Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:33:26
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không đây là sự chu đáo và ân cần mà chỉ nam t.ử lớn tuổi mới .
Thư Quân giữ c.h.ặ.t t.a.y của Bùi Việt, kéo mạnh một cái, nàng lập tức thể dễ dàng lên lưng ngựa.
Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi nhưng Thư Quân cảm nhận rõ sự chênh lệch về sức mạnh giữa hai . Rõ ràng trông vẻ như hề dùng lực nhưng thực mạnh mẽ, vững vàng. Thư Quân liếc Bùi Việt cao lớn, cao hơn nam t.ử bình thường khá nhiều, chẳng hạn như hiện tại, rõ ràng nàng đang lưng ngựa nhưng tầm mắt của vẫn thể thoải mái về phía nàng.
Bùi Việt bắt đầu dạy nàng những kiến thức cơ bản của việc cưỡi ngựa, tốn công nhiều lời rườm rà vô ích, hầu như luôn đằng , cầm dây cương để hướng dẫn Thư Quân cách dùng lực như thế nào khi cưỡi ngựa.
Khác với con ngựa ban nãy thế nào cũng chịu lời, quả nhiên con ngựa thông minh hơn nhiều. Thư Quân chỉ giật dây cương một chút, nó hướng nào .
Bùi Việt thấy nàng dần dần nắm giữ chừng mực bèn buông hẳn cương ngựa , tránh qua một bên.
Thư Quân thong thả cưỡi ngựa chầm chậm một đoạn, nếm niềm vui khi cưỡi ngựa, nàng lập tức cảm thấy hứng thú, vẫy tay gọi : “Bệ hạ, hình như thần nữ học một chút .”
Bùi Việt chắp tay lưng, bóng dáng cao ráo sừng sững trong gió tựa như tùng bách.
Chỉ thôi cũng thấy an lòng.
Thư Quân đ.á.n.h bạo tiếp tục cưỡi ngựa xa hơn, con ngựa cũng quen với chủ nhân mới, bắt đầu vui vẻ chạy về phía . Nó chạy nhanh, Thư Quân bắt đầu hốt hoảng: “Bệ hạ...” Nàng nắm c.h.ặ.t dây cương, siết cương để ngựa dừng .
Thế nhưng dường như con ngựa dịu dàng, ngoan ngoãn vui, nó lập tức hí lên một tiếng, tỏ ý phản đối, Thư Quân giật la lên, Bùi Việt lo nàng dọa sợ, nhanh ch.óng chạy tới, nhắc nhở nàng: “Ngồi yên, thả lỏng dây cương, để kệ cho nó , nhớ kẹp c.h.ặ.t hai chân bụng ngựa.”
Thư Quân hít vài gió mát, c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng, từ từ buông lỏng dây cương, con ngựa nhận tín hiệu, lập tức chạy thẳng về phía .
“Á....” Cơ thể của Thư Quân kéo mạnh về phía , mới đầu nàng quen, nhắm c.h.ặ.t hai mắt để mặc cho ngựa chạy, đó, dần dần nàng phát hiện ngựa chạy cực kỳ vững vàng, bấy giờ nàng mới mở hé mắt , gió thổi vù vù lướt qua khuôn mặt nàng, khung cảnh mặt lao thẳng về phía nàng, con ngựa chở nàng vững vàng phi băng băng về phía . Cảm giác mạo hiểm k*ch th*ch, dường như phiền não đều thể gió cuốn bay.
Nàng thử kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa tăng tốc, con ngựa thần của Đại Uyển cực kỳ thông minh, hiểu ý đồ của chủ nhân, nó bắt đầu tăng tốc đều đặn.
Sóng nhiệt trong l.ồ.ng n.g.ự.c Thư Quân cũng bốc lên theo.
Sau khi chơi thỏa thích , Thư Quân mới phát hiện chạy xa khỏi chỗ ban đầu, nàng hoảng sợ ngoái , trông thấy bóng dáng tuấn đang theo nàng.
Cảm giác lo lắng trong lòng nàng lập tức tan biến, nụ bất giác nở rộ ở đuôi mắt, nàng phấn chấn chạy tiếp về phía : “Đi!”
