Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-05-01 19:08:56
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao bệ hạ ở đây?"
Thư Quân tùy tiện tìm chủ đề để giảm sự ngượng ngùng.
Vẻ mặt Bùi Việt ngạc nhiên, chỉ điện phía Tây: "Hôm nay là ngày giỗ của mẫu ."
Thư Quân bất ngờ, hóa là như .
Chút ngượng ngùng và khốn đốn ngay lập tức biến mất còn tăm .
Vừa nãy gặp chỉ mải sửng sốt, từng để ý tới nét đau thương mặt .
Trái Bùi Việt gặp Thư Quân thì lúng lúng túng, chắp tay lưng xoay qua, vẻ mặt mang theo sự dịu dàng: "Còn nàng, nàng đến đây?"
So với những khác, Thư Quân xuất hiện ở đây mới hợp lẽ thường.
Thư Quân siết c.h.ặ.t khăn tay, sự hốt hoảng mới đè xuống lộ mặt: "Thần nữ... Thần nữ thấy phong cảnh viện phía quá, cho nên qua ngắm một chút."
Bùi Việt cô chằm chằm, thờ cúng chỗ là tổ tiên của , bình thường ai , Thư Quân thể suôn sẻ như , đoán chừng là do tấm lệnh bài , nhưng Bùi Việt cũng vạch trần nàng.
"Hóa là thế." Hắn liếc sắc trời: "Nàng dùng bữa ?"
Thư Quân lắc đầu: "Còn bệ hạ thì ?"
Bùi Việt rũ mắt, giọng lạnh nhạt: "Hôm nay là ngày giỗ mẫu định ăn."
Thư Quân hiểu , gật đầu thì thầm: "Vậy thần nữ cũng ăn."
Bùi Việt liếc nàng một cái.
Lúc Thư Quân mới phát hiện lời của gây hiểu nhầm một chút, giống như vì mới dùng bữa, nàng vội vàng giải thích: "Thần nữ cảm niệm nương nương thấu hiểu sâu sắc, thần nữ là con dân của , nên mới...."
"Được , trẫm ." Bùi Việt ngắt lời nàng.
Gò má nàng ửng đỏ, chỗ đỏ giống như thoa phấn má, đôi mắt long lanh như ngọc, trong và sáng, tuyệt trần, nó thể gột rửa tất cả phiền muộn và sự dơ bẩn trong lòng .
Vào thời gian mỗi năm, tâm trạng Bùi Việt hầu như lắm, nhưng nàng xuất hiện, tâm trạng trở nên tươi sáng, nàng vốn thể xuất hiện ở đây, nhưng xuất hiện ngoài dự đoán.
Tựa như từ trời giáng xuống.
Thân là Đế vương, bao giờ tin quỷ thần, bất chợt cảm thấy tựa như định mệnh.
Bùi Việt tự tiếp nhận hết tâm trạng ở trong lòng.
"Thời gian còn sớm, nàng cũng nên trở về , đúng lúc trẫm tiện đường, để trẫm tiễn nàng?"
Cũng do mặc bộ long bào vàng rực , là do thật sự định bỏ qua, giọng điệu thoải mái, nào sự áp bức như lúc nữa.
Lúc Thư Quân ý thức , nàng gật đầu .
Đoán chừng sợ khác thấy, nên Bùi Việt chọn một hành lang vắng lặng, rời khỏi chùa Linh Sơn từ núi.
Thược Dược và tên sai vặt thong thả theo phía , Thư Quân cùng Bùi Việt ở phía , vì trời mưa nên một ít nước tạt hành lang, thỉnh thoảng chân Thư Quân trượt, nàng liền túm lấy vạt áo của Bùi Việt theo bản năng.
Bùi Việt liếc cái tay nhỏ trắng nõn mềm mại đó, nhớ tới cái gì, ánh mắt khựng , vờ như chuyện gì để mặc cho nàng nắm.
Mỗi một bước đều kéo một .
Trong đầu Bùi Việt hiện lên một vài hình ảnh đúng lúc, vỗ trán một cái.
Thư Quân phát hiện kéo , tay áo kéo lên lộ cổ tay săn chắc, ngón tay trắng trẻo thon dài thì buông thõng, chỗ nào cũng toát lên vẻ của nam nhi. Đầu óc Thư Quân rối loạn, nàng vội vàng buông , đến lan can bên cạnh hành lang, vịn lấy thành từ từ bước xuống.
Rõ ràng gió lạnh thổi qua mà gò má nàng y như quả đào hồng.
