Sau khi xuyên thư, tôi trở thành em dâu của nữ chính văn thập niên [Thập niên 70] - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-02-24 16:08:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tạ Văn Lâm lên tiếng tức là phản đối, so với lợn rừng thì hái chút quả là gì.”

 

Giá trái cây hề rẻ, những quả hình thức còn đắt gấp mấy thịt cơ.

 

Bây giờ giống như đời thể ăn trái cây mỗi bữa, trái cây khác với thịt, thịt là thỉnh thoảng mới ăn, còn trái cây thì ngay cả lễ tết cũng chắc ăn.

 

Cũng may nhờ tờ thông báo đó Tiểu Thanh Sơn im ắng suốt hai tháng qua, nếu thì thứ hái trụi từ lâu , gì đến lượt họ đến nhặt chứ.

 

Những quả húc rơi xuống đều là những quả chín ngọt, lượng nhiều, nhưng nhà họ Tạ đông (?), chẳng mấy chốc nhặt đầy một gùi tre lớn.

 

Những quả mọc cây vẫn chín đỏ, trong gùi cũng còn chỗ chứa nữa, Phạm Vĩnh Phương đành tiếc nuối bỏ qua.

 

Ngoài , Khúc Linh mắt sắc phát hiện những con bồ câu rừng Tiểu Thanh Sơn to b-éo, tiếc là trong tay dụng cụ gì, b-ắn hạ cũng chẳng gì mang về.

 

Khúc Linh tiếc nuối những con bồ câu b-éo mầm bay loạn xạ khắp nơi, thầm thề tới nhất định b-ắn vài con về món bồ câu ăn cho bõ.

 

Tạ Yến Hòa một chuyến mất gần bốn tiếng đồng hồ, Hác Lan đến tê cả chân mới thấy Tạ Yến Hòa dẫn theo một đàn ông trung niên mặc cảnh phục, phía còn một cảnh sát trẻ, ba vội vã về phía họ.

 

“Đồng chí, đó chính là lợn rừng."

 

Tạ Yến Hòa lau mồ hôi nhễ nhại đầu, chỉ tay về phía sinh vật khổng lồ đang gốc cây táo.

 

“Hô!

 

To thế ?!"

 

Một trong hai cảnh sát dáng đen nhẻm, cường tráng thốt lên cảm thán.

 

Một cảnh sát trẻ khác cũng con lợn rừng mặt đất với vẻ thán phục.

 

Lúc Tạ Yến Hòa mới đến đồn báo án, một ai trong đồn tin là lợn rừng khống chế, nhưng với tinh thần và thái độ “phục vụ nhân dân", họ vẫn chấp nhận rủi ro một chuyến tay để đến đây.

 

Kết quả là con lợn rừng đau đầu đồn cảnh sát bấy lâu nay thực sự giải quyết !

 

“Ai khống chế con lợn rừng ?"

 

Ánh mắt nghi hoặc của viên cảnh sát đen nhẻm quét qua nhà họ Tạ, qua một lượt, gia đình ngoài già thì phụ nữ và trẻ em, tuy hai nam thanh niên nhưng trông cũng là kiểu thư sinh trắng trẻo yếu đuối.

 

Chẳng giống thể chiến đấu với lợn rừng chút nào cả.

 

“Đồng chí cảnh sát!"

 

Tạ Yến Thanh , nghiêm túc đáp:

 

“Con lợn rừng là do vợ khống chế đấy!

 

Một cô gái nhỏ như cô lợn rừng tấn công, suýt chút nữa là mất mạng , đồng chí cảnh sát thể ngơ nhé."

 

Khúc Linh trố mắt Tạ Yến Thanh dối chớp mắt... trong lòng thầm mắng một câu nên ...

 

“Vợ ?"

 

Hai viên cảnh sát cùng sững sờ tại chỗ.

 

Thôi ...

 

Khúc Linh đành nén lòng , nặn một nụ :

 

“Là ."

 

Ánh mắt của đồng chí cảnh sát lướt qua khuôn mặt b.úp bê của Khúc Linh, xuống tay chân g-ầy guộc của cô, cả khuôn mặt đều hiện rõ chữ “Anh đùa đấy ?"

 

!

 

Là chị dâu đ-ánh ch-ết lợn rừng đấy."

 

Tạ Mai phụ họa, “... chính mắt thấy!"

 

Hác Lan tiếp lời ngay đó, lớn tiếng :

 

“Phải đấy, em dâu võ nghệ cao cường, tay bắt lợn là tiết mục sở trường của cô ."

 

Khúc Linh vô cùng kinh ngạc:

 

“!!!"

 

Mọi đừng dối một cách vô lý như ??!