Sau khi chạy băng băng thêm một đoạn, Thư Quân tới bên một dòng suối lớn. Nàng dám vượt qua suối nên đầu ngựa chạy trở về. lúc , một con nai chạy vọt từ lùm cỏ đằng , con ngựa giật , tung hai vó lên trời. Thư Quân từng gặp tình huống bao giờ, cương ngựa tuột khỏi tay, cơ thể mất kiểm soát, ngả đằng .
Nàng còn kịp kêu cứu thì Bùi Việt đưa tay đỡ lấy, đặt xuống . Con ngựa tiếp tục lao vụt , Thư Quân vẫn hồn, hai chân như nhũn , bất giác níu ống tay áo của .
Thân thể mềm mại của nàng chốc chốc va l.ồ.ng n.g.ự.c rộng và rắn chắc của . Lưng nàng lập tức cứng đờ, cố gắng kiểm soát để va chạm với đằng .
Phát hiện sự cứng ngắc của nàng, Bùi Việt dịch l.ồ.ng n.g.ự.c , cố gắng để đụng nàng.
Gió đêm thổi thốc miệng, mũi, Thư Quân nghiêng mặt , cố gắng hít thở.
Nàng ngay n.g.ự.c nhưng đầu vẫn chạm tới cằm của , đôi tay cực kỳ rắn chắc bảo vệ hai bên trái của nàng.
Cảm giác an , mạnh mẽ, căng tràn sức mạnh là điều mà dù nàng phớt lờ cũng thể. Dường như chỉ cần ở đây thì cho dù lúc họ đang vượt núi băng sông cũng gì đáng sợ.
Thư Quân ngước mắt lên một cái.
Bùi Việt rõ nàng đang nhưng hề đáp . Chỉ cần cúi đầu xuống một chút thôi là thể hôn lên xoáy tóc của nàng nhưng , vẫn giữ nguyên tư thế bất động thẳng về phía , thậm chí vì quan tâm tới tâm trạng của nàng mà còn giảm dần tốc độ chạy của ngựa .
Một lát , bọn họ chạy về triền dốc ban nãy. Bùi Việt dừng , dìu Thư Quân xuống ngựa. Thư Quân vén tóc qua tai, lặng lẽ dịch , cách vài bước chân. Lúc , con ngựa thần cũng chạy về, nó tới mặt Thư Quân, đôi mắt vô tội nàng như thể đang áy náy vì ban nãy lỡ phạm .
Thư Quân đỗi ngạc nhiên, chút dư âm sợ hãi trong lòng cũng tan biến theo. Con ngựa thần cao, Thư Quân với tay là chạm tới trán của nó, là nàng cứ thế nhẹ nhàng xoa trán nó : “Không .”
Con ngựa kêu khẽ một tiếng, giọng điệu giống như lúc nãy nữa mà dường như đang cố vẻ ngoan ngoãn, Thư Quân càng cảm thấy nó đáng yêu hơn, lập tức còn thấy sợ ngựa nữa.
Bùi Việt bên cạnh, chắp tay lưng xem, giải thích với nàng: “Nó là một con ngựa cái con, bình thường hễ gì sai là thích nũng.”
Không lời của Bùi Việt là vô tình cố ý, Thư Quân tai bất giác nóng ran.
Bùi Việt liếc vành tai đỏ bừng của nàng: “Nếu như còn gặp chuyện nữa thì tuyệt đối buông dây cương , nhớ cúi về phía để triệt tiêu lực hất, chỉ cần chờ một lát là nó sẽ chở nàng chạy tiếp thôi.”
Thư Quân lúng túng gật đầu: “Thần nữ rõ …”
Bùi Việt thấy ánh mắt nàng vẫn còn ngập tràn hào hứng bèn hỏi: “Hay là thử thêm một nữa nhé?”
