Hoắc Dục Châu ngẩng đầu cô.
Ánh đèn tường khiến đường nét gương mặt lúc sáng lúc tối, đôi mắt sâu như hồ nước đáy, thứ gì đó cuộn trào bên trong.
Anh gì.
Chỉ cô, lâu lâu, lâu đến mức Tô Vân Khê tưởng sẽ buông tha cho cô, nhưng cúi xuống, nữa hôn cô… còn mạnh hơn.
Hoắc Dục Châu hôm nay thật sự khác.
Bình thường tuy nhu cầu cao, nhưng chung vẫn dịu dàng, kiềm chế, giữa chừng còn hỏi cảm nhận của cô, nhưng hôm nay .
Hôm nay, từ đầu đến cuối đều lạnh mặt, im lặng mà , như một con thú, chỉ nuốt chửng cô.
Khi kết thúc, Tô Vân Khê đều đau nhức.
Eo như bẻ gãy, đùi mỏi run, cô thậm chí còn sức nhúc nhích ngón tay.
Hoắc Dục Châu đè lên cô, hô hấp hỗn loạn, ánh mắt hung dữ.
“Tô Vân Khê.”
Cô đáp.
Không , mà là thật sự còn sức.
Hoắc Dục Châu cũng để ý, tiếp tục : “Sau đừng đưa cho thứ đó nữa, nhớ ?”
Thứ đó.
Thỏa thuận ly hôn là thứ khó ?
Cô khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt hung dữ của lập tức dịu .
Hoắc Dục Châu kéo cô lòng, bế bổng lên.
“Làm gì nữa?”
“Đưa em tắm.”
Sáng hôm , Tô Vân Khê ngoài dự đoán ngủ quên.
Cô thật sự quá mệt, chuông báo thức reo hai cũng thấy, cuối cùng là cuộc gọi dồn dập như đòi mạng của trợ lý nhỏ Đông Đông đ.á.n.h thức.
“Chị Vân Khê, hôm nay 9 giờ rưỡi chị hẹn khách tới nhận túi, chị quên ?”
Tô Vân Khê giường, mơ mơ màng màng vò tóc, hỏi: “Bây giờ mấy giờ ?”
“9 giờ 10 !”
“Cái gì!” Cô bật khỏi giường, đau nhức như ai bóp nát một quả chanh trong từng khe xương, suýt nữa vững, hít mạnh một với Đông Đông: “Em cần đợi chị, lát nữa chị tới thẳng gặp khách luôn.”
“Dạ.”
Tô Vân Khê dùng tốc độ nhanh nhất để rửa mặt đồ, còn kịp trang điểm, vội vã chạy tới quán cà phê hẹn với khách.
Quán cà phê ở phía tây thành phố, là một nơi nhỏ nhưng yên tĩnh, vì gian nên khách thường hẹn đến đây xem túi.
Tô Vân Khê vội vàng chạy tới, cuối cùng cũng đến quán lúc 9 giờ 33, may mà khách cũng quá đúng giờ, cho cô chút thời gian để thở và chỉnh trạng thái.
Cô tìm một chỗ gần cửa sổ ánh sáng , xuống phía gọi: “Phu nhân.”
Tô Vân Khê đầu, thấy Trịnh Tân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-240.html.]
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Trịnh Tân là trợ lý đặc biệt của Hoắc Dục Châu.
“Trợ lý Trịnh, ở đây?”
“Hoắc tổng bảo tới mua cà phê cho .”
Bề ngoài Tô Vân Khê vẫn bình thản gật đầu, nhưng trong lòng nhạt ai đó, tối qua như sức trâu dùng hết, hôm nay chẳng vẫn dựa cà phê để sống ?
Trịnh Tân chào cô một tiếng rời .
Tô Vân Khê bên cửa sổ, đợi khách.
Vị khách hôm nay đặt lịch qua tài khoản công chúng của cửa hàng, bán vài chiếc túi, đều là bản giới hạn, tình trạng , chỉ dùng một hai .
Tô Vân Khê lướt xem ảnh đối phương gửi trong điện thoại—ba chiếc Hermès, hai chiếc Chanel, đúng là hàng cứng.
Năm phút , cửa quán cà phê mở .
Một phụ nữ bước .
Váy da, giày cao gót, kính râm đặt đầu, mặt mang theo vẻ khinh thường tất cả.
Tô Vân Khê gương mặt đó, lập tức nhận .
Chu Vũ Vy.
Chu Vũ Vy là bạn của chị gái cô, Tô Ý Trúc, hai từng gặp vài , đều ưa gì đối phương.
Chu Vũ Vy thích Tô Vân Khê vì Tô Ý Trúc thích cô, còn Tô Vân Khê thích Chu Vũ Vy là vì cô kiêu ngạo vô lễ, khinh nghèo yêu giàu, bắt nạt kẻ yếu… đủ loại tính cách khiến khó chịu.
Không ngờ khách hôm nay là cô .
Chu Vũ Vy hiển nhiên cũng thấy Tô Vân Khê, bước chân khựng một chút, đó nở nụ đầy ẩn ý.
“Ồ, còn tưởng là ai, hóa là cô .” Chu Vũ Vy giẫm giày cao gót tới, xuống đối diện Tô Vân Khê, giọng châm chọc, “Cô vẫn còn nghề ?”
Tô Vân Khê vì cô là khách nên vẫn mỉm : “Vâng, nhờ phúc của cô, vẫn đang .”
“Nhờ phúc của ? từng bán túi ở chỗ cô.”
“Chưa bán cũng , hôm nay chẳng tới ?” Ánh mắt Tô Vân Khê lướt qua túi Hermès cỡ lớn trong tay Chu Vũ Vy, “Đưa xem túi của cô , cô Chu.”
“Không vội, hiếm khi gặp , chuyện chút .”
Tô Vân Khê , kiểu quý bà thời gian như Chu Vũ Vy, thứ nhiều nhất chính là thời gian, họ thích tìm tám chuyện, hôm đem mấy chuyện đó với khác để g.i.ế.c thời gian.
“Nói chuyện gì?” Tô Vân Khê hỏi.
“Nói về Hoắc tổng . Hai kết hôn cũng hai năm , trong hai năm , ăn cơm với cô mấy ? Dẫn cô dự sự kiện công khai mấy ? Ý Trúc , hai thậm chí từng cùng về nhà họ Tô.” Chu Vũ Vy , “Hai … còn quen chứ?”
Tô Vân Khê ngẩng mắt, trong đôi mắt đen lóe lên tia lạnh: “Chuyện của và chồng cần cô bận tâm. Túi của cô rốt cuộc bán ? Không bán thì .”
“Cô xem kìa, mở miệng là chuyện ăn, cô thiếu tiền lắm ? Hoắc tổng giàu như , nếu là thì yên tâm ở nhà hưởng phúc , cần ngoài lộ mặt, để nhà họ Hoắc. À, xin , suýt quên, lúc là Ý Trúc chịu liên hôn nên mới đến lượt cô, Hoắc tổng vốn dĩ thích cô, cho cô tiền tiêu ?” Chu Vũ Vy tặc lưỡi hai tiếng, “Cô đúng là t.h.ả.m thật, chẳng trách ngoài nhặt rác.”
“Nhặt rác?”
“Ngày nào cô cũng việc với đồ cũ khác dùng , chẳng là nhặt rác ?”
Tô Vân Khê nhíu mày, cô gì về cô cũng , nhưng thể nghề của cô là nhặt rác?
“Cô ngoài đ.á.n.h răng , miệng thối thế?”
“Cô… cô linh tinh gì ?”