 

Tạ Văn Lâm và Phạm Vĩnh Phương , hai ông bà hễ dối là lắp bắp... chỉ liên tục gật đầu xác nhận với cảnh sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thu-toi-tro-thanh-em-dau-cua-nu-chinh-van-thap-nien-thap-nien-70/chuong-32.html.]

 

“Sư phụ, thật... thực sự là cô đ-ánh ch-ết lợn ?"

 

Cảnh sát trẻ sốc đến mức tam quan vỡ vụn, cố gắng cầu cứu sư phụ.

 

Viên cảnh sát đen nhẻm:

 

“..."

 

Ông bây giờ!

 

Con lợn ch-ết tiệt đang chình ình ở đây, nhân chứng vật chứng đều đủ, họ là cô gái nhỏ thì cứ coi là !

 

Tiến hành hỏi đáp đơn giản với nhà họ Tạ, ghi đơn vị công tác và địa chỉ cư trú của từng , các cảnh sát cho nhà họ Tạ về.

 

Đ-ánh ch-ết lợn rừng là việc giúp đời chứ phạm tội, thể đối xử với họ như đối xử với tội phạm .

 

Viên cảnh sát đen nhẻm với Khúc Linh:

 

tên là Văn Hướng Đông, đây là đồ của Toàn Hồng Tinh.

 

Không ngờ cô gái nhỏ như cô bản lĩnh gớm nhỉ, cô yên tâm, chuyện cô vì dân trừ hại ngày hôm nay tổ chức sẽ lời khen ngợi, cô cứ về nhà đợi tin ."

 

Văn Hướng Đông là một cảnh sát chính trực nhưng cổ hủ, phạm tội thì bắt, công thì thưởng, dù thế nào cũng thể để quần chúng thấy nản lòng .

 

Cô gái nhỏ giải quyết một chuyện phiền toái lớn cho tổ chức, chỉ cần báo cáo lên thì phần thưởng chắc chắn nhỏ .

 

“Cảm ơn đồng chí cảnh sát!"

 

Khúc Linh gật đầu, vui buồn lộ mặt.

 

Trải qua sự đe dọa của lợn rừng và tổn thất tiền bạc, cô trở nên vô cảm với thế giới .

 

Văn Hướng Đông tiễn nhà họ Tạ xuống núi, cảm thán:

 

“Trên đời đúng là nhiều bậc kỳ tài thật."

 

“Sư phụ."

 

Toàn Hồng Tinh do dự hồi lâu, “Người hết , con lợn tính ạ?

 

Hai chúng khiêng nổi nó về ?"

 

Văn Hướng Đông:

 

“..."

 

Cái thằng ranh con , sớm chứ!!!

 

Mặt trời ở chân trời dần lặn xuống, mãi đến bảy giờ tối, cả gia đình mới hùng dũng trở về ngõ Liễu Thụ.

 

Tiểu Bình An mệt đến mức ngủ trong lòng Tạ Yến Hòa, Tạ Mai cũng lờ đờ buồn ngủ, dọc đường nhờ Hác Lan và Khúc Linh dìu dắt cô mới ngủ gật giữa đường.

 

Tối tháng Ba trời vẫn còn lạnh, ai hóng mát trong sân, nhà nào nhà nấy đều về phòng thắp nến một lúc tắt đèn ngủ.

 

Khúc Linh:

 

“Phương Trường Bình xuất viện về ạ?"

 

Khúc Linh mắt sắc phát hiện nhà họ Phương vẫn còn sáng đèn, tiếng c.h.ử.i bới the thé của bà lão Phương thỉnh thoảng vọng từ bên trong.

 

Phạm Vĩnh Phương:

 

“Về từ hôm qua , cái bệnh viện đó tốn bao nhiêu tiền một đêm chứ, việc gì thì sớm cho rảnh nợ."

 

Thế hệ ai nấy đều tư tưởng , trong tay bao nhiêu tiền cũng chẳng nỡ tiêu.

 

Tuy nhiên đối với những hành động khác của bà lão Phương, Phạm Vĩnh Phương thực sự ưa nổi, bà hừ lạnh:

 

“Cái bà Triệu Đái Đệ đó ở bệnh viện hành hạ con dâu, kinh động đến cả của khoa bảo vệ đấy."

 

Hác Lan phẫn nộ:

 

“Cái nhà họ Triệu đó điều gì cả!

 

Vẫn còn dám tay với Phùng Lệ ?"

 

Phùng Lệ gả nhà họ Phương gần hai năm, lúc đầu bà lão Phương dám càn như thế, thấy Phùng Lệ phản kháng nên càng lấn tới.

 

 

Loading...