Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:33:25
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không hai trong rừng với câu gì. Liễu Minh Thần thấy trưởng tỷ cầm túi nước trong tay bèn chủ động cầm giúp, ống tay áo rộng của trưởng tỷ rủ xuống. Bên bàn tay rảnh rang của Liễu Minh Thần kề sát bên cạnh tay của trưởng tỷ. Thư Quân thấy rõ ngón tay hai mượn vạt áo rộng che khuất, kín đáo chạm .
Dõi mắt xa, khắp thảo nguyên cũng đôi cặp, trượng phu trẻ tuổi đỡ thê t.ử leo lên ngựa, cùng ngao du núi rừng, mẫu dắt tay hài t.ử nhỏ tuổi chơi đùa thảo nguyên, ngay cả quan lão gia luống tuổi cũng chắp tay lưng với thê t.ử, thong thả dạo.
Thư Quân bất giác lộ vẻ hâm mộ, những cảnh tượng quả là đậm đà hương sắc đời thường, tiếc là chúng thể thuộc về nàng.
Nàng cả đời nữa.
Cho dù nàng thể thành công thuyết phục Hoàng đế quên thì liệu nàng còn dám thành nữa ? Nàng dám, nam nhân luôn luôn nhớ nhung thứ mà . Nếu nàng thành và sinh con, lỡ như một ngày nào đó Đế vương vui, lôi nàng trút giận, nàng dám mà cũng sẽ để liên lụy tới khác.
Còn nếu nàng tham sống sợ c.h.ế.t, rời khỏi Kinh thành, sống cuộc sống tha hương thì khát vọng cả đời của phụ sẽ chôn vùi trong tay nàng.
Rõ ràng hôm nay nắng to nhưng hiểu nàng rét run.
Xa xa, Vương Ấu Quân trông thấy nàng bèn vẫy tay gọi. Thư Quân tạm dằn những suy nghĩ chua xót trong lòng , rảo bước về phía nàng .
Lúc , một giọng khàn khàn gọi nàng dừng .
“Quân .”
Thư Quân đột ngột dừng bước, từ từ đầu .
Mới hơn nửa tháng gặp, dường như Bùi Ngạn Sinh biến thành khác, hình, mặt mày của y gầy gò, hàm tua tủa râu, hốc mắt trũng sâu, đôi mắt còn phấn chấn tinh thần như xưa, Thư Quân với vẻ ngập tràn cay đắng.
Sau khi gọi Thư Quân xong, cánh môi khô khốc của Bùi Ngạn Sinh mấp máy, cuối cùng y đổi cách xưng hô: “Thư cô nương...”
Thư Quân thấy y như , trong lòng nàng cảm thấy buồn bực.
Trước đây, nàng chê Bùi Ngạn Sinh việc suy nghĩ, giờ nàng mới , Bùi Ngạn Sinh như nàng tưởng tượng.
Hiện tại gì cũng chẳng ích gì nữa . Ở nơi , cũng tai mắt của Hoàng đế, Thư Quân dám trò chuyện với y. Sự , chi bằng hãy nhẫn tâm một chút, Thư Quân một chữ nào, bỏ .
Bùi Ngạn Sinh lưng cũng đuổi theo.
Thư Quân chạy một mạch tới chỗ Vương Ấu Quân. Vương Ấu Quân cũng trông thấy Bùi Ngạn Sinh, thấy y vẫn còn chằm chằm Thư Quân, nàng bèn tặc lưỡi một tiếng, kéo Thư Quân hàng rào của chuồng ngựa, khuất khỏi tầm mắt của Bùi Ngạn Sinh.
“Muội phát hiện Bùi Ngạn Sinh gì bất thường ?”
Thư Quân bối rối Vương Ấu Quân: “Có chuyện gì ?”
Vương Ấu Quân vòng tay ôm vai nàng, sắc mặt khó tả: “Dạo Bùi Ngạn Sinh chịu một cú sốc lớn, nhốt trong nhà, ăn, uống, Vương phi Lâm Xuyên Vương bèn chơi một chiêu cực mạnh.”
