Cổ họng Tô Vân Khê khô khốc, cô lắc đầu:
“Em .”
“Cô , nhưng thì !” Tô Ý Trúc lập tức ôm lấy chỗ đ.á.n.h , “Vừa Tô Vân Khê dùng gậy bi-a đ.á.n.h, tất cả ở đây đều thấy rõ! báo cảnh sát! kiện cô cố ý gây thương tích!”
Tô Vân Khê dáng vẻ lẽ thẳng khí hùng của Tô Ý Trúc, chỉ thấy buồn nôn.
Người đúng là trơ trẽn đến cực điểm. Cô đẩy cô phòng ICU mà vẫn thể thản nhiên ở đây uống rượu vui chơi, còn chỉ đ.á.n.h vài cái, cô gào lên đòi báo cảnh sát. Rốt cuộc tâm lý vững đến mức nào, mới thể chuyện mà chút áy náy như ?
“Được, thì báo cảnh sát .” Tô Vân Khê dứt khoát đáp.
“Được, báo ngay bây giờ.”
Trong mắt Tô Ý Trúc lóe lên vẻ đắc ý nắm chắc phần thắng.
Hôm nay trong phòng là bạn của cô , ai nấy đều về phía cô nhân chứng, thêm cô vết thương mới do Tô Vân Khê gây , nhân chứng vật chứng đều đủ cả. Dù Tô Vân Khê trăm miệng cũng khó mà chối cãi.
Cô tin chắc, cảnh sát đến, xui xẻo chỉ thể là Tô Vân Khê.
Sau khi báo cảnh sát, nhanh lầu quán bar vang lên tiếng còi.
Chẳng bao lâu, cửa phòng đẩy , hai cảnh sát bước .
“Có chuyện gì? Ai báo cảnh sát?”
Tô Ý Trúc lập tức lên tiếng :
“Thưa cảnh sát, là báo!”
“Vì báo cảnh sát?”
Tô Ý Trúc giơ tay chỉ Tô Vân Khê:
“Chính là phụ nữ đ.á.n.h , cô dùng gậy bi-a đ.á.n.h , tất cả ở đây đều thấy rõ ràng.”
Vừa dứt lời, Hoắc Úc Châu — vẫn im lặng bên cạnh — đột nhiên ho khan.
“Khụ khụ khụ…”
Mấy tiếng ho như một viên đá ném mặt hồ tĩnh lặng, lập tức khiến ánh mắt của tất cả trong phòng đồng loạt dồn về phía , kể cả hai cảnh sát.
“Xin .” Hoắc Úc Châu nhàn nhạt nâng mắt, “Dạo cảm, vẫn khỏi hẳn.”
Nói xong, ho thêm hai tiếng, còn lịch sự đưa tay che miệng.
Che miệng…
Những mặt ở đây đều là kẻ tinh ranh, lập tức hiểu ý nghĩa phía động tác — đây ho, rõ ràng là “che miệng cảnh cáo”.
Cảnh sát đến bên Tô Vân Khê, ánh mắt quét qua :
“Các đều thấy cô đ.á.n.h ?”
Tất cả im lặng, một ai lên tiếng.
Cảnh sát nhíu mày:
“ hỏi các đấy! Có ai thấy cô đ.á.n.h ?”
Hiện trường vẫn im phăng phắc.
Sắc mặt Tô Ý Trúc cứng đờ, cô phắt trừng đám bạn, sốt ruột đến run giọng:
“Các đờ đó gì? Nói chứ! Câm hết ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-319.html.]
Vẫn ai mở miệng.
“ hỏi các đấy! Rượu hôm nay uống miễn phí hết ? Nếu còn , đừng trách khách sáo!”
Cảnh sát trừng mắt cô :
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
“Cô ý gì? Muốn đe dọa nhân chứng ngay mặt cảnh sát ?”
Tô Ý Trúc vội vàng lắc đầu:
“Không , ý đó… chỉ là bọn họ rõ ràng đều thấy, nhưng bây giờ ai gì.”
Đương nhiên là ai dám .
Đắc tội với Tô Ý Trúc cùng lắm chỉ mất vài uống rượu miễn phí, nhưng nếu đắc tội Hoắc Úc Châu, hậu quả đó ai gánh nổi.
Cảnh sát nhíu mày, giọng nghiêm túc:
“Rốt cuộc là chuyện gì? Nếu tình huống thật, xin đừng cản trở chúng thi hành công vụ.”
Tô Vân Khê nhân cơ hội bước lên:
“Thưa cảnh sát, vụ việc cần trình báo.”
“Cô?”
“Vâng.” Tô Vân Khê chỉ Tô Ý Trúc, “Người phụ nữ là chị kế của , tên Tô Ý Trúc. Chiều nay, tại nhà, cô cố ý đẩy — Hồ Ngọc Phương — xuống cầu thang, khiến bà hôn mê, hiện vẫn đang trong phòng chăm sóc đặc biệt. Vừa , ngay trong phòng , cô chính miệng thừa nhận là đẩy xuống.”
Tô Ý Trúc lập tức bùng nổ, the thé phản bác:
“ thừa nhận! từng đẩy ai xuống cầu thang, là cô tự trượt chân ngã, liên quan gì đến !”
“Đừng chối nữa, ghi âm.”
Tô Vân Khê , lấy từ tay áo một chiếc máy ghi âm nhỏ.
Ngay từ lúc dùng gậy bi-a đ.á.n.h Tô Ý Trúc để chọc giận cô , cô lặng lẽ bật ghi âm. Những lời Tô Ý Trúc buột miệng trong cơn tức giận, từng câu từng chữ đều ghi rõ ràng.
“Kha Kha là do cô g.i.ế.c, đúng ?”
“, là từng chút từng chút g.i.ế.c nó… nhổ hết móng nó, từng nhát d.a.o đ.â.m c.h.ế.t nó.”
“Mẹ cũng là do cô đẩy xuống cầu thang, đúng ?”
“, là đẩy đấy, thì ? Từ lúc các bước nhà họ Tô, thế …”
Tô Ý Trúc ngờ tình thế đảo ngược như , sắc mặt biến đổi đột ngột, hoảng loạn lùi :
“Không… đó giọng của ! Là cô giả tạo!”
Tô Vân Khê quanh :
“ nhân chứng. Những lời cô , tất cả ở đây đều rõ.”
Thấy chứng cứ xác thực, đám bạn của Tô Ý Trúc , liếc sang Hoắc Úc Châu với vẻ mặt lạnh lẽo, sợ chậm một bước sẽ để ý, lập tức tranh đổi phe.
“, thưa cảnh sát, thể chứng!”
“ cũng chứng, cô đúng là thừa nhận chính miệng!”
“ đúng, chúng đều rõ ràng, sai một chữ!”
Hai cảnh sát lập tức nghiêm mặt, nhanh ch.óng tiến lên, mỗi giữ một bên tay Tô Ý Trúc.
“Thưa cô, cô tình nghi cố ý gây thương tích, mời cô theo chúng về đồn để phối hợp điều tra.”
Thấy tình hình mất kiểm soát, Tô Ý Trúc hoảng loạn, sức giãy giụa, lắc đầu, giọng mang theo tiếng :
“Không! Không như ! Là con đàn bà già đó tự ngã xuống cầu thang, đẩy! Bọn họ đang vu oan cho , ghi âm là giả, tất cả đều đang dối! tìm bố ! gọi cho bố .”
mặc cho cô gào thét giãy giụa thế nào, cũng vô ích.
Hai cảnh sát áp giải cô lên xe cảnh sát, khép màn náo loạn của đêm nay.