Dù trong lòng Thư Quân nhưng khi sắc trời, thấy ánh chiều tà bao trùm mặt đất, nhuộm khắp tầng tầng lớp lớp tán cây rừng, nàng lắc đầu: “Không còn sớm nữa, chắc là Ấu Quân tỷ tỷ sắp về …”
Bùi Việt thầm thấy tiếc nuối nhưng thể hiện mặt, chỉ tay doanh trướng mà thị vệ dựng ở sườn núi: “Chúng qua đó nghỉ một lát trong lúc chờ con bé.”
Thư Quân tin lời , theo xuống dốc, bước trong doanh trướng.
Doanh trướng lớn cũng nhỏ, rộng một trượng, bên trong một chiếc sập nhỏ, bữa xế, bánh ngọt, dụng cụ pha , đầy đủ thứ. Cuối cùng Thư Quân cũng đãi ngộ của Đế vương là như thế nào. Chỉ cưỡi ngựa thôi mà thị tòng lặng lẽ phục vụ hai mươi .
Thư Quân chủ động rót cho Bùi Việt, cũng ngăn cản.
Trong lòng nàng ngóng trông Vương Ấu Quân sẽ sớm trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-36.html.]
Trên thực tế, Vương Ấu Quân về từ một khắc , thấy Thư Quân và Bùi Việt chuyện bên sườn núi, nàng bèn vô tư chạy về phía đó nhưng chạy mấy bước bẻ tay , đẩy qua một bên.
Lại một nữa, Vương Ấu Quân trải nghiệm sự chênh lệch về sức lực giữa nam và nữ. Nàng đạp một cước nhưng đối phương mặc áo giáp bạc loại nhẹ, chỉ thôi là thể cảm nhận sức mạnh của cánh tay bên trong lớp áo giáp như thế nào, nàng sợ giận, lên án :
“Ngoại trừ bẻ tay , ngươi gì khác ?”
Thành Lâm nhai chiếc lá bạc hà ậm ờ đáp: “Ôm?”
Hai má Vương Ấu Quân lập tức đỏ bừng, giậm chân chạy .
Thành Lâm theo bóng cô nương chạy xa, đưa tay lên gãi thái dương, nếu chỉ một chữ là thể giải quyết rắc thì tội gì tốn sức gì?
Lúc , Đô chỉ huy sứ Cẩm Y vệ Lận Tuần cầm một chiếc phong bì bằng da tới đây. Thành Lâm chỉ cần liếc sơ qua là ngay đó là mật tín của Cẩm Y vệ.
“Có chuyện gì ?”
Lận Tuần đ.á.n.h mắt doanh trướng đằng xa: “Có chuyện cần giải quyết, bẩm báo với bệ hạ.”
Thành Lâm nhíu mày: “Có chuyện gì quan trọng hơn cơ nghiệp tổ tông, dòng dõi giang sơn chứ?”
Lận Tuần thấy bực , tại tên nào cũng động một tí là lôi cơ nghiệp tổ tông ? Lưu Khuê như , Thành Lâm cũng như .
Thành Lâm thấy phục bèn : “Đời bệ hạ đ.á.n.h giặc nhiều , bao giờ bỏ sót một phong tấu chương quan trọng nào đúng ? đây là đầu tiên ngài ở bên nữ nhân, ngươi thể bớt kiếm chuyện một chút ?”
Lận Tuần bó tay, hết lòng lo cho dân cho nước, tại thành là kẻ thích kiếm chuyện cơ chứ?
“Vậy còn ngươi, ngươi ở đây gì?”
Thành Lâm đ.á.n.h mắt nữ t.ử đang chiếc ghế bãi cỏ cách đó xa, chép miệng: “À, cũng đang ở bên nữ nhân.”
Lận Tuần càng bó tay hơn.
Vương Ấu Quân đây để khinh bỉ nhưng tiếc là nếu Thư Quân trở thì nàng thể rời khỏi đây . Hoàng đế thì đương nhiên là sợ khác phát hiện nhưng nàng thể đ.á.n.h yểm trợ cho tỷ thiết của , cho nên đành sưởi ấm chung với nha , thỉnh thoảng lườm Thành Lâm một cái sắc lẹm.
Thành Lâm đầy du côn: “Xem kìa, tiểu tiểu thư nhà Đông Đình Hầu đang liếc mắt đưa tình với .”
