Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Phất Lên Ở Thập Niên 80 - Chương 417: Tiền

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:56:09
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điền Thải Hoa như xong, trong lòng cha Lý quả thực càng thêm ảo não.

 

Trước đây từng ở xưởng gỗ, nếu cũng bãi biển nhặt hải sản, tuyệt đối chỉ cần liếc mắt một cái là nhận đây là trầm hương ngay!

 

Lý Khánh Dân cũng hối hận, tại theo bãi biển bắt hải sản chứ?

 

Nếu cũng , thì khối trầm hương lớn như , chính là bọn họ nhặt !

 

Một khối trầm hương lớn thế thì trị giá bao nhiêu tiền cơ chứ?

 

Chu Binh Cường cũng khó mà tin nổi, nhảy lên thuyền xem là thật , còn cúi đầu xuống ngửi ngửi: Quả thật một mùi hương lạ, giống với gỗ thông thường.

 

Chu Binh Cường khúc gỗ trầm hương khổng lồ như quái vật , bắt đầu hoài nghi nhân sinh sâu sắc!

 

Trầm hương thấy qua, nhưng cũng từng trầm hương đáng giá.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Cái mệnh nghịch thiên của Chu Vĩnh Phúc khi nào mới chuyển sang đây?

 

Chu Vĩnh Phúc, Chu Thừa Lỗi đủ giàu ?

 

Năm nay bắt đầu thế nào cũng đến lượt nhà phát tài chứ?

 

Thôn dân đều sôi nổi leo lên thuyền nhà họ Chu để mở mang tầm mắt xem trầm hương, ngửi thử xem rốt cuộc thật sự mang hương khí .

 

Vợ của Chu Binh Cường nhịn lén đưa tay sờ sờ.

 

Mẹ Chu thấy tay cô nãy còn đang phân loại cá, còn dính đầy vảy cá, một cái liền thấy bẩn, nhịn : “Đừng sờ, thể sờ, chỉ thể xem thôi, xem là , chúng rửa nửa ngày mới sạch đấy! Cảm ơn nha!”

 

Vợ Chu Binh Cường rụt tay , trong lòng khinh thường: Chẳng chỉ là một khúc gỗ thôi ? Thật là quý giá quá cơ! Sờ cũng cho sờ!

 

Chu Thừa Hâm lúc bán cá xong cũng lên thuyền.

 

Điền Thải Hoa thấy liền chạy nhanh tới kéo : “Lại đây xem khúc gỗ trầm hương , ngửi thử xem. Cái hình dáng , cái mùi vị ông khắc sâu trong đầu cho ! Nằm mơ cũng quên! Đừng để ở trong biển hoặc là bãi biển gặp , bảo bối cũng đường mà nhặt!”

 

Lời Điền Thải Hoa là với Chu Thừa Hâm, cũng là cho chính .

 

Các thôn dân khác cảm thấy lời của Điền Thải Hoa quá lý, đều quan sát cẩn thận, ghé sát ngửi.

 

Vợ Chu Binh Cường nhân cơ hội lớn tiếng : “A Hoa đúng đấy, đều đây nghiêm túc xem nào! Mắt mũi thì ngửi thử một cái, nhận một chút! Đừng để ở trong biển đụng cũng vớt, tưởng đây là gỗ thường. Đều nhận xem cái gì là trầm hương, một miếng nhỏ trầm hương còn đắt hơn cả cá đấy!”

 

Tốt nhất là đều lên , sờ soạng, sờ cho nó hôi luôn.

 

Đem trầm hương sờ thành "trầm thối", cho bán luôn!

 

Nhiều như , cô tin chỉ sờ.

 

Quá nhiều lên thuyền, vài quả thật nhịn đưa tay sờ thử.

 

Cha Chu vội : “Đừng sờ! Đừng sờ! Không thể sờ! mới rửa sạch sẽ đấy! Đừng để mùi cá dính lên! Mọi xem là , chớ sờ a, bán đền đấy!”

 

Mẹ Chu trực tiếp đuổi : “Được , đừng nữa! Quá nhiều , thuyền sắp chìm ! Mọi nhường một chút! Chúng chuyển gỗ rời thuyền!”

 

Chu Thừa Hâm, cha Chu cùng Điền Thải Hoa cũng sôi nổi đuổi .

 

Mãi đến khi Chu Thừa Lỗi lái máy kéo tới, thôn dân mới sôi nổi rời thuyền, ảnh hưởng bọn họ chuyển cây gỗ khổng lồ .

 

Đương nhiên cũng hỗ trợ cùng khiêng.

 

Một đám cùng đem trầm hương khiêng xuống thuyền, đưa lên máy kéo.

 

Thùng xe máy kéo cũng đủ dài, còn nửa khúc gỗ lộ bên ngoài thùng xe.

 

Cha Chu thùng xe, đè khúc gỗ để ngừa nó rơi xuống đất.

 

Mẹ Chu cùng Chu Thừa Hâm cùng bán cá.

 

Mãi đến khi máy kéo đều xa, còn hướng Chu hỏi thăm khúc trầm hương phát hiện ở .

 

Mẹ Chu cũng giấu giếm, cho bọn họ là phát hiện ở vịnh phía Tây, còn cho vịnh phía Tây hôm nay nước ròng lớn (triều rút mạnh), bọn họ nhặt nhiều cá hố.

