Khúc Linh vỗ vỗ Tạ Yến Thanh:
“Anh nghĩ nhiều quá , lẽ là phát hiện chẳng thôi."
Dù thì Diệp Tam Nha lúc đó đúng là một xu dính túi, chạy cũng chẳng chạy xa , chắc chắn sẽ bắt về.
“Em dâu, đây phụ chị một tay."
Hách Lan ở trong bếp gọi Khúc Linh.
Khúc Linh vội vàng thưa một tiếng, dặn dò Tạ Yến Thanh đừng suy nghĩ lung tung, hơn nữa Tạ Mai cũng lừa lọc gì, chỉ cần Tạ Mai thì chuyện đều cả.
“Hôm nay cả con nhà."
Hách Lan tuy thường xuyên xuống bếp, nhưng tay nghề vẫn :
“Nên đến lượt chị cơm , em về nhà lâu như mà vẫn thực sự nếm qua tay nghề của chị nhỉ."
Khúc Linh vội vàng đón lấy việc, giúp Hách Lan đồ:
“Hôm nay cả chuyện gì bận ạ?"
“Nghe quán ăn bận quá, về kịp."
Hách Lan lắc đầu.
Chương 50 Em
Mất sự chi viện kinh tế của Diệp Nhị Nha, bà Diệp cảm thấy cuộc sống ngày càng như ý.
“Mẹ, con ăn bánh đường, con ăn bánh đường."
Diệp Đại Bảo túm lấy tay áo bà Diệp quậy phá.
“Cái ...
đều tại con Nhị Nha ch-ết tiệt nhà mày, đến chút tiền cũng lấy , thật nuôi mày thì tích sự gì."
Bà Diệp cứ nghĩ đến việc Diệp Nhị Nha đưa tiền cho là bốc hỏa.
bà Diệp hiện giờ cũng hết cách, bà cũng tiền dư dả để đưa cho Diệp Đại Bảo mỗi ngày một cái bánh đường như nữa.
“Bảo nhi, vội, vội nhé."
Bà Diệp ôm lấy hình b-éo múp của Diệp Đại Bảo lòng:
“Đợi chị con gả là ."
Diệp Đại Bảo thấy càng gào thét dữ dội hơn:
“Thế thì bảo chị gả nhanh lên, con ăn bánh đường."
Nghe thấy câu , mắt bà Diệp sáng lên, đúng , chỉ cần nhà họ Trương đến nhanh một chút, trong nhà bớt một miệng ăn, tiền bạc cũng sẽ dư .
“Được , sẽ để con sớm ăn."
Bà Diệp vuốt ve đầu Diệp Đại Bảo, trong mắt đầy rẫy sự tính toán.
Sau khi dỗ dành xong Diệp Đại Bảo, bà Diệp liền đến căn phòng nhốt Diệp Tam Nha.
“Con Tam Nha."
Bà Diệp thấy Diệp Tam Nha đang sập ngoan ngoãn thêu hoa.
Diệp Tam Nha đặt đồ trong tay xuống, bà Diệp, lễ phép gọi một tiếng:
“Mẹ."
“Mấy ngày nay mày cũng coi như điều."
Bà Diệp hừ lạnh một tiếng, cầm lấy đồ Diệp Tam Nha thêu lên xem:
“Đại khái là sắp tới , nhà họ Trương sẽ sớm đến dạm ngõ, đến lúc đó lời gì nên , lời gì nên ..."
Diệp Tam Nha lập tức hôm nay bà Diệp đến để răn đe , sợ xảy biến cố như cô bỏ trốn hôm :
“Mẹ, yên tâm , con , con nhất định sẽ bậy ."
Khi lời , cảm xúc trong mắt Diệp Tam Nha phức tạp, nhưng ngoài mặt cô vẫn giữ vẻ ngoài của một cô con gái ngoan ngoãn, dường như thực sự chấp nhận phận.
“Mày thế là ."
Bà Diệp hừ lạnh một tiếng rời khỏi phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thu-toi-tro-thanh-em-dau-cua-nu-chinh-van-thap-nien-thap-nien-70/chuong-84.html.]
