Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:33:28
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngón tay đặt ghế bành của Bùi Việt cử động.

 

Thái Thượng Hoàng từ từ giãn lông mày, bỗng cảm thấy sắp trò để xem, ông cất giọng : “Truyền .”

 

Những dịp như tới lượt Thư Quân xuất hiện. Nàng và Vương Ấu Quân Thái Thượng Hoàng ban ơn nên theo quy củ là tới tạ ơn. dù là tạ ơn thì một chi nữ của Lục Phẩm Ti nghiệp thì chỉ cần quỳ ngoài điện dập đầu là đủ . Có điều nàng từng nghị với hoàng thất nên Thái Thượng Hoàng đôi phần áy náy với nàng, cung nữ dám lơ là bèn điện để xin chỉ thị.

 

Một lúc , hai cô nương cung nữ dẫn vòng qua cửa sổ chạm khắc cổ xưa khổng lồ để .

 

Hôm nay Thư Quân b.úi tóc, một chùm tóc đen nhỏ rủ xuống má, dài đến cằm, chỉ che khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đặn như một chiếc đĩa bạc. Nàng ăn mặc quá lộng lẫy, màu xanh nhạt và một chiếc áo bối t.ử với hoa lan ở viền. Dưới chân là một đuôi váy trơn màu hồng nhạt, , dù trang điểm nhưng cũng khiến khác trầm trồ.

 

Nàng lưng Vương Ấu Quân chậm rãi bước điện, ánh mắt của Bùi Việt dán c.h.ặ.t nàng.

 

Song chỉ trong nháy mắt nhanh ch.óng rời .

 

Cô nương còn đồng ý, nhất định kiềm chế.

 

Trong các cô nương còn , nàng là duy nhất ăn mặc giản dị, đột nhiên Bùi Việt cảm thấy chút đau xót.

 

Hoài Dương Vương gọi hai , lúc mới lấy tinh thần tiếp tục thảo luận về những lựa chọn còn .

 

Thái Thượng Hoàng vuốt cằm, thản nhiên đ.á.n.h giá Thư Quân, đến khi hai qua hành lễ mới ban .

 

Mẫu Vương Ấu Quân theo nên nàng dẫn Thư Quân tới cạnh trưởng tẩu của .

 

Nếu suy nghĩ của Thái Thượng Hoàng đặt ở Thư Quân thì khó lòng mà kiếm cớ hỏi nàng.

 

“Ngâm ở suối nước nóng thoải mái dễ chịu ?”

 

Vương Ấu Quân nóng lòng khoe khoang, nàng hào hứng đáp : “Dễ chịu lắm, ngoại tổ phụ…”

 

 

“Không hỏi con.” Thái Thượng Hoàng cắt lời nàng , tủm tỉm Thư Quân.

 

Vương Ấu Quân lặng lẽ hừ một tiếng về phía Thư Quân.

 

Thư Quân dậy uốn gối hành lễ, sắc mặt dịu dàng trả lời: “Giống như Dao Trì thiên đình , thần nữ tạ ơn ân điển của Thái Thượng Hoàng.”

 

Thái Thượng Hoàng thầm nghĩ, nếu suối nước nóng là Dao Trì thì Thư Quân chính là Dao Trì tiên t.ử. Nếu cái đồ vô liêm sỉ Vương Ấu Quân cản trở thì lẽ nhi t.ử ăn miệng , nghĩ thế thì càng thêm ghét bỏ đứa ngoại tôn nữ hơn.

 

Thái Thượng Hoàng còn thêm gì đó, nhi t.ử bên cạnh đẩy chén về phía ông. Thái Thượng Hoàng thấy cũng hiểu rõ, đành thôi hỏi nữa mà sang hỏi Lý Anh.

 

“Anh nha đầu, hôm qua cô tổ mẫu của ngươi rằng gần đây ngươi vẽ một bức [Nghìn dặm sông núi] về phong cảnh của Ung Châu, thật thế ?”

 

Cuối cùng Lý Anh cũng chờ lúc Thái Thượng Hoàng chủ động hỏi thăm, nàng duyên dáng lên hành lễ: “Hồi Thái Thượng Hoàng, gia yến đêm Trung thu, thần nữ phụ nhắc tới cảnh tượng theo bệ hạ chinh chiến Tiêu Quan đây nên nhớ hồi còn bé cũng từ qua đó một . Thần nữ bèn dựa lời kể của phụ họa ạ.”

 

Thái Thượng Hoàng thầm liếc thoáng qua Bùi Việt: “Thật ? Vậy ngươi nên lấy cho Hoàng đế xem để xin chỉ bảo chứ, nếu chỗ đúng thì chịu tội nặng đấy nhé.”

 

Đây là lộ liễu cho phép Lý Anh cơ hội tiếp cận Hoàng đế.