Thư Quân mở to mắt, lộ vẻ thắc mắc.
Vương Ấu Quân xích gần tai nàng kể: “Vương phi lén cho nhi t.ử uống loại t.h.u.ố.c đưa ngoại sanh nữ của phòng của , hai trải qua một đêm xuân cùng , bây giờ hai nhà bắt đầu nghị , chắc cuối năm là sẽ rước dâu.”
Thư Quân giật , trong lòng cảm thấy ghê tởm, biểu cảm kinh ngạc nên lời.
Sau một lúc lâu, đôi mắt đen láy của nàng mới chuyển động, giọng cất lên đầy buồn bã: “Cũng , ít nhất thì chậm trễ vì .”
Vương Ấu Quân đ.á.n.h mắt về phía Bùi Ngạn Sinh, phát hiện chẳng y rời tự bao giờ, bèn lôi Thư Quân .
“Được , , chuyện qua , đừng buồn nữa, thật lòng, dù cữu cữu thì hai cũng chẳng thể lâu dài .”
“Vương phi Hoài Dương Vương chỉ cao ngạo và ưa sĩ diện thôi, còn Vương phi Lâm Xuyên Vương thì ngay cả chuyện kiểu cũng , nếu bà thích thì chẳng sẽ giày vò như thế nào .”
“Được , tán gẫu mấy chuyện nữa, chúng cưỡi ngựa nhé?”
Vương Ấu Quân chọn giúp cho Thư Quân một con ngựa nhỏ và lùn. Thư Quân rụt rè lên lưng ngựa, ghìm dây cương, dám nhúc nhích linh tinh. Kỹ thuật cưỡi ngựa của Vương Ấu Quân nhưng nàng cách dạy khác. Hai vị cô nương loay hoay một hồi, con ngựa vẫn chỉ vòng quanh tại chỗ.
Vương Ấu Quân nhụt chí, Thư Quân cũng mệt thở hổn hển.
lúc , Thành Lâm tuần tra an ninh ở trong rừng xong trở , thấy hai cô nương trong chuồng ngựa với vẻ sa sút tinh thần bèn kỹ hơn một chút. Vương Ấu Quân thấy là thấy giận, ngoảnh mắt chỗ khác.
Thành Lâm đặt tay lên thanh đao ở hông, nhanh chân gần.
“Hai vị cô nương ?”
Thư Quân dậy thi lễ với : “Thành Tướng quân.”
Thành Lâm né , nhận lễ của nàng.
Vương Ấu Quân thấy chủ động bắt chuyện, cũng tiện giả bộ như thấy, bèn lạnh lùng : “Quân cưỡi ngựa, đang dạy .”
Thành Lâm gãi mặt, liếc Thư Quân, giọng điệu vẫn cà lơ phất phơ như cũ: “Học cưỡi ngựa ?”
Vương Ấu Quân thích dáng vẻ của nên trả lời.
Thư Quân chỉ con ngựa lùn: “Thành Tướng quân, hiểu leo lên con ngựa xong nó chịu nhúc nhích, tướng quân là tại ?”
Thành Lâm : “Mặc dù bản tướng cưỡi ngựa nhưng dạy khác học cách cưỡi ngựa, điều, thể mời dạy tới đây!”
Trong lòng Vương Ấu Quân thầm nghĩ thế là nhất, nàng cũng chẳng bộ mặt đáng ghét của Thành Lâm, điều Thành Lâm mới đồng ý giúp đỡ họ nên nàng cũng thể hiện thái độ quá rõ ràng: “Vậy thì đa tạ.”
Thành Lâm câu nào, lập tức rời , tới chỗ bậc thềm, vẫy một thị vệ , dặn dò vài câu, thị vệ lập tức roi thúc ngựa rời .
Vương Ấu Quân đợi một lúc thấy ai đến cũng để tâm lắm, Thư Quân sợ ảnh hưởng tới niềm vui thú của nàng bèn :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-35.html.]
“Tỷ cho cưỡi chung ngựa với tỷ , lưng tỷ là .”