Lên xe ngựa nàng vẫn thể bình tĩnh , Bùi Việt nhàn nhã ở phía , nàng ghế gấm tựa thành xe, xe ngựa tiến về phía nhanh vững vàng, Thư Quân chợt nhớ tới chuyện t.h.u.ố.c viên liền quỳ xuống.
"Thần nữ tạ long ân của bệ hạ."
Bùi Việt sửng sốt, xem nàng phát hiện , cũng ngốc lắm, bàn tay khẽ siết tách một cái, lạnh nhạt : "Nàng cần để trong lòng."
Buổi chiều sắc trời dần tối, tiếng bánh xe lăn nhịp nhàng, Thư Quân dần cảm thấy bối rối.
Ban ơn cho nàng cầu báo đáp.
Nàng luôn cảm thấy tựa như thứ nợ chính là nợ tình.
Bùi Việt nhắm mắt một lúc, mở , thấy Thư Quân nhíu mày, vì buồn rầu.
"Trong lòng thoải mái ?" Giọng điệu bình thản, nhưng mang theo ý dẫn dắt.
Trong sắc trời lờ mờ của buổi chiều tà, càng giống một khúc nhạc nhịp điệu.
Thư Quân đang ưu phiền, nàng ngơ ngác: "Thần nữ nhận long ân của bệ hạ, nên báo đáp như thế nào, nếu cứ yên tâm thoải mái mà nhận, sẽ ... áy náy."
Bùi Việt khẽ mỉm , đôi mắt trong trẻo sáng thêm mấy phần: "Nếu thật sự thấy áy náy, thì tặng trẫm một lễ vật ."
"Bệ hạ cái gì?" Thư Quân vội hỏi.
Bùi Việt miễn cưỡng trong lòng, cái gì chẳng rõ ràng .
"Thứ nàng giỏi nhất." Hắn cũng định khó nàng.
Thư Quân ngốc nghếch gật đầu, trong đầu bắt đầu suy nghĩ xem giỏi cái gì.
Nàng giỏi vẽ tranh đan thanh, nhưng chút bản lĩnh đó ở trong mắt Đế vương căn bản là gì.
Khía cạnh khác thì chỉ là kỹ năng thêu thùa, nếu nàng thêu đồ vật gì đó cho Bùi Việt... À thôi .
Mấy suy nghĩ đó Thư Quân đều thể hiện hết mặt, Bùi Việt còn cái gì hiểu nữa, ngón út của nhẹ nhàng gõ lên án thư, suy nghĩ một lúc bảo: "Không phụ nàng giỏi sửa tranh cổ , nàng ?"
Thư Quân sức gật đầu: "Thần nữ , đương nhiên thần nữ , thần nữ còn từng sửa giúp cha nữa."
Giống như học trò bắt cơ hội sẽ vội thể hiện .
Đuôi mắt Bùi Việt mang theo ý : "Được, ngày mai nàng..." Hắn quen lệnh chợt dừng , lập tức sửa miệng: "Nàng chọn ngày cung sửa giúp trẫm một bức tranh cổ."
Cuối cùng Thư Quân tìm chỗ thể hiện , vẻ buồn rầu mặt biến mất, ngay cả chút mệt mỏi cũng mất tích, nàng tràn đầy hứng thú hỏi đó là tranh gì. Bùi Việt cho nàng đó là bức tranh của Hứa Nghĩa Sơn - một học giả nổi tiếng của tiền triều, ông để cho đời nhiều tranh. Trong đó bức Thanh Lục Sơn Thủy nổi tiếng nhất, ngờ tới tiểu cô nương luôn tỏ chán nản khi học tập, nghiên cứu tranh cổ kỹ, rõ ràng mạch lạc.
Thời gian trôi qua nhanh, xe ngựa dừng ở trong con hẻm phía Thư gia.
Dường như Thư Quân từng tự do như , tiểu cô nương phấn chấn lên hẳn, sự vui tươi mặt giấu nổi, lúc xuống xe ngựa, nàng bên ngoài xe, khom nghiêng về phía , nhỏ tiếng cáo từ: "Bệ hạ, thần nữ đây."
Giọng dịu dàng, vang vọng nhưng dễ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-44.html.]
Dáng vẻ hoạt bát của cô lắc lư bên ngoài xe, cách tấm màn xe Bùi Việt gọi một tiếng: "Quân Quân..."
"Vâng? Bệ hạ còn gì phân phó ạ?" Thư Quân đến gần xe ngựa.