 

Bình thường Lý Anh là một nữ t.ử cực kỳ phách lối, gần như khinh thường sự yếu đuối, song khi truước mặt Bùi Việt thì nàng tỏ nét thùy mị hiếm thấy. Nàng ngại ngùng chậm rãi cúi đầu: “Thần nữ tuân chỉ.”

 

Sau đó ngước mắt Hoàng đế: “Vậy thì xem khi nào bệ hạ rảnh rỗi, thần nữ thể phụng sự ở ngự tiền mời bệ hạ chỉ sai ạ.”

 

Được Thái Thượng Hoàng đích đáp cầu dắt mối, phúc phận như thế thì khác ước cũng .

 

Chỉ ánh mắt của Thôi Phượng Lâm vẫn lạnh lùng, gần như chút gợn sóng.

 

Từ khi tin Tạ Vân bắt về Kinh thành thì nàng thời gian mà Lý gia rớt đài còn xa nữa .

 

 

Tạ gia vẫn luôn là quân cờ để Hoàng đế ngăn cản Lý gia, từ khi Hoàng đế yêu cầu Tạ gia cho Tạ Vân đính hôn thì cũng nghĩa là tay với Lý gia .

 

Dù Hoàng đế phong ai Hoàng hậu thì cũng thể phong nữ nhi Lý gia Hoàng hậu .

 

Bên ngoại thích tham gia chính sự luôn là điểm mấu chốt của Hoàng đế. Lý Anh vốn là nữ t.ử thông minh sáng suốt, song cứ thấu điểm .

 

nếu Lý Anh mạnh mẽ, bên trong thực chất sùng bái Hoàng đế thì đó là chuyện khác.

 

Thôi Phượng Lâm nhẹ nhàng nhấp một ngụm , để tâm đến cảnh tượng , thậm chí còn nghĩ đến việc thế nào để thu hút sự chú ý của Hoàng đế.

 

Bùi Việt thấy lời của Thái Thượng Hoàng thì vô thức thoáng qua Thư Quân, hàng mi dày của tiểu cô nương che phủ mắt như một chiếc quạt nhỏ, dáng vẻ như quan tâm.

 

Bùi Việt về phía nàng, giọng điệu bình thản.

 

“Chỉ là một bức họa mà thôi, cũng địa đồ tìm kiếm, hao tâm tổn trí gì.”

 

Đây là lời từ chối khéo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-38.html.]

 

Lý Anh tất nhiên thất vọng, song nàng thể hiện ngoài: “Thật điều thần nữ thỉnh giáo là hội họa. Năm ngoái, bệ hạ đề nghị đưa toán học chương trình dạy của Quốc T.ử Giám, trùng hợp là thần nữ cũng tìm tòi nghiên cứu một chút về học. Trong thời gian sách ở Anh Hoa điện, thần nữ sửa danh sách toán học và dự định biên soạn một cuốn sách về toán học, thần nữ soạn thảo danh sách sơ bộ, thỉnh bệ hạ xem qua.”

 

Trong điện vang lên những tiếng hít thở khó tin.

 

Tài năng và học vấn của Lý Anh quả nhiên khó mà với tới.

 

Đạt tới trình độ mà Hoàng đế còn rung động bởi nàng thì đúng là ý chí sắt đá.

 

 

Chí ít là Thái Thượng Hoàng và Lý Thái phi đều nghĩ như .

 

Bùi Việt nghĩ thế, loại hành vi buộc đối phương đồng ý với những lý do đường hoàng đưa ngay tất cả khác gì Lý Triệt, phản cảm. Hơn nữa, nếu ý lấy nàng thì tất nhiên cũng cần khiến nàng nhung nhớ mãi.

 

“Trẫm là Thiên t.ử, biên soạn của Hàn Lâm viện. Nếu Lý cô nương biên soạn sách thì thể thỉnh giáo lão học cứu* Hàn Lâm viện.”

 

*Lão học cứu 老学究: từ “học cứu” 学究 nguyên là danh xưng chuyên môn xuất phát từ chế độ khoa cử thời Đường, về “học cứu” là mĩ xưng chỉ thư sinh sử dụng rộng rãi trong dân gian. Theo sự biến thiên về ý nghĩa của từ, “học cứu” cũng dần sản sinh ý nghĩa chê bai, bắt đầu gọi những sách cổ mà “tiêu hoá” là “lão học cứu”, cũng chỉ những học mà hủ lậu thiển cận thích khoe khoang.

 

Dứt lời, trong điện lập tức chìm yên lặng.

 

Lý Anh phần lúng túng .

 

Nàng đó giống như một khối đá nham thạch, vang lên tiếng choang… Không chịu khuất phục. Lý Thái phi dáng vẻ kiên cường của tôn nữ thì đau lòng, vội vã hòa giải:

 

“Nhìn con kìa, đang yên đang lành một cô nương biên soạn sách gì chứ…” Lý Thái phi trách móc tôn nữ một câu hiệu cho Lý phu nhân kéo Lý Anh xuống, giả vờ sang chuyện khác:

 

“Phải bệ hạ, hôm qua đề nghị với Thái Thượng Hoàng một chuyện. Lần nhiều giai lệ tới hành cung, để cho các cô nương trổ tài hiến nghệ cho bệ hạ thưởng thức?”