Phụ của Vương Ấu Quân là lão tướng trong quân, trưởng trong nhà chọn cho nàng một thớt ngựa lang ngọc* nên đương nhiên nàng cũng dẫn theo trong săn , nàng tung lên ngựa mới kéo Thư Quân lên , Thư Quân ôm vòng eo nhỏ của nàng , mặc cho nàng rong ruổi lưng ngựa.
*Ngựa lang ngọc là một giống ngựa lang quý khả năng chạy nhanh.
Vương Ấu Quân lo Thư Quân sợ nên dám phi ngựa quá nhanh, hai cưỡi ngựa nửa canh giờ, lên tới một đoạn dốc cao, tầm mắt ở đây cực kỳ khoáng đạt. Đợi ngựa phi chậm , Thư Quân lưng Vương Ấu Quân mới mở mắt , hai mắt lập tức tỏa sáng.
Cảnh sắc mặt quá .
Núi non trùng trùng điệp điệp, cánh đồng cỏ màu mỡ rộng ngút ngàn. Những mảng màu xanh, đỏ, cam, vàng rải khắp núi đồi như một thùng nhuộm quấy tung lên, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ.
Vương Ấu Quân thả Thư Quân xuống, bảo rằng sẽ săn thỏ để buổi tối nướng ăn. Thư Quân lập tức đồng ý. Chẳng bao lâu , Thược Dược và nha của Vương Ấu Quân là Xuân Hoa cũng theo tới đây. Thược Dược hầu hạ Thư Quân uống nước xong bèn cùng với Xuân Hoa tìm chỗ khuất gió, chuẩn dụng cụ để buổi tối nấu cơm ngoài rừng.
Trên lưng con ngựa lùn mà Vương Ấu Quân chọn cho Thư Quân treo một túi nước, lương khô, y phục và một tấm đệm chuyên dùng thảo nguyên.
Thư Quân bỏ tấm đệm xuống, một sườn núi ngắm cảnh.
Có lẽ là vì một chán nên nàng cúi đầu gảy những bông hoa dại gót chân.
Gió mát lay cỏ cây kêu xào xạc.
Không bao lâu , khi chiếc cổ cúi xuống lâu mỏi, nàng nâng hai tay lên chống má, dõi mắt chằm chằm một hướng xa xăm. Tâm trí Thư Quân dần dần mơ hồ, nửa mơ nửa tỉnh, bên tai loáng thoáng thứ gì đó cọ tai nàng, mặc dù trong lòng khó chịu nhưng nàng vẫn đưa tay lên hất .
Thời gian dần trôi, vành tai càng ngày càng ngứa, như thể lông vũ nhẹ nhàng lướt qua.
Thư Quân chịu nổi nữa, cuối cùng cũng ngước đôi mắt đen láy ngái ngủ lên, trông thấy một khuôn mặt trong trẻo của nào đó đang cúi xuống . Đôi mắt của hẳn pha lẫn giữa sắc sảo trong veo, trầm và dày dạn bể dâu hơn so với nam t.ử trẻ tuổi nhưng quá mức sâu lường khiến sợ hãi.
Thư Quân sững sờ: “Sao ngài tới đây?”
Giọng nàng pha lẫn thở mơ màng như một bé mèo lười uể oải, biểu cảm ngốc nghếch, đáng yêu.
Trái tim Bùi Việt lập tức tan chảy, uổng công lặn lội từ Ngự Thư phòng tới đây.
Bùi Việt thấy nàng xổm lâu bèn dìu nàng dậy, nàng, khóe môi thấp thoáng ý .
“Chẳng một cô nương học cưỡi ngựa ?”
Cảm giác tủi rõ cũng tả rõ trong lòng Thư Quân từ từ tụ bờ mi: “Ngài chạy từ Kinh thành tới đây ư?”
“Chứ thì ?” Hắn mỉm dịu dàng đáp.
Thư Quân hổ cúi đầu.
Tối hôm qua mới bôn ba trở về, giờ chạy tới hành cung.
Nàng nên quá với nàng nên chịu nổi sự ưu ái của Đế vương.
Trong lòng Thư Quân một lời nên bắt đầu từ .
