Sâu Nơi Người Sống - Chương 13: Bí mật
Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:23:06
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lớp trưởng cẩn thận dọn dẹp hết rác thải bữa tối của , gom gọn gàng mang ngoài sân căn nhà. Khi , cô phát hiện đang trao đổi ánh mắt với ~ Ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi trong mắt nhưng vẫn cố giữ cho tỉnh táo.
PTL
“Nhìn vẻ đuối quá ~ Vậy ! Chúng chia phiên gác nhé, mỗi hai tiếng, như ai cũng thể nghỉ sáu tiếng đồng hồ.”
Hôm nay La Ngục đóng góp nhiều nhất, đồng nghĩa cũng là vất vả nhất, nên đương nhiên vinh dự ngủ giường.
“Ca đầu để tớ canh cho. Có lẽ vì hôm nay giúp gì nhiều nên giờ vẫn buồn ngủ chút nào cả.”
Gần như ngay khi lớp trưởng dứt lời, La Ngục im thin thít chiếc ghế mây, thậm chí còn phát tiếng ngáy khe khẽ. Còn Cao Vũ Hiên thì lấy tấm lót chống ẩm nệm, nhường bộ chiếc giường cho Anna. Mà đúng là như ~ Với thể trạng như Anna, cô thật sự thể ngủ nổi ở bất kỳ nơi nào khác.
Một căn nhà cũ kỹ từng c.h.ế.t, nhiễm thứ gì, nên Anna dỡ hết thứ giường, chỉ giữ tấm ván giường phủ lớp đệm chống ẩm cá nhân của lên để cố gắng nghỉ ngơi.
“Tuổi trẻ thật , đặt lưng xuống là ngủ ngay~”
Lớp trưởng ở đầu giường, vẻ mặt dịu dàng, ba đang say ngủ trong phòng với ánh mắt đầy yêu thương~ Như thể cô từng mệt mỏi chút nào.
...
Âm thanh của Đại Mãn lúc đập tường căn nhà, dường như vang vọng tự nhiên… Tiếng dế bên ngoài kêu râm ran, đồng thời cũng che lấp những âm thanh hỗn tạp khác.
Lớp trưởng bước nhẹ như đang nhảy điệu hula, lướt quanh căn nhà cũ một vòng, giống như đang múa. Khi kết thúc điệu múa, cô tiến đến bàn trang điểm cũ kỹ trong phòng ngủ chính, gạt lớp tro bụi phủ mặt gương, dùng khăn giấy lau sạch lớp gỗ mốc meo.
Cô buộc tóc đuôi ngựa, bôi lên mặt gỗ một loại t.h.u.ố.c mỡ mùi thảo d.ư.ợ.c tự mang theo, bắt đầu chậm rãi chải đầu gương. Trong gương, nét mặt của lớp trưởng vẫn luôn tươi tắn~ Dường như từ đầu buổi thực tập đến giờ vẫn từng thấy cô chút căng thẳng nào.
…
Hoàng hôn buông xuống.
Không giống như ở trong thành phố thể luôn ánh đèn chiếu sáng, ngọn núi nhỏ ngoài vùng ngoại ô chìm trong màn đêm. Nhờ lớp trưởng chuẩn từ những miếng dán đèn phát sáng quanh tường căn nhà, nên bộ ngôi nhà vẫn giữ trạng thái sáng rực.
【21:00】
La Ngục, phân công trực ca cuối, như thể đồng hồ sinh học bên trong cơ thể, tự nhiên tỉnh dậy mà cần ai gọi. Cậu tưởng sẽ tới đổi ca, nhưng thực tế là ba cặp mắt vẫn đang chăm chú .
“Dậy ?” – Lớp trưởng vui vẻ hỏi.
“Có chuyện gì thế?”
“Lại đây mau~ Cao Vũ Hiên trong lúc gác đêm phát hiện bí mật của ngôi nhà ! Bọn tớ định gọi cả nhóm dậy luôn đó. nghĩ đến chuyện hôm nay vất vả cả ngày, nên tụi tớ đợi thêm nửa tiếng nữa.”