Nghe thấy tiếng nàng gần trong gang tấc, Bùi Việt nhắm mắt , kiềm chế đáp : "Không gì, nàng ." Sau câu đó phân phó Lận Tuần đ.á.n.h xe, Lận Tuần lập tức đ.á.n.h xe ngựa chạy về hoàng cung.
Thư Quân chỉ coi như giải quyết xong nỗi băn khoăn, khi thấy xe ngựa xa, nàng vui vẻ trở về phòng.
Thư Quân trộm suy nghĩ, rõ ràng nãy Hoàng đế bảo là "ngày mai", đó mới đổi thành "chọn ngày", vốn ngày mai nàng bận, chẳng bằng trả ân huệ .
Trước hai sống chung dường như thận trọng, một căng thẳng, một hùng hổ dọa .
Thư Quân chỉ hận thể tránh xa một chút.
Hôm Thư Quân chỉ biệt uyển xử lý nhà trồng hoa, Tô thị cũng hỏi nhiều, dặn dò Thược Dược và bà v.ú theo, Thư Quân hẹn Vương Ấu Quân , nàng khước từ bà v.ú, chỉ dẫn theo Thược Dược ngoài, hai chủ tớ đến phố đèn l.ồ.ng bên ngoài cổng Đông Hoa, Thược Dược dẫn phu xe nghỉ ngơi ở chỗ , lấy một ít ngân lượng đẩy phu xe chỗ khác, còn Thư Quân thì lấy lệnh bài cung.
Cung nhân âm thầm dẫn nàng thiền điện của điện Phụng Thiên.
Bùi Việt bãi triều trở về, thấy Lưu Khuê híp mắt ở hành lang, dáng vẻ mừng khôn xiết, liền đoán đại khái: "Đến ?"
Lưu Khuê khép miệng: "Cô nương đang đợi ở thiền viện."
"Bảo nàng đến ngự thư phòng." Bùi Việt sải bước ngự thư phòng, vốn định ngự án, nhưng liếc long bào một cái, sáng rực ch.ói mắt, nên nhân lúc Thư Quân còn tới, tẩm điện phía y phục.
Nhìn bên trái ngó bên .
Không đồ màu tối thì là đồ màu đen, bộ y phục sáng màu bao nhiêu.
Cuối cùng cũng tìm một chiếc áo choàng màu xanh thiên thanh đây, xong trở ngự thư phòng nữa.
Tiểu cô nương chải tóc kiểu Thùy kế, mặc quần áo màu quả hạnh, ngượng ngùng giường la hán, thấy vòng , vội vàng dậy hành lễ.
"Miễn lễ." Tà áo n.g.ự.c Bùi Việt mấy nếp nhăn, giơ tay lên vuốt phẳng xuống, xuống chỗ ngự án.
Lưu Khuê bên cạnh thấy ngạc nhiên, y phục từ đời nào , lôi mặc, tiểu cô nương một cái xuống nữa.
Chậc thẳng kìa.
Chẳng trách.
Lưu Khuê quyết định một kẻ mù, yên lặng lui ngoài.
Thư Quân chớp mắt trộm Bùi Việt, hiếm khi thấy mặc y phục sáng màu, bộ long bào vàng rực trông tươi tắn, chỉ là đoán chừng uy áp của Đế vương nên quả thực dám thẳng.
Chiếc áo choàng mặt hợp với , khôn xiết.
Gương mặt đó vốn vô cùng tuấn tú , hôm nay đặc biệt thêm mấy phần thanh lịch, thật là bắt mắt.
Thư Quân khỏi cảm khái nữa, nếu là Thất gia thì bao.
Trên mặt Bùi Việt vẫn cảm xúc, gọi gã sai vặt đang quỳ ở chỗ bình phong: "Ngươi phư phòng lấy bức họa hư hại của Hứa Nghĩa Sơn đây."
Lưu Khuê sớm đoán hai gì, phân phó bắc giá vẽ, chuẩn các loại dụng cụ, t.h.u.ố.c màu cần dùng để sửa tranh, bao lâu, Thư Quân dồn sức tập trung bắt đầu sửa tranh.
Đây là Thanh Lục Sơn Thủy đồ, sử dụng phương pháp "tiểu thanh lục", tức là dùng màu xanh đậm phủ một lớp mỏng lên tranh thủy mặc, phong cách vẽ hết sức tỉ mỉ, Thư Quân thấy cũng khỏi cảm thán, một lão tám mươi tuổi thể vẽ bức tranh xuất sắc như .
