Sau khi xuyên thư, tôi trở thành em dâu của nữ chính văn thập niên [Thập niên 70] - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-02-24 16:12:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một đường thông, đường đều thông.
Phương Trường Bình bỗng nhiên tỉnh ngộ, cảm động nắm lấy tay Diệp Nhị Nha.”
“Nhị Nha, em thật lương thiện, lúc mà vẫn còn nghĩ đến việc quan tâm cảm xúc của khác.
Em yên tâm, Phương Trường Bình đời tuy cách nào cùng em bên trọn đời, nhưng tuyệt đối phụ lòng em!"
Diệp Nhị Nha khó chịu, thử rút tay ... nhưng rút .
Cô chỉ thể gượng gạo:
“Nói lời khách sáo với em gì chứ, tâm ý của chúng , trong lòng mỗi đều hiểu rõ là đủ ."
Hai con ngoài mặt tưởng như yêu nhưng trong lòng mỗi kẻ một tính toán riêng, dựa dẫm trải qua đêm dài đằng đẵng.
Đại viện Liễu Thụ, Chủ nhật.
Đừng cuối tuần , nhưng thực tế là lúc mỗi gia đình bận rộn nhất.
Thế hệ trẻ trong nhà cùng già trẻ nhỏ tụ họp đông đủ, chẳng là nấu cơm cho cả một gia đình lớn, chẳng là tìm cách chút món gì đó ngon ngon để bồi bổ cho bọn trẻ .
Đến cả thím B-éo ngày thường thích ở sân buôn chuyện nhất và bà góa Trần chẳng bao giờ khỏi cửa cũng đều mua thức ăn cùng với Phạm Vĩnh Phương.
“Nhìn quả xem, ngọt thật đấy!
Vĩnh Phương , con dâu thứ ba nhà chị đúng là bản lĩnh."
Thím B-éo xách giỏ thức ăn, c.ắ.n một miếng táo mà Khúc Linh cho, dùng cái khuỷu tay b-éo múp míp hích hích Phạm Vĩnh Phương.
Bà góa Trần gì...
Nhà họ Tạ cũng cho bà một quả, nhưng do Khúc Linh cho.
Khúc Linh đặc biệt thù dai, vẫn còn nhớ chuyện bà góa Trần hôm qua giúp Diệp Đại Bảo “đạo đức giả" kìa.
Sau khi hì hì cho thím B-éo hai quả táo, cô chẳng thèm liếc bà góa Trần thím lấy một cái, trực tiếp đầu chuyện với Hách Lan.
Bà góa Trần Khúc Linh cho bẽ mặt, sắc mặt đen như nhọ nồi, cuối cùng Phạm Vĩnh Phương mặt vài câu , nhét thêm một quả táo tay bà thì chuyện mới coi như xong.
“ chị , con dâu thứ ba nhà bản lĩnh lớn thật.
mà , chị vẫn thấy cái bản lĩnh lớn hơn !"
Phạm Vĩnh Phương nhắc đến Khúc Linh, những nếp nhăn mặt đều giãn .
Đang định kể với mấy bà bạn già chuyện con lợn rừng, nhưng lời định thốt nhớ đến việc Tạ Yến Thanh dặn bà giữ bí mật, thế là bà nhịn .
Thím B-éo trêu chọc:
“Ái chà, thần thần bí bí.
Với mà còn gì yên tâm , ai chẳng mười dặm tám phương , thím B-éo cái miệng là kín nhất."
Phạm Vĩnh Phương, bà góa Trần:
“..."
Trên đời đáng sợ nhất chính là tự lượng sức .
“À đúng , Vĩnh Phương , táo nhà chị còn thừa nhiều ?
dùng trứng gà đổi với chị vài quả, con trai thích món lắm."
Sở dĩ thím B-éo b-éo là vì ham ăn.
Con trai thím cũng ham ăn, cháu trai cũng đang tuổi ăn tuổi lớn, về chuyện ăn uống nhà thím bao giờ bạc đãi bản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thu-toi-tro-thanh-em-dau-cua-nu-chinh-van-thap-nien-thap-nien-70/chuong-34.html.]
Khúc Linh cho thím hai quả là khách sáo lắm .
Thứ hiếm thế nào ai mà , thím ăn một quả, còn một quả để dành cho cháu trai, chẳng con trai và con dâu sẽ phần ?