Bùi Việt thấy nàng ngập ngừng thôi cũng ép nàng mà sang chỉ tay con ngựa nhỏ bên cạnh, hỏi: “Đây là ngựa của nàng ?”
Thư Quân đầu , con ngựa đang buồn bực gặm cỏ khô: “Đây là ngựa mà Ấu Quân tỷ tỷ chọn cho thần nữ.”
Bùi Việt lắc đầu bật : “Con ngựa phù hợp với nàng, đương nhiên là nàng dễ học . Để trẫm dạy nàng nhé?”
Thư Quân rụt rè lắc đầu, từ từ bước lùi : “Không, bệ hạ, ngài bận rộn như , thần nữ...”
“Quân Quân.” Giọng dịu dàng nhưng trịnh trọng đến lạ: “Nàng cứ coi như là Thất gia trưởng bình thường của nàng là . Huynh trưởng ngàn dặm xa xôi chạy tới đây để dạy Quân Quân cưỡi ngựa, nàng học thì cũng mới yên tâm , đúng ?”
Thư Quân đau khổ nhắm hai mắt .
“Trong Ngự thư phòng vẫn còn nhiều tấu chương chờ .”
Hắn rõ tính Thư Quân dễ mềm lòng, dễ ức h**p.
Bùi Việt vỗ tay thành tiếng, một tên thị vệ sườn núi dắt một thớt ngựa nhỏ màu đỏ lửa lên đây, con ngựa cao to nhưng trông khỏe mạnh, rắn rỏi, vó ngựa cuồn cuộn, ánh mắt sắc bén, thể thấy nó khác hẳn với những con ngựa bình thường.
Được Bùi Việt hiệu, con ngựa cọ mõm Thư Quân, Thư Quân ngượng ngùng, né tránh nhưng vẫn cố gom góp can đảm, yên nhúc nhích: “Bệ hạ, con ngựa là giống gì?”
“Nó là hãn huyết bảo mã do Đại Uyển dâng tặng.”
Thị vệ dâng dây cương lên bằng cả hai tay, Bùi Việt nhận lấy, đưa cho Thư Quân Thư Quân rụt rè cầm lấy nhưng vì trải nghiệm vui ban nãy nên nàng thấy sợ.
Bùi Việt quan sát cô nương lộ vẻ khiếp đảm, dịu dàng trấn an: “Đừng sợ, nó dữ , chẳng lúc trẫm với nàng, trẫm là thuần phục ngựa , trẫm hề ngoa chút nào nhé, con ngựa chính là trẫm thuần dưỡng đấy. Nó cực kỳ dịu dàng, ngoan ngoãn, phù hợp cho cô nương cưỡi.”
Thư Quân nhớ tới chuyện từng mắng là kẻ dối, mỉm ngượng ngùng.
Bùi Việt nhận lúc tiểu cô nương xổm ở đây, trông sắc mặt nàng cô độc và hụt hẫng, còn hiện giờ nàng hé môi , tâm trạng cũng vui vẻ theo.
“Nào, thử một .” Bùi Việt cổ vũ nàng.
Thư Quân nắm c.h.ặ.t cương ngựa, cố gắng giẫm chân lên bàn đạp. Lúc ban nãy tập cưỡi ngựa với Vương Ấu Quân, Vương Ấu Quân nhấc giúp vòng eo nhỏ của nàng lên nhưng giờ Hoàng đế đang lưng nàng, Thư Quân thế nào, trong khi nàng thể lên ngựa thuần thục như Vương Ấu Quân, nếu cong m.ô.n.g leo lên ngựa thì sẽ cực kỳ khiếm nhã.
Bùi Việt nhận sự khó xử của nàng, sang bên phía đối diện, bên lưng ngựa, đưa tay về phía nàng: “Trẫm cho nàng mượn sức.”
Mặc dù Bùi Việt thể đỡ Thư Quân lên ngựa nhưng hiện tại tiểu cô nương vẫn còn khúc mắc với nên như thế nào để thể hóa giải sự lúng túng trong lòng nàng mà giúp nàng.