Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:33:39
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngươi mau xem , nhất định thể để bà già xảo quyệt đó phá hỏng việc hôn nhân của Thư Quân."
Thiện ma ma đáp lời vội vã chạy lên thượng phòng.
Còn Thư Quân chẳng để bụng, nàng đỡ Tô thị về phòng.
Tô thị vẫn ôm chuyện trong lòng, nôn ít m.á.u.
Nhìn thấy Thư Quân vẫn bình tĩnh như chuyện gì, bà cảm thấy mệt mỏi: "Thư Quân ngốc nghếch, khi nào thì con mới nghĩ cho hả?"
Thư Quân bĩu môi, đối diện bà , xoắn khăn tay thành một cuộn nhỏ: “Ý của con rõ ràng, con tuyển rể."
Nàng chỉ thể lấy việc "tuyển rể" bia đỡ đạn, đến lúc thời cơ chín muồi mới cho phụ với mẫu chuyện của nàng với Bùi Việt.
Sau một thời gian uống cạn chung , tỳ nữ ngóng tin tức về, hai mắt nàng đỏ hoe, lo lắng đến mức sắp :
"Phu nhân, lão thái thái ý Trần công t.ử, cái gì mà đó sẽ trao đổi canh đính hôn, phòng sẽ việc . Trần công t.ử tiện từ chối mặt nên đồng ý ."
Tô thị nắm c.h.ặ.t vạt áo: "Bà ý gì?"
Tiểu tỳ nữ qua Thư Quân, lên: “Ý của lão thái thái là tam phòng chúng con trai, giữ cô nương ở nhà tuyển rể. Cuộc hôn nhân sẽ cho Tứ tiểu thư, lẽ là sẽ nhân lúc trao đổi canh mận đổi đào sang Tứ tiểu thư."
Một ngụm m.á.u phun lên, nghẹn ở cổ họng bà bất tỉnh.
Thư Quân thấy đôi mắt Tô thị trắng bệch, tim như thể rơi xuống.
"Mau mời đại phu!"
Thiện ma ma ở đây, trong phòng chỉ mấy tiểu nha đầu trải sự đời. Thư Quân giục Thược Dược mời Thư Lan Phong, đó sai tỳ nữ tìm t.h.u.ố.c, còn đỡ Tô thị òa .
"Mẫu , mẫu ..."
Chủ mẫu đột nhiên ngất , cả phòng trở nên hỗn loạn.
Thư Lan Phong mới tiễn Trần Văn Châu , chuyện thì lòng nóng như lửa đốt, đích cưỡi ngựa đến y quán thường khám. Còn Thiện ma ma tiểu nha bẩm báo thì cũng sợ mất hồn mất vía, lúc rời còn liếc qua Nhị phu nhân đang tỏ đắc ý, cay đắng :
"Nguyên một đám lương tâm, cướp một còn cướp hai. Làm nhiều chuyện trái lương tâm như mà sợ Diêm Vương tìm đến tận cửa!"
Nhị phu nhân vốn ôm một cục tức vì chuyện cửa hàng, Thiện ma ma những lời thì chạy theo :
"Đồ bà t.ử khốn nạn hổ nhà ngươi, đây là viện của lão thái thái, gì chỗ cho ngươi , ngươi gan đến Diêm Vương, thấy Diêm Vương đang giáng vận rủi cho tam phòng các ngươi đấy."
Những lời thực sự chọc đến chỗ đau của Thiện ma ma, bà rơi lệ: “Mấy cẩn thận gặp báo ứng!” Sau đó dậm chân vội vàng chạy về phía tam phòng.
Nhị phu nhân vẫn hết giận, xắn tay áo hành lang, chỉ về phía tam phòng: “Ai đang chịu khổ chính là gặp báo ứng."
Hóa t.h.u.ố.c Thiện ma ma khóa , chìa khóa đang trong tay bà . Thư Quân đích đến tìm Thiện ma ma, chạy đến tiền sảnh của thượng phòng thì câu .
Mạng sống của mẫu nàng đang nghìn cân treo sợi tóc, thế mà Dương thị nguyền rủa bà như thế.
Điều chẳng khác nào đ.â.m tim khác.
Ngọn lửa tà ác trong lồ,ng n.g.ự.c Thư Quân hiện rõ lên giữa lông mày, cả nàng như bốc cháy. Nàng cũng thấy gì, tất cả những gì nàng thể thấy chỉ phu nhân vênh váo hống hách hành lang.