Đổi là Thư Quân giỏi nữa, đoán chừng cũng bản lĩnh bắt tay vẽ ngay .
Thư Quân một là con nghé mới sinh sợ cọp, hai là do lời của Bùi Việt cho nàng thêm sức mạnh, nàng nghỉ ngơi một lát, khi nghiên cứu nửa canh giờ, thì bắt đầu sửa.
Lúc đầu Bùi Việt nghiêm túc phê duyệt tấu chương, để ý gì tới Thư Quân, đến giờ ngọ phê duyệt xong hết sổ gấp , nhưng Thư Quân vẫn tập trung hết tinh thần mà hề nhúc nhích, Bùi Việt lo, lo lắng cô nương việc quá sức tổn hại thể, nên dậy qua xem thử.
Hắn bao giờ thấy Thư Quân tập trung như , nàng say mê sửa tranh, vẻ mặt chăm chú và lạnh nhạt, ánh mắt tinh tường đến mức một chỗ hỏng nhỏ xíu cũng thể lọt khỏi mắt nàng.
Bùi Việt quả thực ngây .
Hắn qua mặt nàng mấy , nhưng hề khiến Thư Quân xao nhãng.
Đây còn là một kẻ ngốc bĩu môi, nũng nịu chịu học thuộc bài ?
Thư Quân liền một mạch, bữa trưa chỉ ăn mấy miếng điểm tâm, đợi xong xuôi việc lớn cũng đến đầu giờ dậu buổi chiều , cả nàng tê cứng, duỗi thẳng một cái, híp mắt nghiêng đầu về phía Bùi Việt.
"Bệ hạ, thần nữ sửa xong ."
Bùi Việt nửa gương mặt xinh lộ từ phía cuộn tranh, viên ngọc sáng ch.ói, động lòng .
Đáy mắt nàng đầy tơ m.á.u, đôi mắt mơ màng, thấy rõ là mắt tập trung quá nhiều, tầm mắt mơ hồ.
Bùi Việt cảm thấy trong lòng chợt nóng bỏng: "Người , chuẩn nước nóng khăn ướt."
Hắn dậy vòng qua ngự án, chỉ giường La Hán lưng Thư Quân: "Mắt nàng tổn hại , cần dùng khăn nóng chườm một lát."
Mắt Thư Quân khô khốc, cực kì khó chịu nên cũng từ chối, nàng đỡ ghế bành dậy, vòng phía , dựa nửa gối giường la hán bên cạnh.
Bùi Việt đối diện nàng, giữa hai ngăn cách bởi một cái án nhỏ hình vuông, án bày một cái mai bình màu xanh nhỏ xíu, bên trong cắm một đóa quân t.ử lan.
Tay chân cung nhân nhanh nhẹn, bưng chậu vàng đến nhanh, ướt khăn bằng nước nóng, vắt khô, đưa cho Hoàng đế.
Thư Quân nhắm mắt dựa gối nghỉ ngơi, hề chú ý đến cảnh , Bùi Viện nhận lấy khăn lông ấm, nhanh ch.óng gấp , rướn đặt lên đôi mắt nàng, ấm truyền tới, sự mệt mỏi trong mắt Thư Quân nhanh ch.óng dịu , nàng thoải mái thở một .
Mắt thấy nhưng tai nhạy bén, nàng Bùi Việt đang mặt .
Miệng nàng khô, uống nước nhưng dám mở miệng sai bảo Hoàng đế, cũng cung nữ trong điện hầu hạ , một tay đỡ giường la hán lưng giữ cho khăn lông rơi xuống, tay bắt đầu mò loạn xạ bên cạnh.
Bùi Việt thấy cái tay nhỏ yên, trong lòng khó chịu bật một tiếng, giọng nhẹ chậm: "Nàng sờ lung tung cái gì thế?"
Cả Thư Quân cứng đờ.
Một chữ "" khơi hết chuyện cũ .
Gò má Thư Quân bỗng từ quả đào xanh chuyển sang quả đào chín, nếu bây giờ nàng thấy gì hết, nàng chắc chắn chạy trốn.
Hít, thở, định hô hấp.
Chỉ cần nàng thấy thì nàng hổ.
"Thần nữ uống nước."
Bùi Việt ung dung tóm lấy tách , cũng là đùa nàng giận nàng, nghiến c.h.ặ.t răng bảo: "Vậy nàng đang tóm cái gì bên cạnh thế, nàng đến chỗ trẫm mà tóm, ly ở đây."
Thư Quân: "..."