 

Rất nhiều thấy bao lớn bao nhỏ cá hố , con nào con nấy kích thước đều đặc biệt to, đều tỏ vẻ ngày mai sẽ xem.

 

Có vài hộ thuyền, hỏi Chu ngày mai biển , nhờ thuyền nhà bọn họ qua đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-phat-len-o-thap-nien-80/chuong-417-tien.html.]

 

Mẹ Chu cũng tùy tiện đáp ứng, chỉ : “Ngày mai biển , A Lỗi thành phố để bán khúc trầm hương nữa.”

 

Mọi xong mới từ bỏ.

 

Cha Lý chờ bên cạnh Chu còn ai, mới đưa tiền đ.á.n.h cá kiếm giao cho Chu: “Bà thông gia, đây là tiền kiếm đợt đ.á.n.h cá , tổng cộng 22 đồng 6 hào 7 xu, mười đồng tiền lương chúng lấy đủ, chỗ bà thu , đến lúc đó đưa cho A Sâm!”

 

Mẹ Chu nhận lấy: “Được , cảm ơn ông thông gia, hôm nay vất vả .”

 

Sau đó cha Lý đem thùng cá bới bới cho Chu xem: “Thùng cá tạp mang về nhà ăn, chúng về đây.”

 

Mẹ Chu thoáng qua, : “Được, giữ một hai con cá to hơn chút mà mang về nhà ăn, mấy con nhỏ quá.”

 

“Không cần , chỗ đủ , chúng đây!”

 

“Được, về nghỉ ngơi sớm !!”

 

Vì thế cha Lý cùng Lý Khánh Dân liền rời .

 

Hai cha con Lý gia về đến nhà, Lý lập tức tiến lên hỏi: “Hôm nay hai câu cá gì? Bán bao nhiêu tiền?”

 

Cha Lý đưa một xấp tiền cho Lý.

 

Con gái , tiền hai cha con họ câu cá bán sẽ thuộc về sở hữu của hai cha con, coi như là chút hiếu thuận của cô con gái dành cho họ.

 

Mẹ Lý cao hứng nhận lấy và đếm.

 

Vợ Lý Khánh Dân cũng hỏi chồng: “Anh thì ? Anh câu ?”

 

Lý Khánh Dân móc một xấp tiền đưa cho cô : “Không cần đếm, hôm nay câu ba con cá thu, trong đó một con nặng mười cân, còn câu một con cá mùi và mấy con cá vược biển. Tổng cộng bán mười sáu đồng tám hào, với cha mỗi tám đồng bốn hào.”

 

Vợ Lý Khánh Dân vẫn nhịn đếm đếm, tính cả năm đồng tiền lương mỗi ngày, tổng cộng mười ba đồng bốn hào, cô : “Không tồi!”

 

Mỗi ngày đều thể kiếm mười mấy đồng mang về!

 

Cái ngày tháng biển đ.á.n.h cá quả thực là quá dễ kiếm tiền!

 

Trong lòng Lý Khánh Dân đắc ý, đương nhiên tồi, bọn họ đem những con cá đáng giá nhất lấy , coi như là bọn họ câu , bán kiếm tiền cũng là tính cho bọn họ.

 

Việc Lý cũng , nhưng tiền Lý cầm đến yên tâm thoải mái.

 

Bọn họ gả con gái cho Chu Thừa Sâm, hai cha con thức khuya dậy sớm giúp bọn biển, giúp bọn kiếm tiền, con gái cùng con rể cái gì cũng cần thể cầm nhiều tiền như .

 

Chẳng lẽ hai cha con lấy thêm chút tiền là nên ?

 

Không chia một nửa tiền .

 

Vợ Lý Khánh Dân hỏi: “Vợ chồng em Nhàn hôm nay kiếm bao nhiêu?”

 

Lý Khánh Dân: “Hơn 22 đồng.”

 

Vợ Lý Khánh Dân: “Nhiều như !”

 

So với bọn họ thì nhiều hơn sai biệt lắm là mười đồng.

 

Vợ Lý Khánh Dân nhịn : “Chờ nhà chúng tích cóp đủ tiền, cũng mua một cái thuyền tự biển đ.á.n.h cá !”

 

Lý Khánh Dân cũng tính toán như : “Ừ, em tiêu xài tiết kiệm chút, đem tiền tích cóp .”

 

Mẹ Lý xong lời trong lòng động, bà với cha Lý: “Lần ông lấy nhiều cá thêm chút, coi như là các câu , dù những con cá đó là kéo lưới là câu , cũng sẽ .”

 

Cha Lý lắc đầu: “Không thể quá đáng quá.”

 

Mỗi ngày lấy mấy con cá coi như là câu là giới hạn .

 

Kẻo thông gia cùng con rể thì !

 

Rốt cuộc ai câu cá dám cam đoan mỗi ngày câu lên đều là cá ?

 

Bọn họ hôm nay câu cá một ngày, chỉ câu lên hai con cá vược biển cùng một ít cá nhỏ đáng giá tiền, bộ bán cũng chỉ thể bán hơn một đồng.

 

Bến tàu nhiều như , cha Lý cũng dám quá rõ ràng.

 

 

Loading...