 

Sắc mặt của Thái Thượng Hoàng tối sầm vì lời từ chối của Bùi Việt, thấy Lý Thái phi mới tạm thời nén cơn giận .

 

“Trẫm thấy ý kiến .” Ông cố tình ngó đầu Thư Quân.

 

“Nha đầu Thư gia, trẫm Hoài Dương Vương nhắc con tài mạo song , tối nay trẫm nóng lòng chờ con hiến nghệ đấy.”

 

Ông đang ám chỉ rằng Bùi Việt thể tận dụng cơ hội để đưa Thư Quân cung.

 

Ông đang giúp Bùi Việt, mong là nhi t.ử hỏng sự giúp đỡ của ông.

 

Thư Quân thế thì yếu ớt dậy đáp: “Thái Thượng Hoàng, thần nữ tài nghệ gì cả, chỉ sợ khiến ngài chê .”

 

Khi Thái Thượng Hoàng hỏi nàng thì Bùi Việt vui mở miệng: “Thái Thượng Hoàng, các cô nương đều là nữ quyến nhà quan đàng hoàng, ai mà đồng ý xuất đầu lộ diện chứ? Nếu ngài với Thái phi xem hát hò ca múa thì thể để Chung Cổ ti chuẩn vũ khúc cho hai .”

 

Lửa giận của Thái Thượng Hoàng chạy thẳng tới ấn đường, song chờ ông nổi cáu thì Bùi Việt dậy: “Kinh thành dâng tấu chương lên, nhi t.ử phê duyệt, lát nữa sẽ tới thỉnh an ngài.”

 

 

Bùi Việt về Đông điện một lúc thì Thái Thượng Hoàng cũng đuổi tới. Lão nhân gia đẩy cửa điện, tới ngự án của nổi giận đùng đùng mắng mỏ.

 

“Con nể mặt Lý Anh thì khác nào cho phụ con mặt mũi? Gặp một thì ? Trước mặt bao nhiêu mà con từ chối nàng như , cô nương sẽ nghĩ như thế nào?”

 

Bùi Việt lạnh lùng đáp : “Ngài nghĩ con là ngài ? Ai đến cũng từ chối, chỉ cần là nạp hậu cung, hậu cung sắp chứa nổi nữa .”

 

Cơn giận dữ lóe lên trong mắt Thái Thượng Hoàng thể che giấu: “Đang yên đang lành, con bắt chuyện gì? Đã bản lĩnh thì đến chùa hòa thượng luôn ?”

 

Ngòi b.út của Bùi Việt lướt nhanh như một con rắn bạc, ngẩng đầu: “Ngài rõ tại con lập nữ nhi của Lý gia Hoàng hậu , cứ nhất định dằn vặt chuyện ?”

 

Thái Thượng Hoàng và Bùi Việt cách xử lý chính vụ khác , ông tận tình khuyên nhủ: “Việt , vi phụ hiểu con thích Lý Triệt, nhưng con chỉ cần lập Lý Anh Hoàng hậu thì chậm nhất là hai năm Lý Triệt sẽ rút khỏi trung tâm. Đây là chuyện mà tất cả đều vui vẻ, cũng thể tránh việc tranh chấp, tại con cứ cố chấp như thế chứ?”

 

Bùi Việt ngừng b.út để qua một bên, ngước mắt, trong đôi mắt đen láy thấy chút cảm xúc.

 

“Lý Triệt đang uy h**p trẫm ?”

 

Thái Thượng Hoàng nghẹn lời, thẹn quá hóa giận: “Ta thấy là mặt trong lòng nên con mới ngại ưu ái nữ t.ử khác!”

 

Bùi Việt: “...”

 

Hai chia tay trong bầu khí mấy vui vẻ.

 

Đợi khi Thái Thượng Hoàng phất tay áo rời , Lận Tuần mới bước từ tấm bình phong, trong mắt ngọn lửa đen tối như thiêu đốt.

 

“Bệ hạ, sở dĩ Lý Triệt hành động ngang ngược như là bởi vì ông Thái Thượng Hoàng chỗ dựa.”

 

Bùi Việt cầm b.út mực nhưng di chuyển.

 

Hồi trẻ, Thái Thượng Hoàng tính cách ngông cuồng thích kết giao. Thời tiền triều, khắp nơi cầm v.ũ k.h.í nổi dậy, Thái Thượng Hoàng bèn tụ họp với những lão đó xưng hùng, thành công đổi đổi triều đại. quốc triều mới thành lập nên cường hào các nơi phục, thế gia vọng tộc lục đục, vì thế Thái Thượng Hoàng bèn dùng cách tiếp cận nhẹ nhàng để đôi bên cùng lợi.

 

cách thức gây mầm họa lớn.

 

Loading...