“Là… bí mật gì cơ?”
Lớp trưởng cố ý vẻ thần bí, cạnh bức tường, giơ tay gõ nhẹ mặt tường~ Âm thanh tường vọng rõ ràng, phía vẻ như trống rỗng.
“Cao Vũ Hiên đo thử chiều dài hành lang, so với chiều rộng của phòng ngủ chính và phòng bên cạnh thì thấy vẫn còn một trống lớn~ Tức là thể nhét thêm một gian phòng nữa. Nhiều khả năng ở đây một căn mật thất, chỉ là tụi tìm chỗ mở. Có thể cơ quan đóng mở chủ cũ của căn nhà phá bỏ .”
La Ngục cũng giơ tay gõ tường:
“Nghe tiếng thì tường dày lắm. Có khi phá đấy. Chúng thử phá mạnh xem ?”
“Ấy ~ Là tụi tớ sợ ồn, đ.á.n.h thức mà.”
Lớp trưởng xoay duyên dáng, giơ tay lên tạo dáng đáng yêu, phối hợp với lời . Anna lúc cầm sẵn b.úa tạ, thao tác như chuẩn sẵn sàng để phá bức tường . Nhìn mức độ mòn của cây b.úa, vẻ cũng là tìm trong căn nhà . Cô vặn , siết c.h.ặ.t cơ bắp, dùng bộ lực cơ thể xoay hông, đưa vai , ...
Bang!
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Một sức mạnh kinh ~ Chỉ với một nhát b.úa khiến cho mặt tường nứt nhiều vết rạn, điểm va chạm lõm hẳn trong.
Anna dừng , tiếp tục giáng thêm một cú…
Rầm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-noi-nguoi-song/chuong-13-bi-mat.html.]
Nhát b.úa thứ hai giáng xuống, bức tường đục một lỗ lớn bằng đầu nắm tay, thể thấy một gian tối đen như mực bên trong. Màu đen đặc sệt khiến ai nấy đều thấy khó chịu. Những lớn lên trong thành phố như bọn họ hiếm khi tiếp xúc với bóng tối thực sự~ Cho dù là trong những ngõ ngách xa xôi nhất, vẫn luôn ánh đèn chiếu rọi. Khi thấy bóng tối dày đặc một cách bất thường , lớp trưởng lập tức ném trong một quả cầu phát sáng cảm ứng.
Bộp!
Quả cầu rơi xuống, chạm đất và phát sáng.
Lạ lùng là~ Ánh sáng từ quả cầu tỏa là màu trắng, nhưng khi hắt lên tường biến thành màu đỏ.
Việc đục tường vẫn tiếp tục.
Rầm!
Sau nhát b.úa thứ ba, từng mảng tường đổ xuống liên tiếp, căn phòng bí mật cuối cùng lộ diện. kèm theo đó là một mùi hôi thối khác ùa từ bên trong. Khác với mùi xác thối đơn thuần ở sân , ở đây còn pha trộn thêm một mùi ngọt ngấy đặc trưng.
Sàn nhà phủ kín xác chim quạ... Quả cầu phát sáng ném lúc rơi giữa đống x.á.c c.h.ế.t . Không gian trong căn phòng tối đó chật hẹp đến mức chẳng chỗ nào để đặt chân. Khắp các bức tường trong căn phòng đều m.á.u chim nhuộm đỏ. Ở sâu trong góc phòng, một tấm pháp đàn phủ vải vàng bày sẵn…
Trên pháp đàn trải vải vàng ...
Có một chiếc đèn dầu bằng kim loại,
một vài trái cây thối rữa,
một nắm hương cháy hết,
mấy lá bùa màu vàng qua sử dụng,
và một tấm ảnh chụp gia đình.
Đây là đầu tiên kể từ khi đến căn nhà , họ thấy ảnh của gia đình từng sống tại đây. Tuy nhiên, phần lớn vật phẩm dùng để hành pháp dường như di dời nơi khác. Trên trần căn phòng còn một chi tiết đáng chú ý~ Có bốn cái móc câu kim loại gắn cố định tại bốn góc của hình chữ nhật, tựa như dùng để treo thứ gì đó.