Phạm Vĩnh Phương mỉm , bà còn kịp mở lời, bà góa Trần lên tiếng .
Bà góa Trần:
“Cái gì , còn đáng để dùng trứng gà đổi, trứng gà quý giá bao nhiêu.
Vĩnh Phương , táo nhà chị cũng là hái cây xuống, chẳng tốn một xu, hàng xóm láng giềng thì cho chị vài quả cho , thu đồ của trông khó coi lắm."
Lời bà góa Trần dứt, chỉ Phạm Vĩnh Phương mà mặt thím B-éo cũng xanh mét .
Thím B-éo bà góa Trần với vẻ mặt cạn lời, hiểu nổi bao nhiêu năm mà cái miệng của bà vẫn cứ đáng ghét như .
Thực bà góa Trần cũng hỏi xin Phạm Vĩnh Phương thêm vài quả, sáng nay bà thấy táo của nhà họ Tạ bày đầy bàn.
Phản ứng đầu tiên trong lòng bà là trách nhà họ Tạ keo kiệt, lên núi hái nhiều đồ như mà chia cho hàng xóm láng giềng một ít.
Phạm Vĩnh Phương tuy cho bà một quả, nhưng nhà bà hai mà, một quả đủ ăn?
Hơn nữa, nhiều táo như để đó cũng hỏng, chẳng thà chia cho một ít.
Bà góa Trần tự quyết định cho nhà họ Tạ, định tìm cơ hội bày tỏ ý kiến của thì thím B-éo nhảy .
Thời buổi việc mua bán riêng tư coi là “đầu cơ trục lợi", hễ mua gì cũng đều kiêng kỵ hai chữ “mua" và “bán", chỉ là đổi.
Bà góa Trần thím B-éo dùng trứng gà đổi thì cuống quýt cả lên.
Như , nếu để thím B-éo khơi mào chuyện , chẳng những khác cũng sẽ dùng trứng gà để đổi ?
Phạm Vĩnh Phương là ai chứ, thì vẻ dễ chuyện, nhưng đống xương già từ nhỏ bà cụ Diệp rèn luyện cho cứng cỏi, gặp cô con dâu như Hách Lan, cuối cùng còn rước thêm cái loại thù dai như Khúc Linh cửa, bà chỉ cần qua là hiểu ẩn ý của khác ngay.
“Chị Trần , thật với chị, ở nhà cũng khó khăn lắm."
Phạm Vĩnh Phương quyết định than nghèo kể khổ:
“Hai đứa con dâu nhà tình hình thế nào chị cũng thấy đó, sống khổ sở lắm.
Cái việc hành hạ con dâu thì Phạm Vĩnh Phương nổi, đời e là chỉ thể chúng nó cưỡi lên đầu lên cổ thôi."
Than khổ xong mới trọng điểm:
“Chúng đều là hàng xóm cũ mấy chục năm , đương nhiên cũng cùng nếm thử.
táo đều là do con dâu thứ ba nhà hái, ... thật sự quyết định nó ."
Những lời vô cùng chân thành, thím B-éo hồi tưởng dáng vẻ Khúc Linh và Hách Lan cầm chổi, cả đầy vẻ phản kháng, lập tức hiểu .
Thím B-éo thở dài:
“Cái ngày tháng của chị...
Ôi, nữa.
Lát nữa sẽ trực tiếp hỏi con dâu thứ ba nhà chị xem đổi ."
Tâm tư nhỏ nhen của bà góa Trần Phạm Vĩnh Phương đ-ánh tan tành, thời gian tiếp theo bà sa sầm mặt mày câu nào.
Trong lòng bà đồng tình với lời Phạm Vĩnh Phương , cảm thấy bản mất mặt nên khó chịu.
Cũng may hồi đó con gái Thái Phượng của bà trúng thằng nhóc hư hỏng Tạ Yến Thanh thì bà đồng ý, nhà họ Tạ ích kỷ như , Hách Lan hung dữ thế , Thái Phượng nhà bà mà gả qua đó thật thì chẳng Hách Lan bắt nạt cho ch-ết .
Thằng Ba nhà họ Tạ cũng chẳng thứ lành gì, ngoài cái mã mã thì còn cái gì nữa ?
Nhà họ Trần chắc chắn là bắt rể, cho dù Thái Phượng bắt rể thì cũng thể tìm cái hạng .