Lận Tuần ba hoa: “ , bệ hạ chuyện sáng nay Tạ cô nương đại náo hành cung . Lúc xuất cung, bệ hạ tình cờ gặp Tạ Thượng thư, bệ hạ với Tạ Thượng thư một câu.”
Thành Lâm thu bớt thái độ du côn , nghiêm túc hỏi: “Nói gì?”
Lận Tuần nghiêm mặt thuật : “Tuổi tác của Tạ cô nương còn nhỏ nữa, nên lo chuyện hôn sự .”
Ráng chiều dãy núi đằng xa nuốt chửng quá nửa, những tia sáng còn sót trông .
Thị vệ dâng hai hộp cơm trong doanh trướng, thỏ rừng nướng, bồ câu sữa nướng. Bùi Việt giục Thư Quân ăn thử một ít. Thư Quân vẫn còn canh cánh nghĩ tới Vương Ấu Quân nên tướng ăn nhã nhặn hơn bình thường.
Bùi Việt ăn nhanh hơn nàng. Lúc uống , cô nương ngây thơ đối diện: “Quân Quân, nàng hề nghĩ tới chuyện thử đón nhận trẫm ư?”
Thư Quân ăn nốt nửa chiếc đùi thỏ còn dư nữa. Để tránh Bùi Việt phát hiện , nàng vẫn nhai từ tốn, cúi đầu : “Vậy bệ hạ thì ? Ngài nghĩ tới chuyện hiểu thần nữ ? Ngài nghĩ rằng hoàng cung phù hợp với thần nữ ?”
“Trẫm nghĩ .” Bùi Việt nhẹ nhàng đáp, đó lấy một vật trong tay áo đưa cho nàng.
Thư Quân ngước mắt thứ trong lòng bàn tay . Đó là một tấm lệnh bài màu vàng tía khảm ngọc, chế tác cực kỳ cầu kỳ, vẻ như dấu vết của huyền thiết, Thư Quân mơ hồ đoán một chút.
Bùi Việt : “Nàng cầm thứ thì thể tự do hoàng cung. Hiện tại là , gả cho trẫm cũng vẫn như , đến lúc đó, nàng thể xuất cung thăm hỏi phụ mẫu bất cứ lúc nào.”
Đây chính là kết quả mà cân nhắc ư?
Đôi mắt long lanh của Thư Quân Bùi Việt, nàng vẫn chịu từ bỏ ý định: “Đâu bệ hạ nên duyên với thần nữ thì thể nên duyên với ai khác chứ, ngài thể cưới thêm nhiều nữ t.ử hơn bất cứ khi nào ngài thích.”
Giọng điệu của Bùi Việt tỏ ý cho phép nàng phản đối: “ hiện tại trẫm chỉ cưới nàng.”
Hai má Thư Quân nóng bừng, như , chi bằng nhân đây nàng cũng hỏi nhỏ luôn: “Vậy tương lai thì ? Ngài thể chỉ ở bên thần nữ cả đời .”
Bùi Việt im lặng, thích khua môi múa mép, cũng thích hứa hẹn suông, chứng minh bằng hành động thực tế nhưng cô nương đặt một cửa ải lớn cho .
“Quân Nhi, đúng là trẫm thể hứa hẹn chuyện tương lai nhưng trẫm cho nàng tấm lệnh bài là với nàng rằng, nếu như ngày trẫm phụ nàng thì nàng thể rời cung.”
Trái tim Thư Quân rung động.
Lúc nào cũng kín kẽ, bất kể nàng tung chiêu gì thì cũng vẫn luôn thể hóa giải dễ như trở bàn tay, khiến nàng còn sức chống đỡ.
Bùi Việt nhạy cảm nhận sự đổi cảm xúc của tiểu cô nương, dịu dàng bảo: “Nàng càng né tránh trẫm thì trẫm càng lấy nàng.” Nói , nhét lệnh bài lòng bàn tay nàng.
“Vậy giờ, nàng hãy thử việc gì vẫn cung thăm trẫm, cho trẫm nhiều cơ hội để hiểu nàng hơn nhé?”
Thư Quân cảm thấy rơi bẫy của .