Thư Quân đẩy tay Thược Dược đang đỡ , chạy nhanh đến hành lang. Nàng lao tới với khí thế quá mãnh liệt khiến Nhị phu nhân Dương thị kịp đề phòng. Thấy mắt Thư Quân đỏ hoe như con thỏ nóng nảy vì c.ắ.n, bà chống nạnh, bày dáng vẻ bề và quát:
"Ngươi cái gì? Trừng mắt với gì hả?"
Thư Quân nghiến răng nghiến lợi, lồ.ng n.g.ự.c phập phồng, trong đầu choáng váng chỉ một suy nghĩ:
Xé rách cái miệng đó, xé rách cái miệng đó.
Nàng nghĩ như nào thì như .
Đến khi hồn , nàng tát Nhị phu nhân bảy tám cái. Khóe miệng bà nứt toác , m.á.u chảy hết nửa khuôn mặt.
Tất cả sợ hãi và tức giận đều trút hết những cái tát . Nàng quan tâm đến thứ bậc , chẳng quan tâm đến luân thường đạo lý, nàng Dương thị nuốt những lời nguyền rủa .
Người trong phòng lao ngoài, từng khuôn mặt đáng ghét tỏ hoảng hốt mặt nàng. Vô ngón tay chỉ nàng và buông lời c.h.ử.i bới ngừng. Có kéo nàng , Thược Dược đẩy đám đông và đỡ lấy nàng.
Tiểu nha đầu cũng hung dữ, giơ nắm đ.ấ.m lên xua đuổi những v.ú già bao vây Thư Quân, dìu Thư Quân về phía tam phòng.
Sương mù dày đặc tan bao trùm thượng phòng của Thư gia. Bầu trời tối sầm, bỗng tiếng ầm ầm và mưa lớn trút xuống.
"Mẫu ....."
Không đó là nước mắt mồ hôi, Thư Quân chạy trong mưa gió, mơ mơ màng màng trở cửa tròn của tam phòng.
Chỉ thấy tiếng phát từ phòng chính đèn đuốc sáng trưng.
"Phu nhân nôn m.á.u, mau tới đây."
Chân Thư Quân mềm nhũn, cả ngã rạp xuống đất.
Một bóng ở phía đẩy nàng , Thư Lan Phong kéo một vị đại phu già lao tới hành lang.
Thư Quân hít một thật sâu đuổi theo, khi ngang qua cửa sổ, nàng thoáng thấy mẫu đang trong vòng tay của Thiện ma ma với khuôn mặt trắng bệch, m.á.u đen từ miệng trào từng cơn.
Trong ký ức của nàng, mẫu nôn m.á.u mấy nhưng nào nghiêm trọng như hôm nay.
Thư Quân cảm thấy tim như đ.â.m thủng, sợ đến mất hồn mất vía. Nỗi sợ hãi tột độ lấn át ý thức của nàng, tim nàng nặng trĩu, thể buông lỏng nỗi sợ hãi .
Mẫu nàng sắp xong ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-46.html.]
Nàng thể mẫu ...
Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu nàng.
Hoa Thái y!
Thư Quân giống như c.h.ế.t đuối bắt cọng rơm cứu mạng, chạy ngược đám đông về phía phòng . Nàng lao trong phòng và tìm lệnh bài giấu kín trong tráp trang điểm, giật bừa một chiếc áo choàng treo tấm bình phong chạy nhanh ngoài.
Chỉ cần thể cứu mẫu , đừng là nữ nhân của , dù trâu ngựa cho thì nàng cũng đồng ý.
Mưa phùn bay bay bao trùm lấy cơ thể nàng, một con đường hiện rõ trong ánh sáng mờ ảo.
Gió lạnh quất má nàng như d.a.o cứa, đôi giày thêu thấm đầy nước, cái lạnh ngấm tận xương tủy.
Nàng chạy trong cơn mưa tuyết đầy trời.
Phía nàng vang lên tiếng của Thược Dược qua màn mưa.
“Cô nương, phu nhân gọi tên …”
Bước chân cứng ngắc của Thư Quân đột nhiên khựng , khóe mắt đỏ tươi m.á.u và nước mắt bao phủ, tầm đột nhiên trở nên mờ mịt.
Một ánh lửa đột nhiên thắp lên trong bóng tối mờ mịt.
Ngay đó, một bóng đen lướt qua trong gió, cầm một chiếc ô giấy dầu lớn, tay kéo một lão tóc bạc trắng, bước sân Thư gia mà hề đầu .
Phía ba năm Cẩm Y vệ, kéo đỡ các Thái y ở đủ loại cấp bậc.
