân, lẽ là vì vị Tạ đại tiểu thư đắc tội nhân v*t c*ng đầu nhất trong các võ tướng .

 

Tạ Vân tát bầm dập mặt mày ngay mặt , còn mặt mũi nào ngoài. Nàng gây họa trong kinh nhiều năm, đây là đầu tiên nàng chịu thiệt thòi lớn như , cũng coi như một phen hả lòng hả .

 

Sau khi chuyện đều kết thúc, Thư Quân cảm ơn Thành Lâm, Vương Ấu Quân nể tình hôm nay Thành Lâm mở miệng xả giận cho , quyết định chấp nhặt chuyện thất lễ tối qua nữa, theo Thư Quân tới gặp ở chỗ bậc thềm, thi lễ với : “Đa tạ tướng quân cứu giúp.”

 

Thành Lâm hờ hững nàng , chỉ hai chữ: “Không cần.” Sau đó, liếc Thư Quân dịu dàng, e ấp nở nụ giả dối ngoài mặt với Vương Ấu Quân: “Nếu như vì Thư cô nương thì chẳng buồn quan tâm chuyện sống c.h.ế.t của ngươi.”

 

Cảm xúc khâm phục Thành Lâm của Vương Ấu Quân lập tức bốc , nàng nghiêm mặt, nghiến răng nghiến lợi liếc : “Thành Lâm, ngươi đúng là điều!”

 

Thành Lâm chẳng quan tâm, chắp tay với Thư Quân rảo bước trở về rừng.

 

Vương Ấu Quân từng mất mặt như thế bao giờ, nàng buồn bực dậm chân mấy cái thật mạnh.

 

 

Thư Quân bên an ủi nàng : “Thôi , hôm nay trời, và tỷ cưỡi ngựa với nhé?”

 

Vương Ấu Quân nhớ tới chuyện Thư Quân nhờ nàng dạy cưỡi ngựa, bèn hít sâu một , lườm xéo bóng lưng Thành Lâm một cái mới ôm Thư Quân trở về cung Lưu An. Nghĩ tới chuyện thể danh chính ngôn thuận ở trong cung Lưu An, tâm trạng Vương Ấu Quân lập tức vui vẻ. Hai ăn trưa sớm. Lúc họ ngoài thì gặp Thư gia sai đến tìm Thư Quân. Thư Quân đành bảo Vương Ấu Quân , còn nàng thì cùng với Thược Dược tới Tây uyển.

 

Thư Quân đến Tây uyển, thấy phụ Thư Lan Phong đang nóng ruột qua trong sảnh, ông hỏi rõ sự việc vội trách cứ Thư Quân:

 

“Lát nữa, con thu dọn đồ đạc chuyển về Tây uyển , cung Lưu An là nơi chúng thể ở ? Con xem , hôm nay suýt nữa thì gây sóng gió , tuy Ấu Quân ý nhưng con thể trái với quy định .”

 

Thư Quân khuôn mặt của phụ in đầy dấu vết gió sương, cảm xúc tủi suýt chút nữa trào khỏi con tim. Nàng hề ở cung Lưu An đáng ghét đó, nếu tại Hoàng đế ép nàng thì hôm nay nàng một phen hãi hùng như . Qua chuyện hôm nay, thể thấy phần nào tính cách ương ngạnh của Tạ Vân, nếu như nàng thực sự hầu chung một phu quân với Tạ Vân thì e là nàng chẳng thể sẽ c.h.ế.t như thế nào. Tiếc là bao nhiêu khổ đau nàng chỉ thể giấu kín trong lòng. Thư Quân dám cho phụ , đành ậm ờ gật đầu.

 

“Nữ nhi ạ, điều Ấu Quân còn đang đợi nữ nhi ở trại ngựa, đợi tối về, nữ nhi sẽ chuyển ạ?”

 

Thư Lan Phong thấy bờ mi nữ nhi hoen đỏ, nước mắt rưng rưng, tưởng là nàng sợ hãi nên cực kỳ xót xa: “Kiều Kiều đừng , chỉ trách nặng lời con sợ.”

 

Thư Quân sợ phụ lo lắng, lau nước mắt ở khóe mi : “Con , phụ cứ việc ạ.”

 

Quả thực Thư Lan Phong còn nhiều công vụ nên dặn dò Thược Dược chăm sóc cho Thư Quân xong thì lập tức luôn.

 

Hai chủ tớ nghỉ một lát, đợi tới giờ Ngọ mới rời khỏi hành cung.

 

Nàng còn vòng thảo nguyên đằng cũng thấy tiếng vó ngựa ồn ào chạy rừng, tiếng ngỗng trời bay về phương nam, tiếng ngựa kêu, hươu kêu và một dòng nước nhỏ chảy uốn lượn từ phía đông cánh rừng, vắt qua thảo nguyên đ.â.m sâu trong khu rừng phía tây.

 

Lúc gần xuống bậc thềm, Thược Dược chợt nhớ quên mang túi nước theo nên bèn vội vã chạy về cung Lưu An. Thư Quân hóng gió, dõi mắt về phía bãi săn, nơi màu xanh ngút ngàn, núi non trùng điệp, bốn bề một sắc rậm rì, những cô nương và thiếu niên mặc y phục rực rỡ cưỡi ngựa trở thành sắc màu điểm tô sắc núi mênh mang.

 

Hai mạn đông và tây của khu rừng đều phép săn, ở lối một chuồng ngựa, trong chuồng ít con ngựa cao lớn. Đứng từ xa, Thư Quân trông thấy bóng Vương Ấu Quân đang chọn ngựa ở cửa rừng phía tây. Thư Quân chậm rãi đó gặp nàng .

 

Thảo nguyên rộng lớn, phóng mắt thấy xa lắm nhưng bộ thì mệt.

 

Phong tục của dân chúng Đại Tấn cởi mở, tuy cũng chuyện nam nữ hữu biệt nhưng quá hà khắc. Chẳng hạn như nam nữ lập gia đình thì vẫn thể chơi chung với . Thư Quân dạo bước t.h.ả.m cỏ dày sườn núi, trông thấy trưởng tỷ Thư Linh và Thế t.ử nhà Liễu Hầu gia Liễu Minh Thần đang cách nàng một quãng xa.

 

Vóc Liễu Minh Thần cao, chỉ nhỉnh hơn trưởng tỷ nửa cái đầu nhưng biểu cảm của cực kì dịu dàng, thấy tóc của trưởng tỷ dính một chiếc lá nhỏ bèn lặng lẽ nhặt . Trưởng tỷ là đoan trang nhưng khi ở mặt cũng lộ vẻ e ấp, dịu dàng.

 

Loading...