Cao Vũ Hiên bắt đầu suy đoán dựa những kiến thức học và cả ngoài sách vở:
“Có lẽ ai đó từng ‘luyện xác’ ở đây… Nếu suy đoán của đúng, thì bốn móc câu chính là để treo cơ thể lên.”
“Luyện xác?”
Trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh bốn t.h.i t.h.ể treo cây hòe, đặc biệt là xác của già treo cao nhất, gần như thể thiêu cháy . Còn ánh mắt của La Ngục lúc sắc bén dị thường, chăm chú bức ảnh pháp đàn, cảm thấy gì đó đúng.
Soạt soạt soạt~
La Ngục mang túi nilon bọc giày, đạp qua đống xác chim quạ để tiếp cận. Rồi nhẹ nhàng gỡ bức ảnh đen trắng từ pháp đàn xuống.
“Cái là~!”
Tất cả đều sững sờ khi thấy bức ảnh …
Bởi vì trong bức ảnh tổng cộng năm . Trong đó, 2 thanh niên nam nữ, phụ nữ trung niên và ông lão chính là bốn cái xác treo cây hòe, hiện tại đều xử lý xong. giờ còn một nữa... Một đàn ông trung niên mặc áo vải, xe lăn.
Dù tấm ảnh đen trắng khá cũ và mờ, nhưng vẫn thể lờ mờ nhận đàn ông đó trông tiều tụy, dường như đang mắc bệnh nặng. Người đẩy xe lăn phía ông , chính là ông già treo cao nhất, cũng là khó xử lý nhất trong bốn t.h.i t.h.ể.
Lập tức, lớp trưởng ráp nối các thông tin:
“Quả nhiên! Mình nghi nghi! Ông già đó trông già hơn phụ nữ trung niên quá nhiều, thể là vợ chồng chứ? Hóa ông chỉ là quản gia. Người đàn ông bệnh tật mới là chủ nhân thật sự của căn nhà !
Gia đình vẻ như tinh thông một loại tà thuật nào đó. Người đàn ông mắc bệnh nặng, mạng chẳng còn giữ bao lâu, quyết định luyện xác cho chính bản , mà cả gia đình ông trở thành một phần thể thiếu trong nghi lễ luyện xác . Có thể là trong gia đình khống chế bởi bùa chú, hoặc cải biến tinh thần, thậm chí còn truyền dạy cả trình tự luyện xác.
Giai đoạn đầu tiên trong quá trình luyện xác chính là căn mật thất . Thi thể đặt trong quan tài gỗ, treo lên trong mật thất, dùng huyết khí âm u từ xác quạ để hấp thụ âm khí, đợi đến khi tích tụ đủ thì cả gia đình sẽ khiêng quan tài tới nơi luyện xác chính thức… Rất thể chính là một hang động ẩn sâu nào đó trong núi.
Sau đó, cả gia đình cùng bày biện thứ cần thiết trong nhà, mổ hết đàn lợn và bò nuôi ở sân . Mọi công đoạn chuẩn đều tiến hành đấy, chuẩn tiến giai đoạn cuối cùng. Thi thể lợn bò cùng với những xác treo lên từ , đều dùng để nuôi dưỡng cây hòe phía nhà. Âm khí từ những thứ tụ , ngấm xuống tận rễ cây, để truyền ngược lên t.h.i t.h.ể treo cành, từ đó tất nghi thức luyện xác cuối cùng.
Tiếc rằng, kế hoạch đó 4 chúng vô tình phá vỡ. Tất cả những bố trí tỉ mỉ, cẩn thận đều hủy hoại , còn đàn ông , chủ nhân căn nhà trong bức ảnh , thể bò khỏi quan tài khi nghi lễ đột ngột gián đoạn… Và thể căn nhà .”
Câu cuối cùng của lớp trưởng khiến cả đám như rơi hầm băng.
Không khí đông cứng .
Tất cả đều lặng lẽ, mắt chằm chằm cánh cửa phòng ngủ dán đầy giấy niêm phong, ai dám động đậy.