Trong đầu Thư Quân như thứ gì đó nổ tung, một luồng nhiệt nóng bỏng thiêu đốt trái tim nàng. Nàng nuốt nước bọt một cách khó khăn, nên lời.
Lận Tuần nàng một cái nhưng cũng dừng , chỉ gật đầu bước nhanh .
Phía Hoa lão thái y là ba gã d.ư.ợ.c đồng, cả nam lẫn nữ, họ đều giữ vẻ mặt bình tĩnh, như thể quen với những cảnh tượng như .
Một nhóm hơn mười vội vã lướt qua Thư Quân.
...
Đồng hồ điểm đến giờ Tý.
Đã hai giờ trôi qua kể từ khi bốn Thái y của Thái Y viện trong.
Thư Lan Phong thẳng lưng tấm bình phong, vẫn hề nhúc nhích, đến giờ vẫn khó thể tưởng tượng thê t.ử của mới qua Quỷ Môn Quan một . Từng ngụm m.á.u cứ thế trào , ông hoảng sợ gì, chỉ thể nắm cổ tay gầy gò của và yếu ớt cầu nguyện.
Phía ông một chậu than, Thư Quân cạnh chậu than. Thược Dược đang bện mái tóc rối bù cho nàng, quần áo ướt sũng nàng cũng hong khô, cũng bắt đầu ý thức khi ánh lửa sưởi ấm.
Thược Dược thấy nàng vẫn hết hoảng hồn, bình tĩnh chải mái tóc đen như mực, trấn an nàng:
"Cô nương, hãy bớt lo lắng. Không Hoa Thái y phu nhân qua cơn nguy kịch ?"
Con ngươi như ngọc trai của Thư Quân chậm rãi chuyển động, trong lòng tựa như một nhúm lửa đang chậm rãi bùng lên.
, mẫu cứu .
Chính đó cứu bà .
Một lát , Hoa lão thái y rửa tay và bước khỏi tấm bình phong. Vẻ mặt ông lão chút gợn sóng, vẻ mặt như cũng thể khiến yên tâm.
Thư Lan Phong vội vàng dậy định hành lễ, nhưng vì dậy quá nhanh nên suýt ngã. Hoa lão thái y đỡ ông , đó tới mặt Thư Quân, nàng và mỉm ấm áp.
"Phu nhân vấn đề gì nghiêm trọng, để mấy ở đây hầu hạ, lão phu báo cáo."
Ông nhấn mạnh hai chữ "báo cáo", lông mi Thư Quân khẽ run lên, trong đầu nàng nảy một ý nghĩ khó tin.
Hắn đến đây?
Thư Lan Phong hiểu chuyện giữa hai , trong lòng vẫn còn sợ hãi, luống cuống : “Hạ quan tiễn lão …”
"Ôi..." Lão thái y chậm rãi lắc đầu: "Thư khách sáo ."
Thư Lan Phong vẫn định khăng khăng tiễn, nhưng Thư Quân tỉnh táo , nhanh ch.óng mở lời: “Phụ , ngài ở đây trông mẫu , để con tiễn lão ."
Bình thường Thư Lan Phong sẽ điều cực kỳ thích hợp, nhưng đêm nay tâm trạng cứ lên lên xuống xuống, sức sống héo mòn, đầu óc rỉ sét thể nghĩ thêm gì.
Thư Quân tự giúp đỡ lão thái y ngoài, Lận Tuần còn ở đó nữa, chỉ để một Cẩm Y vệ đợi ở cửa.
Mưa tạnh, ánh trăng soi sáng một vùng nhỏ bé bầu trời tối tăm.
Thư Quân đỡ lão Thái y lên xe, Thược Dược với Cẩm Y vệ bộ theo xe.
Xe ngựa dừng bên ngoài quán gần Thư gia, lão thái y cũng xuống xe mà chỉ vẫy tay hiệu cho nàng lên.
Nàng đến căn phòng riêng quen thuộc, đẩy cánh cửa chạm khắc .
Nàng ngước mắt lên thấy bóng dáng và cao, sang với đôi mắt trong veo.
Vào khoảnh khắc , tất cả sự hoảng loạn và sợ hãi như tìm chỗ dựa.
"Bệ hạ..." Mũi nàng chua xót, nàng lao về phía như chim bay trong rừng, rưng rưng nước mắt : "Tạ ơn bệ hạ cứu mạng."
Nhìn thấy nàng ăn mặc phong phanh, Bùi Việt cởi áo choàng xuống, hất qua đỉnh đầu trùm lên nàng:
"Kiều Kiều đừng sợ, trẫm ở đây."