Vẫn buổi sáng, Chu Trì quăng lên bàn một thỏi son mới tinh bóc tem, vẻ mặt vẫn bình thản chút khác thường: "Đừng xài mấy loại son rẻ tiền nữa."
Cuối cùng, ánh mắt hóng hớt của , chậm rãi bồi thêm một câu: "Làm mất mặt công ty."
Nói xong, trở về văn phòng.
Giữa tiếng xì xầm bàn tán, mở thỏi son . Là Christian Louboutin 001 - thỏi son hằng ao ước bấy lâu.
Tâm trạng tự dưng hẳn lên.
31
Giờ nghỉ trưa.
Đang chuẩn ăn cơm cùng đồng nghiệp thì Chu Trì chặn .
Người mặt lạnh tanh: "Vào văn phòng một chuyến."
Nói xong, thẳng.
Cái dáng vẻ đúng là dễ dọa khác.
lững thững theo , qua khỏi cửa nắm lấy cổ tay, kéo tuột trong.
Sau lưng, cánh cửa đóng sầm .
Chu Trì ôm c.h.ặ.t lòng, vùi mặt cổ , cọ cọ nhẹ nhàng.
Hơi buồn buồn.
Anh cất tiếng, giọng âm ấm: "Anh nhớ em lắm."
Một câu chỉ đơn giản ba chữ, trái tim bỗng chốc mềm nhũn.
Vội ôm lấy , nhỏ nhẹ dỗ dành: "Em ở đây mà."
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Anh khẽ hừ một tiếng: "Đến trễ quá."
Chậc, còn ngạo kiều nữa chứ.
Khóa trái cửa, Chu Trì dứt khoát bế đến bàn việc, đặt lên đùi .
khi ngẩng đầu lên, ánh mắt dán c.h.ặ.t màn hình máy tính.
Trên đó hiển thị camera giám sát của công ty, mà góc camera Chu Trì đang mở chiếu thẳng bàn việc của từ phía bên trái.
ngẩn : "Chu Trì, cái đồ biến thái nhà !"
Chu Trì bật . Anh nắm lấy tay , ép tựa mép bàn, đôi mắt sáng rực rỡ.
"Ở bên khiến em khó mở miệng đến ?"
sững : "Cái gì cơ?"
Chu Trì nhíu mày, lẳng lặng : "Tại dối?"
32
ngây hồi lâu mới tiêu hóa lời ——
Hóa đang nhắc đến việc sáng nay ở bãi đỗ xe dối Tiểu Bạch rằng Chu Trì chỉ ghé nhà để lấy áo khoác.
Chu Trì cúi sát gần thêm chút nữa: "Sao gì?"
giật tỉnh , tốc độ ánh sáng tìm cớ: "Chẳng hồi từng công ty cấm yêu đương chốn công sở ? Anh sếp thì cũng gương chứ."
Chu Trì nhíu mày, tiếp tục kéo gần cách giữa hai chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sep-hom-nay-lap-flag-the-nao/chuong-10.html.]
"Anh , từ khi Thẩm Thành nghỉ việc, công ty chúng còn quy định đó nữa."
"Thế nhỡ Thẩm Thành thì ?"
Chu Trì phủ nhận chút do dự: "Cậu sẽ ."
Dường như hiểu điều gì đó.
"Cho nên... chuyện Thẩm Thành nghỉ việc lúc là do đuổi ?"
Chu Trì lắc đầu: "Cậu tự nộp đơn xin nghỉ."
"Anh ép ?"
Lần Chu Trì phản bác, chỉ mập mờ: "Dù thì cũng ép đơn xin nghỉ việc."
im lặng một lát, đột ngột hỏi một câu ——
"Chu Trì, cưới em ?"
Anh khựng một giây, đáp chần chừ: "Có."
mỉm với : "Vậy thì vẻ khó đấy."
Chu Trì mất hai giây mới định thần : "Tại ?"
"Bởi vì..." tủm tỉm : "Anh đuổi việc em vợ của đấy."
bảo mà, hồi tự dưng Thẩm Thành xin nghỉ việc, hỏi lý do cũng chịu . cứ tưởng thích công việc , ai ngờ là sếp "nhắm tới".
"Em vợ?"
Chu Trì lẩm bẩm, ngay đó trợn tròn mắt: "Em trai ruột của em?"
chậm rãi gật đầu.
"Cùng một sinh , cùng cha cùng ."
Thấy mang vẻ mặt kinh ngạc tột độ, bụng giải thích thêm: "Em là con đầu lòng nên mang họ bố, còn em trai em mang họ ."
Chu Trì im lặng thật lâu, cuối cùng trầm giọng hỏi: "Vậy... giờ rước em vợ về công ty, liệu còn kịp ?"
"Anh đoán xem."
Chu Trì lời nào nữa. Anh buông , bắt đầu lục lọi tài liệu về Thẩm Thành mà thư ký để từ để điều tra sở thích của , chuẩn lên kế hoạch công lược em vợ.
Phần Kết
Chuyện tình chốn công sở của và Chu Trì cuối cùng cũng bại lộ.
Người lộ... chính là .
Buổi chiều, công ty mở họp như thường lệ. Dạo nhiệm vụ của nhiều nên trong cuộc họp cũng chẳng việc gì để .
Có lẽ do mang cái mác "bà chủ", gan to hẳn . Trong lúc đang buồn chán thuyết trình, lén lút bấm điện thoại.
Bỗng nhiên ——
phát hiện trong album ảnh điện thoại xuất hiện thêm mấy bức ảnh.
Mở xem kỹ mới , đó là những bức ảnh Chu Trì chụp lén ngủ tối qua. Có bức tự sướng khoe cơ bụng với độc chiếc khăn tắm, bức nhoài hôn lên trán .
Còn ... bức ảnh cọ mặt mật với . Trong ảnh đang ngủ say sưa há hốc mồm, khóe miệng còn chảy cả dãi, còn Chu Trì hiếm hoi bày biểu cảm trò.