Diệp Tam Nha vuốt ve chiếc khăn tay thêu xong, khẩy một tiếng:
“Muốn Diệp Tam Nha chấp nhận phận á, đời nào."
Ngày hôm .
Nhà Trương Mặt Rỗ thổi kèn thổi sáo, khua chiêng gõ trống mà đến, dẫn đầu là Trương Mặt Rỗ đeo hoa đỏ, những khiêng từng hòm sính lễ đại viện.
Tiếng động náo loạn vô cùng lớn, hàng xóm láng giềng đều chen chúc xem.
“Hôm nay mới chủ nhật, ngờ tốc độ của họ nhanh như ."
Phạm Vĩnh Phương cũng thấy động động tĩnh, bà còn ngoài cùng thím B-éo xem náo nhiệt.
Cả gia đình đều ở trong sân, Khúc Linh giữ lấy cánh tay Phạm Vĩnh Phương.
“Mẹ, đừng vội, chúng chỉ cách một bức tường thôi, động tĩnh gì đều rõ mồn một."
Người đông thế , chẳng may chen lấn xảy chuyện gì thì .
Phạm Vĩnh Phương thấy cũng ngoài nữa, tiếp tục ở trong sân c.ắ.n hạt dưa:
“Tội nghiệp con Tam Nha, tuổi trẻ như hoa như ngọc mà gả cho một lão già."
Hách Lan cũng thở dài một tiếng, lắc đầu:
“Chuyện nhà , chúng cũng tiện can thiệp quá nhiều."
Tạ Mai hận sắt thành thép:
“Để nhé, lúc đó chạy thì nên về mới đúng!"
Nhà họ Diệp.
Trăm năm mới thấy Diệp Tam Nha mặc một bộ quần áo mới, bà Diệp thậm chí còn mượn phấn ở về bôi trét cho cô một chút.
“Thấy , đống đồ đằng họ đều là sính lễ của mày đấy."
Bà Diệp chằm chằm những thứ đó với ánh mắt rực cháy, trong mắt lóe lên tia sáng kim tiền, dường như những thứ đó là vật trong túi bà .
Diệp Nhị Nha về từ sớm, cô nắm tay Diệp Tam Nha:
“Tam Nha, em gả qua đó là hưởng phúc .
Nhà họ Trương giàu lắm."
Diệp Tam Nha thèm đáp lời của Diệp Nhị Nha, cô cứ chằm chằm cánh cửa đang mở toang, và nhóm đang ngày càng tiến gần .
Trương Mặt Rỗ dẫn theo ít , trong đó mấy chuyên phát kẹo mừng cho hàng xóm xung quanh.
“Nhà họ Trương chúng hỷ sự lớn, cùng chung vui nhé."
“Một hai viên kẹo mừng đáng là bao, hy vọng thể bạn với hàng xóm, đều là một nhà."
Những đó tươi rạng rỡ, những lời với xung quanh, đối phương khách khí như , cũng từ chối.
“Bà thông gia, tới ."
Bà Diệp hớn hở đón tiếp.
Bà cụ Trương với đôi mắt sắc như diều hâu đảo qua , về phía bà Diệp:
“ mặt con trai cả đến cầu hôn, những thứ phía đều là sính lễ mà bà yêu cầu đó."
Nụ mặt bà Diệp càng rạng rỡ hơn, nếp nhăn hiện rõ mồn một:
“Chao ôi, thật phiền cho quá."
“Con Tam Nha nhà bà , để xem nào."
Bà cụ Trương trong sân.
Bà Diệp dẫn trong, đó gọi Diệp Tam Nha:
“Tam Nha, mau đây cho chồng tương lai xem mặt."
Diệp Tam Nha ngoan ngoãn bước lên, mặc cho đ-ánh giá như một món hàng, ánh mắt cô cũng dán c.h.ặ.t họ.
Bà cụ Trương cau mày nắm tay Diệp Tam Nha bắt cô xoay một vòng:
“Con gái nhà bà trông như cái giá đỗ khô thế , liệu sinh con trai ?"